Phim Sex
Truyện sex cô giáo Uyên còn trinh

Truyện sex cô giáo Uyên còn trinh

Ðăng : 27/09/2016

2.34M lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Truyện sex cô giáo Uyên còn trinh tại TruyenSex88.Net

Truyện sex cô giáo Uyên còn trinh

6h30, Nam yên vị trên chiếc ghế quen thuộc với ly cafe sữa. Anh về ngôi trường huyện này cũng đã được gần 2 năm rồi, không dài cũng không ngắn, chỉ có lương là lâu lên thôi J

Anh hóng ra cửa, chờ 1 cái gì đó, cũng là quá quen thuộc với anh, hay nói đúng hơn là cái mà anh mong chờ nhất mỗi ngày.

Uyên, cô giáo viên về trường sau anh một năm, cũng đã đến. Cô bước vào phòng, mỉm cười với anh, rồi tiến đến bàn của mình ở trước mặt anh 1 chút. Uyên khẽ vén vạt áo dài và ngồi xuống. Và đây chính là cái giây phút “quen thuộc nhất” mà Nam trông chờ mỗi buổi sáng. Cặp mắt Nam nhíu lại, cố xoáy vào cái mông “tròn lẳn và săn cón” (cách anh ví von trong đầu) hiện ra rồi khẽ đặt xuống ghế. Chỉ một tíc tắc thế thôi mà Nam cảm thấy nó như bữa ăn sáng mỗi ngày của mình, ko thể thiếu được. Vũng vì cặp mông ấy mà Nam đã bỏ cả mấy ngày để nghiên cứu clip những cuộc thi hoa hậu, so sánh số đo các thí sinh và rút ra kết luận : vòng 3 của Uyên là 92, đúng y như năm sinh của em.

Nhìn tổng thể thì Uyên cũng có thể gọi là 1 chân dài, 1 hoa hậu, ít ra là đối với Nam và hầu hết các thầy giáo trong trường. Uyên có khuôn mặt baby cực kỳ dễ thương, em cao tầm 1m67, trắng trẻo và có phần quý phái. Ba của Uyên là Phó Giám Đốc Sở Xây Dựng, gia đình bề thế. Sở dĩ Uyên về dạy ở 1 trường Huyện thay vì 1 trường ở Trung Tâm Thành Phố một phần do tính tự lập của em và cũng 1 phần là Sếp nhà ta khôbg muốn điều tiếng “chạy việc cho con”, ko tốt cho toan tính cưa ghế của lão Giám Đốc Sở còn 2 năm tại vị. Sau này có lúc Nam nhớ lại thời điểm này và thầm nghĩ : đúng là Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa cho mình J

Quay lại căn phòng và cặp mông, Nam xoay xoay ly cafe trên tay và mắt thì vẫn ở chỗ “cần định vị”. Uyên có 1 thân mình “chuẩn ko cần chỉnh”, và đương nhiên mông em cũng “ko thiếu chẳng thừa” 1 tí lipid nào cả. Uyên thích mặc những chiếc quần lót minisize, chắc chỉ to hơn những chiếc G-String 1 tẹo. Nên chỉ khi vén vạt áo lên thì mới nhìn thấy cái dấu hằn của quần lót dưới lớp vải bóng áo dài. Nam thầm cảm ơn chị Hiệu Trưởng vô tình sắp Uyên ngồi ngay “vị trí đắc địa” đó, mở đường cho một chuyện tình sướng “hơn đỉnh Phù Vân” của Nam. Nam đặt ly cafe xuống bàn, lấy viết tô đậm cái ngày 16 trên tờ lịch bàn, sẽ ko ai hiểu Nam tự nói với mình rằng hôm nay là ngày bắt đầu cho quyết tâm chinh phục Uyên, hay nói đúng “tâm tư nguyện vọng” của Nam là chinh phục bờ mông quyến rũ kia cho bằng được. Nam nghĩ tới Uyên, tới chức Giám Đốc Sở tương lai của cụ nhạc, tới căn biệt thự to uỳnh bên bờ sông, tới chiếc Camry bóng lộn biển số 01357, Nam nghĩ tới…..Tùnggg Tùnggg Tùnggg…giờ thì Nam phải nghĩ tới 2 tiết Vật Lý dài đăng đẳng của lớp 12a7 toàn học sinh cá biệt. Nam đừng dậy, xách túi, lướt ngang qua Uyên và không quên liếc nhìn cặp ngực phập phồng kèm câu chào cũng quen thuộc : Anh lên lớp trước nhé Uyen !

