Phim Sex
Trò đùa của số phận

Trò đùa của số phận

Ðăng : 27/07/2017

1.52M lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Trò đùa của số phận tại TruyenSex88.Net

Trò đùa của số phận

Năm ấy là năm thứ 4 đại học của Bảo Hân, cô sinh viên Sư phạm Văn đầy mộng mơ và lãng mạn bước vào năm học cuối.

Trong lớp cô, toàn là con gái, chỉ duy nhất có một chàng “ mì chính cánh” thôi. So về nhan sắc thì Hân cũng thuộc top đầu của lớp, nhưng cô sống thiên về nội tâm, sống thu mình trong cái thế giới riêng của cô…Hân ít tham gia các hoạt động ngoại khóa hay giao lưu với các trường bạn có nhiều nam giới như trường Công Nghiệp hay Nông Lâm, bởi thế nên không có gì lạ khi mà đến tận năm thứ 4 rồi mà Hân vẫn chưa yêu ai…

KTX trường Sư Phạm Thái Nguyên rất rộng, với nhiều tòa nhà với hàng nghìn sinh viên, phòng của Hân có 8 người, đều học các môn Xã Hội, trong đó Hân chơi thân nhất với Hằng, quê ở Thái Bình.

Ngay từ những ngày mới bước chân vào giảng đường đại học, Hằng và Hân đã chơi với nhau và dần trở lên thân thiết, học cùng lớp, ở cùng phòng, đi đâu hai đứa cũng có nhau…Một phần cũng bởi tính cách cũng có phần hợp nhau, gia cảnh cũng đều xuất thân ở quê lên, ban đầu cũng ngơ ngác như hai con nai tơ vậy..

Hằng xinh gái, sắc sảo và nhanh nhẹn, còn Hân thì mang vẻ đẹp dịu dàng thuần chất Á đông, rất nhẹ nhàng và sâu sắc…

Đến năm thứ 3 thì Hằng có người yêu, đó là một chàng sinh viên Công nghiệp TN, học năm cuối, tính ra hơn Hằng 2 tuồi, hai người quen nhau trong dịp giao lưu giữa hai lớp, một lớp toàn con gái còn một lớp thì đa số là con trai…

Hai lớp này đi chơi với nhau mấy lần rồi, Hằng rủ thế nào nhưng Hân cũng không chịu đi.

-Cuối tuần lớp DT5 dưới công nghiệp lại rủ lớp mình đi chơi đấy, mày có đi không ?

-Không, cuối tuần này tao về quê rồi – Hân đáp

-Mày mới về mà, lại về nữa ư? – Hằng hồn nhiên – Đi đi, có nhiều cái hay lắm….hihi

Hằng cười khúc khích, chả là sau mấy chuyến đi chơi giao lưu thì có tận 3, 4 anh Công nghiệp đã đưa Hằng vào trong tầm ngắm, và đang đấu đá nhau để tấn công nàng, cũng phải thôi, Hằng xinh gái, khéo ăn nói lại sinh viên khoa văn nữa, không nhiều anh chết mới lạ…Mà cái giống đàn bà con gái luôn thế, có nhiều anh theo thì hãnh diện với bạn bè lắm, càng thích. Đi chơi hai lớp với nhau, thấy mấy anh cứ loe xoe “ Hằng ơi, Hằng à”, nhiều đứa tức điên nhưng không làm gì được….

Mà ngày ấy kể cũng vui, sau những cuộc giao lưu như thế thì khối đôi đã nên duyên, nhưng cũng khối em phải bỏ dở sự nghiệp học hành để về quê …đi đẻ. Âu nó cũng là cái liễn, cái gì cũng có hai mặt của nó…

Cuối tuần Hân không đi giao lưu, một phần cô không thích, nhưng lý do chính đáng hơn là Hân phải về quê, mẹ Hân dạo này đang ốm nhưng cô cũng không muốn tâm sự chuyện này cho Hằng. Mặc dù là bạn thân nhưng có những chuyện tế nhị Hân giấu kín.