Uyên khép cửa, khẽ nhăn mặt với cái mùi nồng nồng trong WC của Giáo Viên. Cô leo lên ngồi chồm hổm, cách mà cô tránh cái màu ố vàng của cái nắp bồn cầu cũ kỹ. Tiếng xè xè rõ to làm Uyên hơi ái ngại. Sáng nay chị 9 giúp việc nấu sẵn cho cô 1 bình mía lau bự, bảo cô mang theo uống cho mát người, trời tháng này oi quá. Cái bình nước ngọt lịm đó đã chui tọt vào bụng Uyên hơn nửa chỉ sau 1 tiết học, có lẽ sáng nay cô ăn tô phở cho thêm hơi nhiều tương. Uyên thầm nghĩ, có khi đứng ngoài hành lang WC cũng có thể nghe tiếng cô “xả nước cứu thân” chứ chẳng chơi. Với tay rút gói khăn giấy, Uyên lau nhẹ cái vật quý báu nhất của mình thật kỹ, sự cọ sát làm cô hơi thích thích. Uyên lấy ngón tay khẽ day day vào hột le còn thụt tít trong, nhắm mắt, cổ họng cô phát ra 1,2 tiếng uuư uuư, cái cảm giác làm Uyên như mún giật bắn mình, thật khó tả. Đứng xuống đất kéo quần lên, Uyên nhìn vào cái đũng quần lót màu xanh lơ, một vết ố màu ngay giữa….Uyên nhớ lại lúc trên lớp đang cho học trò làm kiểm tra 15p, cô khẽ quan sát thấy thằng Tú ngồi đầu bàn đang “chào cờ”, có lẽ lúc đọc đề Uyên đứng ngay trước mặt nó và đưa cả “tòa thiên nhiên” được nâng đỡ bằng 2 quả mút hoa văn ẩn hiện sau làn vải mỏng tanh. Không hiểu sao lúc ấy Uyên lại cảm thấy cực kì kích thích khi nhìn cái ụ nhô lên của nó, chắc nó chỉ mặt quần đùi ở trong chứ ko mặt quần lót. Uyên lấy tay sờ cái vết ố, vẫn còn ướt, Uyên móc lên âm đạo mình….Ôi, nó lại rỉ ướt tay, kéo 1 sợi dài khi Uyên lấy tay ra…Uyên đưa lên mũi ngửi, í ẹ, ngai ngái…Uyên kéo silip lên, chỉnh ngay ngắn, rùi kéo quần dài lên, sửa lại vạt áo và ra ngoài. Nhưng có 1 điều Uyên ko hề biết, ngay phòng bên cạnh, Ly lặng lẽ ngồi yên nghe từng tiếng động nhỏ phát ra từ vách bên kia. Từ tiếng kéo khóa quần, tiếng xè xè, tiếng tằng hắng, và cả tiếng rên ư ử…

Nam quơ vội khăn lau sơ rùi xỏ cái quần đùi vào, hối hả bước ra phòng khách, Uyên đang ngồi đợi anh. Hnay cô diện một chiếc quần legging trắng cùng chiếc áo sơ mi hồng nhạt, trong rất xì teen và quyến rũ. Uyên đến nhờ anh hướng dẫn hoàn thành bảng giáo án mẫu để sang tháng dự thi Giáo Viên Giỏi toàn Tỉnh. Uyên ngước lên nhìn Nam và buộc miệng Ơ 1 tiếng làm Nam cũng hơi chột dạ. Anh vẫn chưa kịp mặc áo, thân mình 4 múi rưỡi của anh như hút chặt ánh mắt của Uyên. Giây phút đứng hình cả 2 cùng nhìn nhau. Nam cũng trố mắt nhìn cặp đùi bó sát, dài miên man. Nam đi lại lấy cái áo thun mặc vào, ngồi xuống đối diện Uyên.

Anh vừa tưới cây xong đi tắm thì em đến, đợi lâu ko ?

Dạ, hok. Em nhờ anh xem lại giúp 1 số điểm em đánh dấu, em ko biết đã chính xác chưa.

Ừ, em lấy ra hết anh xem cho, cái này anh có phụ cô Thoa làm mấy năm trước rồi.

Uyên lấy xấp giấy tờ ra, cô vạch từng trang có những phần cô đánh dấu sẵn, Uyên giải thích từng cái từng cái, vì sao cô viết thế này, rồi chỗ này cô còn lăn tăn. Còn Nam, anh chưa kịp bận tâm đến giọng nói của Uyên, anh cũng cúi đầu vào bàn nhưng con mắt thì chỉ liếc nhìn cái mu nhô ra giữa 2 đùi Uyên. Uyên ngồi hơi khép, cái mu nhô lên rõ to lại được cái đường đáy quần chia làm 2 khiến Nam tha hồ mà tưởng tượng. Anh nghĩ : “khéo cao hơn cả bụng”. Chợt Uyên bảo :

Anh qua đây ngồi cho dễ đọc nè.

Như mở cờ trong bụng, Nam tót qua ngồi sát bên. Anh khẽ hít cái mùi thơm thoang thoảng nước hoa của Uyên, ôiiiiiiiii sao mà nó kích thích quá đi mất. Anh ghé sát vào Uyen, chỉ cô vài chỗ sửa, góp ý lại câu chữ.

Thấy Uyên tập trung viết lại, Nam trộm nhìn sang ngực cô. 1 phần da thịt trắng nõn nà của bầu vú lộ ra qua khe 2 cúc áo. Nam nuốt nước miếng, cảm giác nứng tột độ lại đến, hơi thở anh mạnh lên dần. Nam muốn thọt hẳn tay vào đấy bóp 1 phát cho thỏa cơn dâm dục đang dâng trào trong anh.

Anh cho em mượn cây viết đỏ với.

Nam giật mình tỉnh lại.

Ừ, để anh lấy cho.

Anh đi ra sau rót 1 ly nước đầy nốc cạn như muốn dìm cơn hứng tình lại, ko quên rót cho Uyên 1 ly. Anh lấy cây viết đỏ đưa cho Uyên xong rùi ngồi lại chỗ cũ.

2 tiếng hơn trôi qua, bộ giáo án xem như hoàn tất, Uyên chỉ việc đánh máy lại những trang anh đã sửa. Cô khẽ nhích người ra 1 chút và ngồi thẳng lên.

Cám ơn anh nhìu nghen, dự thi về em đãi anh 1 bữa liền.

Xời, có gì đâu em. Tại anh làm rùi nên biết chỉ lại cho em thôi, đồng nghiệp mà.

Hihihi anh tốt ghê. Mà hôm nay anh Nam có gì vui mà cứ cười hoài thế ?

Hôm nay có Uyên đến chơi mà, hay để anh chạy ra kia mua ít trái cây về anh em mình ăn hén, em đến nhà mà hok có gì đãi hết kì quá

Thôi, cực anh, đây chạy ra công viên mua xa thí mồ.

Ko sao, em ngồi chơi xíu, anh đi nhanh mà, hôm qua đi ngang thấy bán chôm chôm ngon lắm. Em dòm nhà nha, anh về liền.

Dạ, anh dễ thương ghê.

Mỗi câu khen đó thôi khiến Nam chạy xe mà bánh trước như ko hề chạm đất, anh nôn nao đến lạ.

Còn lại 1 mình, Uyên đứng dậy đi 1 vòng trong phòng. Cô đã đến nhà Nam nhiều lần nhưng cũng chỉ là lấy đồ hay đến cùng mấy anh chị trong trường. Cô ngắm kỹ căn phòng của Nam, thật ngăn nắp sạch sẽ, Uyên cười mỉm. Cô khẽ lật mấy quyển sách trên kệ, thì ra Nam thích đọc sách về kinh doanh và cuộc sống, Uyên cầm quyển Làm Giàu Không Khó lên, lật vài trang và thầm nghĩ : “Anh ấy là giáo viên mà còn đam mê kinh doanh nữa”, cô cảm thấy hình ảnh của anh trong mắt cô thêm 1 chút ngưỡng mộ.

Thấy cái laptop IBM để trên bàn làm việc, Uyên ngồi xuống mở lên định xem tin tức giết thời gian. Thấy chương trình nghe nhạc có sẵn, Uyên mở lên đúng bài Cô Hàng Xóm. Với lấy cái tai nghe chụp vào tai, Uyên lim dim thưởng thức dòng nhạc mà mình cũng yêu thích. Cô mở Chrome lên định vào Dân Trí xem tin tức, nghe nói hôm qua nổ bình điện ở Sài Gòn lớn lắm.

Chrome bật lên…

Uyên chợt mở to tròn mắt

Cô nhìn chăm chăm vào màn hình

Cái trang đang mở trên màn hình…

Gương mặt cô kìa…

Thì ra Nam đang mở Facebook của cô.