Ngày thứ 7 học xong Hân vội vã ra bắt xe về quê ngay, sớm ngày nào chăm mẹ được ngày ấy, nhà có 3 anh em , Hân là út, trên còn anh trai cả và một chị gái nữa. Anh trai Hân đi làm xa nhà suốt dưới tận Quảng Ninh, cách đây mấy năm lôi ở đâu về một đứa kêu là người yêu xong đòi cưới bằng được. Bố mẹ Hân không đồng ý vì con đấy có khác gì con nặc nô đâu, ăn mặc hở hang mắt xanh mỏ đỏ, nhìn không khác gì gái làng chơi, hơn nữa lại láo toét, khinh người ra mặt, không coi bố mẹ Hân ra gì…

Trời không chịu đất, đất phải chịu trời, bố mẹ Hân cũng phải cắn răng làm đám cưới cho “ anh chị” trong nỗi tủi hổ với họ hàng, với bà con hàng xóm láng giềng.

Cưới xong, ở nhà được mấy ngày sau đó là hai đứa dắt nhau đi, bảo là đi ra Quảng Ninh làm ăn, trước khi đi không quên xin hết chỗ tiền mừng làm vốn.

Mẹ Hân đổ bệnh từ đấy, một phần vì giận, một phần chua chát vì đứa con trai duy nhất hư hỏng…Bố Hân thì quanh năm cũng chỉ làm nông nghiệp, quay ra quay vào hết ruộng lại đến vườn, rồi chăm con gà con lợn.

Chị gái thứ hai lấy chồng xã bên, nhà cũng làm nông nên chẳng khá giả gì, thương bố mẹ nhiều nhưng chẳng lo được . Thỉnh thoảng có gì ngon, chị lại tất tả đạp xe mang sang cho mẹ, lúc ấy hai mẹ con lại nước mắt ngắn dài…

Những lúc như thế, Hân đứng ngoài cửa nhìn vào, răng cắn chặt môi và tự nhủ “ Nhà mình nghèo, bố mẹ vất vả nuôi mấy anh chị em, bây giờ còn mỗi mình được đi học, phải cố gắng học thật giỏi sau này còn đi làm kiếm tiền nuôi bố mẹ, để tuổi già của bố mẹ đỡ khổ”

Trong nhà, chỉ mỗi Hân là học giỏi nhất, bố mẹ luôn hãnh diện vì Hân, nhà nghèo nhưng khi đi họp phụ huynh, bố mẹ Hân luôn được mọi người nhìn với ánh mắt tôn trọng vì có cô con gái học giỏi nhất lớp, đặc biệt là môn Văn và các môn xã hội…

Bố Hân vẫn luôn bảo :

-Con cứ cố gắng học thật tốt, dù khó khăn nhưng bố mẹ sẽ cố gắng để con không phải bỏ dở việc học, sau này đỡ khổ như bố mẹ con ạ.

Cuối tuần nào Hân về cũng dọn dẹp nhà cửa, giúp bố mẹ cơm nước, chăm lo việc ngoài vườn nữa, và trên hết Hân hay kể cho mẹ nghe chuyện trên trường trên lớp, chuyện học hành, và cả chuyện cái Hằng nữa, mẹ Hân vui và khỏe ra nhiều…

Hôm ấy về, Hân có nói chuyện với mẹ là cuối tuần này lớp Hân đi chơi Hồ Núi Cốc với một lớp kết nghĩa trường Công Nghiệp. Mẹ bảo :

-Sao con không ở lại đi chơi với các bạn cho vui?

-Không, con chẳng thích, con về với mẹ thôi

-Con cũng nên đi chơi với các bạn , giao lưu cho vui vẻ chứ, thỉnh thoảng về với mẹ là được rồi

-Tuần nào được nghỉ con cũng về với mẹ, bao giờ học xong con cũng về ở với mẹ luôn

-Thế cô không định lấy chồng à?