Tấm hình anh đang xem là tấm cô chụp ở Đà Nẵng trong lần tốt nghiệp Bố tặng cô chuyến du lịch với đám bạn Đại Học. Tấm này cô vừa tắm biển lên, cả đám kéo nhau vào công viên nhỏ chụp hình. Cô và 2 nhỏ bạn nằm sắp dài lên bãi cỏ. 3 cái đầu ngóc lên cười toe toét. Cô chợt nhìn ra phía sau, giờ có lẽ cô mới nhận ra là cặp mômg của mình thật nổi bật so với 2 con bạn. Mông cô vun lên, tròn lẳn và trắng ko tì vết. Uyên buộc miệng cười : “Mình cũng quyến rũ nhất hội đấy chứ”.

Uyên giật nảy mình, ai đó khều vai cô. Uyên chụp cái tai nghe gỡ xuống. Nam đang đứng ngay sau lưng cô.

Em…Em lại ăn trai cây nè. Anh có mua thêm 2 ly nước mía ún cho mát nữa.

………… d a a ạ !

Uyên quay lại, tắt cái hình, tắt luôn Facebook và Shut Down máy. Cô lính quýnh cứ như muốn xóa sạch cái cảnh tưởng vừa rùi.

Nam cắt vỏ chôm chôm để sang dĩa cho Uyên.

Anh để em làm cho.

Đấy, anh cắt sẵn rùi, em ăn đi.

Uyên ăn đến 3,4 trái chôm chôm còn Nam thì ngồi cắt liên tục. Không ai biết nói gì. Nam cảm thấy xấu hổ khi nghĩ Uyên nhìn thấy anh đang xem hình mát mẻ của cô.

Lúc trưa anh ngồi buồn nên lên Face của mọi người trong trường. Mà em được đi chơi xa thế sướng ghê.

Uyên tuy mắc cơ vẫn còn nhưng trộm nghĩ : hay troll hắn 1 chập cho đỡ quê.

Face người ta bao nhiêu hình đẹp ko xem lại xem cái hình xấu òm ấy

Nhưng anh thíchhhh.

Vừa nói xong thì Nam curng muốn vả vào cái mồm mình 1 cái. Đầu óc đang nghĩ đến chuyện ấy nên anh buộc miệng trả lời ngay ý mình mà quên là đang ngồi đối diện với Uyên.

Anh thích gì cơ ?

Ờ…ờ…thì anh thích tấm hình đó thôi chứ có gì đâu. Chôm chôm ngọt em hén.

Mà tấm hình đó có gì mà anh thích ?

Uyên ko trả lời câu hỏi của Nam mà tiếp tục bắt bẻ anh.

Thì hình em có em. Với lại biển đẹp mà, anh cũng muốn đc đi đến đó 1 lần cho bít

Bãi biển nào, em chụp ở bãi cỏ mà, anh đừng nói là bãi cỏ đẹp anh thích nha.

Nam lúng túng thật sự, anh sợ Uyên nghĩ anh “dê xòm” “biến thái”.

ko, ý anh là hình đẹp em cũng đẹp, em cười tươi như hoa mà.

Hình của em tấm nào chẳng có em, tấm nào em cũng cười, sao lại lại thích tấm đó.

Anh thích hết mà, hình của em anh thích hết. Mặt Uyên đẹp và ăn ảnh như người mẫu í.

Thôi, anh lẻo lự quá. Có nhìn mặt em đâu mà khen đẹp, người mẫu người ta đẹp dáng mà.

Mặt em đẹp thật mà, dáng em cũng vậy. Anh khen thiệt tình, ai cũng nói vậy mà.

Vậy dáng em chỗ nào đẹp nhất ?
Đến đây thì Nam gần như hết sức chịu đựng, Uyên dồn ép anh nghẹt thở. Anh bối rối chả biết trả lời thế nào hay là phải làm gì. Còn Uyên, cô tinh nghịch nhìn anh, nhìn dáng vẻ tội nghiệp của anh. Cô thừa biết anh “khoái” chỗ nào trong tấm hình đó, và lạ thay…cô thấy thích điều đó.

Anh Nam nhìn bậy phải hok ?
Ặc ặc ặc…Nam nghe như sét đánh bên tai. Ko ngờ chỉ vài phút thôi mà anh đã đứng ngay trước vành mòng1 ngựa với lời luận tội mà theo anh là ko có gì phải bào chữa

Anh…anh…anh đâu có nhìn bậy gì. Thì anh nói nãy giờ là tại em đẹp quá mà. Anh chỉ nhìn em thôi chứ có làm gì bậy đâu.
Câu bào chữa đối đế của Nam vô tình làm Uyên hơi bất ngờ. Nhưng cô cũng kịp trấn tĩnh và đốp chát lại ngay

Úi, anh còn định làm bậy nữa. Ghê ghê quá đi nha. Thầy Nam của em nay ghê quá hén.
Nam sụp đổ. Anh ko còn biết nói gì nữa cả. Anh cảm thấy mình càng chữa càng cháy, càng bơi càng chìm. Rổ chôm chôm đã cắt sạch tự nãy giờ, chả nhẽ cắt luôn cái rổ. Anh mân mê con dao, cạo cạo cái bàn và chấp nhận : im lặng, gồng mình chịu trận.

Anh Nam thích em thật ah ?
Mãi sau này Uyên cũng ko hiểu vì sao lúc đó cô mạnh dạn và “trơ trẽn” đến thế. Nam nghe xong câu đó hoảng lại càng loạn, anh quyết định phát biểu để chữa cháy tiếp.

Ah không không…
Và lần này cũng như lần trước, lại sai !

Không mà ngồi xem hình em, lại còn xem hình bậy.
Uyên quyết ko buông tha mà còn dậm thêm nữa.

Không, ý anh là không phải anh không thích.

Vậy là có ?

Ừ, nhưng không phải như Uyên nói

Em nói gì cơ ?

Thì là nhìn bậy đó.
Nam vẫn cố vớt vát lại cái bản án nhìn bậy của mình. Nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì.

Anh thích em và cả thích nhìn bậy. Anh chối hoàiiiiiiiiiiii.
Giọng Uyên kéo dài như đào sâu vào ruột gan Nam.

Ừm, anh có….
Nam bỏ lửng câu vì ko dám lặp lại cả đoạn kết tội mà Uyên vừa nêu. Nhưng nhiu đó thôi cũng đủ Uyên hài lòng. Vậy là anh ta đã thừa nhận rồi, hihihi. Anh chàng này đáng yêu thật, mà cũng ghét thật.

Em hỏi anh Nam cái này nha !!!

Ừ, em nói đi !

Anh Nam nghĩ sao về em ?

….! Thì em xinh đẹp, dễ thương, dạy giỏi, rồi…

Rồi gì nữa anh ?

Anh cũng hok bít nữa, thì vậy đó, Uyên nhất rùi còn gì !

Uyên cười, nụ cười thật sự hồn nhiên, ko còn cái cảm giác trêu chọc Nam nữa. Cô thấy anh thật thà đến lạ, cảm giác anh nói ko hề để nịnh cô.

Uyên chắc có người yêu rồi hả ?
Nam chợt hỏi một câu mà anh mún biết bao lâu nay. Từ lúc về trường, Uyên hầu như chỉ đi dạy rùi về nhà, thỉnh thoảng cũng đi chơi với đồng nghiệp trong trường, đến nhà các anh chị chơi. Nam hay mọi người chưa gặp cô đi chơi với chàng trai nào hay có ai đưa đón bao giờ. Nam cũng trấn tỉnh lại sau sự cố lúc nãy và dần mạnh dạn nói chuyện với Uyên hơn.

Sao anh nghĩ vậy ta ? Em chưa có mà, toàn lủi thủi một mình thôi. Anh chắc là có hàng mấy chị rồi hén !

Ơ, anh làm gì có ai. Ko tin em hỏi mọi người thì biết !
Nam vội vàng thanh minh nhanh hơn cả các ông “ăn chả” bị vợ phát hiện. Uyên hơi mắc cười vì điều này và vì cả khuôn mặt thật đến bệch ra của anh.

Hi hi, vậy là anh em mình cùng ế anh nhỉ ?

Hay là…
Nam suýt nói nốt luôn cái câu mà người ta hay tỏ tình với nhau.

Hay là gì anh ?

Ko, ý anh là chắc mình chưa tới duyên.

Vậy theo anh 2 đứa mình có duyên không ?
Ý của Nam chỉ muốn nói là anh và cô cùng hoàn cảnh duyên số chưa tới nhưng ko biết vô tình hay cố ý Uyên lại đánh đồng là anh và cô có duyên hay ko. Nam lắp bắp :

Anh…đâu biết đâu.

Thì anh nghĩ là có hay ko thôi ?

Cái đó…còn do Uyên chứ anh biết sao được.
Lại 1 đợt dồn ép nữa. Uyên chợt nhận ra mình đi hơi xa. Lúc đầu chỉ là trêu chọc, giờ cô cảm thấy mình đang giống như chủ động tấn công anh vậy. Trước khi bước vào nhà anh hôm nay thì giữa anh và cô thật sự mà nói chỉ là đồng nghiệp chứ chưa hẳn đã là bạn bè nữa. Nhưng việc cô có để ý anh thì là thật. Uyên vốn thích cái thật thà và nhiệt huyết của anh, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Anh khác hẳn với những người bạn khá giả của cô, khác xa nhau lắm về mọi mặt, mà cô thì lại thích mẫu người như anh.