-Không, con ở nhà mẹ nuôi

-Bố cô..chỉ được cái ăn nói linh tinh…

Đầu tuần lên trường, nghe xôn xao trong lớp về vụ đi chơi Hồ Núi Cốc hôm qua, nghe đâu anh hùng cứu mỹ nhân gì gì đó, hình như liên quan đến con Hằng, Hân cũng không phải là người hay buôn chuyện nên cũng không tham gia gì, chỉ là lúc đi ăn cơm Hân có hỏi Hằng :

-Hôm qua đi chơi vui không, tao nghe bọn nó nói có vụ gì liên quan đến mày?

-Có một vụ tày trời….tao suýt chết đuối đấy mày ạ?

-Sao?

– Thì tao nghịch nước nhưng tụt chân xuống hồ, eo ôi, sợ quá…đến bây giờ tao vẫn chưa hoàn hồn…để tối về tao kể cho…Nói rồi mặt nó đang từ tái mét lại chuyển sang đỏ ửng.

Tối hôm ấy, có mấy anh trường Công nghiệp đến phòng chơi, ngồi ăn bỏng ngô nói chuyện ríu rít, trong đó nhân vật chính trong câu chuyện là nàng Hằng nhà ta và anh chàng sinh viên tên Duy, suốt cả buổi , hai anh chị mặt cứ đỏ ửng hết cả lên vì ngượng.

Chả là, hôm ấy hai lớp kết nghĩa rủ nhau đi Hồ Núi Cốc píc níc, cắm trại vui chơi và ăn uống. Từ sáng các cô cậu đã nô đùa các kiểu, kéo co nhẩy bao bố…đủ loại trò chơi rất vui rồi..

Buổi trưa tất cả tập trung ăn bánh mỳ kẹp chả với cả bánh mỳ chấm sữa, đùa nhau om xòm cả một góc rừng. Xong mấy chàng lấy đàn ghi ta ra gẩy cho các nàng hát, rất vui và đậm chất sinh viên. Tất cả tạo lên một khung cảnh vô cùng lãng mạn và náo nhiệt như là một cái chợ quê, với những tiếng bật bông rất vui tai của mấy bác bán chăn, xen vào đó là những giọng ca vàng hòa vào nhau lúc thánh thót, lúc rì rầm như buôn chuyện…

Chiều, các nàng kéo nhau đi hái hoa rừng về để chơi trò tặng hoa bịt mắt, còn các chàng thì lôi nhau lên đồi thông, chắc là đi…đái….

Khi mà các chàng đang xếp thành vòng tròn quanh một gốc cây, giống như các cầu thủ bóng đá đứng quanh vòng tròn giữa sân khi làm lễ mặc niệm…và chuẩn bị làm công tác tưới cây thì :

– Cứu, cứu…..có người ngã xuống hồ…

– Các anh ơi…..

Tiếng mấy em gái thất thanh kêu cứu khiến cho các anh ở trên lưng chừng đồi như chợt tỉnh cơn say, đồng loạt lao xuống, có mấy anh còn không kịp kéo khóa quần.

Trước mắt là cảnh tượng vô cùng hoảng loạn, trên bờ mấy em đang gào thét , dưới nước ngay sát bờ có một người đang vùng vẫy và trôi dần ra xa…

Phải nói quả đồi này cũng có dộ dốc khá lớn, theo đà các anh lao xuống và không thể phanh lại kịp, trong đó có một anh áo xanh lao nhanh nhất, anh chạy vù vù từ trên đồi xuống, nhảy ùm xuống nước trong ánh mắt bàng hoàng đầy ngưỡng mộ của các em, và ánh mắt bất ngờ ghen tị của các anh khác…

Chỉ thấy ùm một cái, nước bắn tung tóe sau đó hai người cứ bấu lấy nhau chới với, lúc này mới nghe trên bờ có tiếng ai đó :

– Thằng Duy đấy….nó không biết bơi đâu…

Bỏ mẹ, đã không biết bơi thì còn lao xuống làm cái gì? Khổ thế cơ chứ…

May quá có hai anh biết bơi đã kịp cởi giầy lao xuống cứu, một anh còn kịp cởi cả quần dài…..