Mà em thì em thấy sao ? Có hok ?
Nam hỏi mà Uyên cảm nhận được anh đang mong cô trả lời là có lắm luôn. Uyên hơi cúi mặt xuống và im lặng. Trong lòng đã muốn trả lời là Có nhưng cái suy nghĩ lúc nãy làm cô khựng lại, Uyên thừ người ra suy nghĩ mông lung.

À mà mưa rùi kìa em, để anh dắt xe em vào đã !
Nam ù chạy ra dắt chiếc xe tay ga của Uyên và hiên nhà. Anh cầm cái áo khoát và khẩu trang vào đưa Uyên. Uyên cầm lấy và nói :

Anh ngồi xuống đây nè !
Uyên nhích sang 1 bên và chỉ vào chỗ kế bên.

Ừm…em có áo mưa ko ?

Trời nắng chang chang nên em có đem theo áo mưa làm gì, mà anh trọng em về lắm hả ?

Hok, hok, đâu có. Anh thấy mưa nên hỏi thôi. Em ngồi chơi hoài lun cũng đc mà.

Em ăn cơm lun đc hok ?

Được chứ, để anh đi bắc nồi cơm rùi tí anh nấu gì mời em ăn cơm nhà anh 1 bữa nhé, chỉ sợ hok ngon em chê thôi.
Nam nói là làm, anh đứng dậy định đi xuống bếp. Ko biết ma xui quỷ khiến thế nào, Uyên đưa tay chụp lấy cánh tay Nam và nói thật nhanh :

Anh ngồi đây đi.
Nam quay lại, anh đứng như trời trồng, bàn tay Uyên đang nắm cổ tay anh. Nam cảm thấy tay mình nóng ran lên, cảm giác nó sao sao mà anh ko tả được. Anh luống cuống. Và Uyên cũng…giống anh. Cô ko biết làm gì nữa, buông ra mà sao ko buông ra đc. Cô kéo nhẹ 1 cái nữa :

Còn sớm mà, anh Nam ngồi đây nói chuyện chơi đc rồi.
Nam ngồi xuống, Uyên cũng buông tay anh ra. Cả hai ngồi nhìn…cái bàn nước…im lặng. Cảm giác im lặng ko phải nặng nề mà là bối rối và mong chờ người kia nói 1 lời gì đó. Trong lúc quyết định này, cuối cùng Nam cũng đã gom góp đủ can đảm :

Nãy anh hỏi Uyên đó, Uyên thấy sao ?

Em….
Giờ thì người bị động lại là cô, sau cả hiệp 1 dồn ép đối thủ thì sang hiệp 2 cô lại trở thành kẻ phòng thủ bị động. Cô ấp úng chữ em mấy lần. Sao lúc này trong đầu cô rỗng tuếch, ko có 1 câu chữ nào gợi ý để cô có thể phát ra âm thanh.

Ờ mà em đi nắng vậy mà trắng ghê hén, chả bù với anh.
Nam ko dám hỏi tiếp, anh sợ cô im lặng mãi, mà cô im lặng thì anh lại ko biết nói gì. Anh hỏi 1 câu bâng quơ chả ăn nhập gì với không khí trong nhà và cả thời tiết ngoài kia.

Nếu em nói có thì anh có nghĩ giống em hok ?
Lại thêm 1 khoảng lặng…

Anh cũng hok biết là có hay ko, nhưng anh mong như vậy, thiệt, anh muốn là có giống như em nói vậy đó.
Uyên quay người sang, cô nhìn vào gương mặt anh. Nam cũng quay qua, 2 cặp mắt nhìn nhau thật lâu. Trong Uyên lúc này là 1 cảm giác thật ấm áp khó tả, nó lâng lâng bay bổng mà lại bình yên thân thuộc. Nam rời khỏi mắt Uyên, anh cúi xuống 2 bàn tay đang bóp chặt vào nhau của mình.

Uyên cho phép anh quen em nha.
Uyên phì cười, cảm giác kiềm nén nãy giờ chợt “bung lụa”, cô nhìn anh, cười và cười.

Em có phải là cô giáo của anh đâu, xin phép gì mà kỳ cục vậy.

Anh nói thiệt đó, anh thích em lâu rùi, tại anh ko dám nói.

Thì mình quen nhau mà, đâu phải xa lạ đâu mà anh xin phép em chi nữa.

Ko phải, là anh nói anh quen em, tức là mình quen nhau đó.
Nam nói 1 câu mà anh curng chẳng hiểu mình nói gì, nhưng cũng ko biết phải nói làm sao.

Em biết roàiiiiii. Mà em hư lắm đó nha, anh quen em có chiều em nổi hok ?
Nam nghe câu này thì như trút cả 487kg tạ kỷ lục Olympic xuống khỏi người. Anh tươi tỉnh hẳn lên :

Được mà, anh chiều được mà.

Thiệt nhaaaa…

Thiệt, em muốn gì em nói anh là anh làm liền. Em vui là đc rồi.

Hihihi…anh tốt thiệt luôn đó. Thôi hết mưa rùi, em về nghen, để hôm nào em ăn cơm anh Nam nấu hén, chiều nay Bố em về sớm, dặn nhà nấu cơm rồi.

Ừm, để anh dắt xe ra cho em. Em cất đồ vô để quên đó.

Dạ !
Uyên leo lên xe, cô nhìn anh thật trìu mến

Em về nghen, bữa nào em ghé chơi.

Ừm, em chạy xe từ từ nha.
Uyên đề máy, cô khẽ nhích ga.

Uyên ơiiiiii

Dạ

Hồi nãy vậy là em có chịu hok dậy ?
Suýt tí cô bật ngữa ngã xe. Trời ơi, vậy mà còn hỏi nữa. Cô quay nhìn anh, kéo khẩu trang xuống làm ra vẻ mặt khó chịu.

Từ nay anh đừng hỏi em nữa.
Cô rồ ga chạy đi. Nam đứng “đực mặt” ra. Anh ko hĩu sao Uyên lại giận dữ như vậy, vừa mới vui vẻ kia mà. Rõ ràng là chịu cho mình quen rùi mà. Anh quên bén đi cái câu hỏi của anh, vì vậy cũng ko tài nào hiểu đc cái thái độ kì lạ kia của cô.

Uyên chạy xe về mà lòng cô vui ko thể tả. Cô ko hề để ý cái khuôn mặt và câu nói giận hờn vu vơ kia của mình, cô quẳng nó sang 1 bên, cô cảm thấy phấn khích với 1 mối quan hệ mới mở ra, mối quan hệ mà cô cũng ngầm để nó sẵn trong lòng từ lâu. Cái gì cũng vậy, cái khúc mắc âm ỉ lâu ngày một khi đc giải tỏa thì cảm giác nó đem lại còn gấp mấy lần cái cảm giác Yomost chua chua ngọt ngọt nữa !

Giờ thì chỉ còn lại 1 người, thẫn thờ quên cả bữa cơm chiều với hàng trăm câu hỏi trong đầu…

Uyên cất chìa khóa xe vào giỏ rùi tung tăng đi lên phòng giáo viên. Hôm nay cô nôn nao nhìn lại khuôn mặt anh, nôn nao một cách lạ kỳ. Lướt ngang qua cửa sổ, anh đã ngồi đó rùi. Ơ, sao mặt mày bí xị thế kia, ngồi gầm mặt xuống bàn ko có tí sức sống nào cả. Cô định lại chỗ anh hỏi han nhưng cũng đã có vài thầy cô vào rồi nên thôi. Anh ngước lên nhìn cô và cười hơi gượng gạo. Cô cười nhẹ lại và ngồi vào bàn, hôm nay thì anh chả buồn ngắm nghía tăm tia cặp mông thần thánh của Uyên nữa. Uyên kéo hộc bàn ra thì thấy 1 gói kẹo Tartas mà cô thích ăn dán kèm 1 miếng note màu vàng “Anh xin lỗi chuyện hôm qua. Sáng nay 2 tiết sau ko có lớp, đi uống sinh tố nha. Nam – kèm 1 cái mặt buồn bí xị”. Uyên ngớ người, chuyện gì mà xin lỗi vậy chờiiiii. Nhíu mày suy nghĩ, ahhhhhhhhhh thì ra là ảnh tưởng mình giận chuyện lúc ra về. Là lá la, hôm qua hỏi 1 câu ngố rùi, giờ lại suy diễn 1 chuyện ngố nữa. Cho chết nhá, hôm qua hứa chiều tui nè, bi giờ tui cho chiều nhá. Cô lấy dt thoại ra, nt cho Nam : “Em mệt, ko muốn đi”. Xong cô xách giỏ đi lên lớp, ko quên để gói kẹo ngay trên bàn cho anh thấy cô ko thèm ăn. Sáng nay Uyên lên lớp sớm để phát sổ liên lạc cho lớp chủ nhiệm.

2 tiết học trôi qua với Uyên lâu thật là lâu. Cứ mỗi 5p cô lại khẽ liếc cái ĐT để trong túi mà cô cố tình mở sẵn túi để quan sát. Sao ảnh ko nhắn gì ta, hay là sợ mình lên lớp nhắn ko tiện, ko phải, lúc mình đi là còn tận hơn 10p nữa mới đến giờ mà, nhắn liền cũng đc mà. Hôm nay Uyên liên tục gọi học trò lên bảng làm bài, cô nói là ôn lại bài tập cũ cho vững. Thực ra là Uyên mún có thời gian mà theo dõi cái ĐT chết bầm cứ im im thấy ghét như chủ của chiếc ĐT bên kia vậy. Lúc này đầu óc cô cũng ko có chỗ mà đứng giảng nữa. Cô chợt nghĩ : “Mới….thôi mà mình đã bấn loạn vầy rùi sao ta”. Trống hết tiết, Uyên đã dọn sẵn đồ vào túi và hối hả đi ra, cả ko kịp chào cả lớp vừa Nghiêmmm. Trên đừờng về phòng, lại hàng chục câu hỏi trong cô. Vừa tới cửa phòng giáo viên thì chạm ngay mặt Nam. Anh cũng có vẻ hớt ha hớt hải chạy về. Anh đưa cô 1 ly nước cam, chắc vừa chạy xuống căn tin mua.

Pages: 1 2 3 4 5

Từ khóa: , , , , , , , ,
Truyện cùng thể loại
Hối hận

Hối hận

Hối hận – Con không muốn làm ở chỗ đó! – Ơ cái thằng này, chứ giờ con muốn làm ở đâu? Ba đã nói...

348 6 phút trước
Yêu chị sếp!

Yêu chị sếp!

Yêu chị sếp! Truyện đời của 1 thằng vừa bước lên Sài Gòn để học Đại Học đôi lúc đầy sống gió và những lúc...

529 9 phút trước
Tình tôi với mẹ

Tình tôi với mẹ

Tình tôi với mẹ Tôi là Cường, 22 tuổi, sống ở HCM. Thông tin cá nhân chỉ có vậy, cụ thể hơn thì tôi sẽ...

925 16 phút trước
Tình cờ phê vl

Tình cờ phê vl

Tình cờ phê vl Một thằng con trai 26 tuổi không công ăn không việc làm, đời nó chẳng có gì ngoài hai bàn tay...

141.98K 3 ngày trước
Lãm thích loạn luân

Lãm thích loạn luân

Lãm thích loạn luân Ông Thành đang đi lại bên ngoài phòng hộ sinh thì có tiếng trẻ khóc. Vậy là vợ ông đã sinh....

138.68K 3 ngày trước
Màu nắng (p2)

Màu nắng (p2)

Màu nắng (p2) Hội ngộ rồi chia ly cuộc đời vẫn thế Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao Hay đêm mịt mù lấp...

132.41K 3 ngày trước
Phong Tuyết

Phong Tuyết

Trên con đường quốc lộ từ An Huy trải dài qua Chiết Giang đến Thượng hải một thanh niên 22 tuổi mặc áo sơ mi...

453.40K 1 tuần trước
Bí mật cha con (loạn luân)

Bí mật cha con (loạn luân)

Bí mật cha con (loạn luân) Trong đêm tân hôn, hai vợ chồng Cường và Thủy chịch nhau. Cường cảm thấy hạnh phúc khi cưới được một...

452.74K 1 tuần trước
Mẹ Long (loạn luân)

Mẹ Long (loạn luân)

Mẹ Long (loạn luân) Long cầm mấy điếu thuốc vinataba vừa mua được tận ngoài ngõ rồi đi nhanh về nhà thằng Dũng vì sợ...

443.64K 1 tuần trước
Người giang hồ

Người giang hồ

Người giang hồ Hắn – nhân vật chính của câu chuyện là Trần Hạo Nam ( tức A Nam) 1 nhân vật mới nổi trong...

568.87K 1 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: Phim Sex, Xem Phim Sex, XNXX, XVIDEOS, Xem sex, Phim Sex Mới, Phim Sex Viet Nam, PHIM SEX, XHAMSTER
Gai17 Network: Phim Sex 2017 - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online