Lôi được hai anh chị lên bờ lúc sắp uống no nước hồ, anh chàng Duy mặt tái mét, còn nàng Hằng thì gần như đã sửu đi vì hoảng sợ và uống nước nhiều quá.

Mọi người rất lo lắng, chỉ có Duy là sốt sắng nhất, thấy Hằng vẫn chưa tỉnh, Duy người vẫn đang ướt như chuột, giọng hổn hển :

– Phải sơ cứu cho cô ấy ngay…

– Đúng rồi…- Tiếng mọi người nhao nhao

Thực ra mọi người phải ở trong hoàn cảnh ấy mới thấy nó cuống như thế nào, nhiều khi cứ loạn hết cả lên. Thấy Hằng chưa tỉnh, Duy lại gần và định “ hô hấp nhân tạo”, – chàng này suýt chết đuối mà vẫn tỉnh vãi..

Khi Duy khẽ nâng Hằng lên và định đặt môi lên đôi môi nàng thì …bỗng Hằng từ từ mở mắt, đẩy Duy ra và tát bốp một cái…mọi người lại nhao nhao :

– Tỉnh rồi…tỉnh rồi…

– Ơ…sao mày lại tát anh ấy…

– Anh ấy vừa cứu mày đấy….

Cả Duy, cả Hằng đều xấu hổ…

Sau vụ đấy, Duy và Hằng yêu nhau, có lẽ hai người thực sự có duyên với nhau nên ông trời mới se như vậy…

Nghe cũng có thể, nghe đồn…một nguồn tin không chính thức nhưng rất đáng tin cậy thì …trong lúc chới với dưới nước, Duy đã quờ tay bóp trúng vú Hằng, thế là yêu nhau thôi.

Từ cái lần tình cờ suýt chết hụt ấy, Duy còn bóp vú Hằng nhiều nữa, mà không đâu xa, ngay trong phòng KTX. Có hôm cuối tuần, Duy đến đưa Hằng đi chơi, xong lại đưa về KTX và ngủ luôn lại đấy bởi vì muộn quá không kịp đạp xe về trường Công Nghiệp, mới lại mọi người trong phòng về quê hết, chỉ còn có mấy đứa ở lại, nên cũng có giường cho Duy ngủ.

Nửa đêm, Duy tỉnh giấc và mò lên giường Hằng nhẹ nhàng như một con mèo hoang, chui nhanh vào trong và kéo ri đô lại, ngày ấy người ta gọi là “ tình yêu ri đô” của sinh viên…

Phải nói luôn là sinh viên ngày ấy rất nhiều đôi như thế, vì dù sao cũng chẳng biết đi đâu, nhà nghỉ không có nhiều như bây giờ, hơn nữa sinh viên đến ăn còn chả đủ lấy tiền đâu đi nhà nghỉ.

Cứ thế, Hằng có người yêu và ngày càng say đắm, không còn thân thiết với Hân như trước nữa. Hân nhiều khi cũng chủ động giãn ra, vì cô là người rất tự trọng, cô không muốn tham gia sâu vào chuyện của người khác.

Năm thứ 4, Hân vẫn đi về một mình, cũng có nhiều anh tán tỉnh, nhưng chẳng hiểu sao cô không thấy rung động.

Đợt này Hân mới đăng ký làm thêm ở trung tâm gia sư, dạy thêm buổi tối Văn , Sử, Địa cho học sinh cấp 2. Công việc vừa giúp Hân kiếm thêm thu nhập, trau dồi kiến thức và đỡ buồn, ngày trước Hằng chưa có người yêu hai đứa còn hay đi với nhau, bây giờ Hằng với anh Duy cứ dính với nhau như sam, Hân ngại không muốn đi cùng.

Một buổi tối mùa Thu, Hân vừa kết thúc buổi gia sư ở nhà học sinh và trên đường đạp xe về kí túc. Mùa thu, thoang thoảng đâu đây mùi hoa sữa thơm trên phố, không gian lãng đãng của mùa Thu miền Bắc như có lớp sương mờ bao phủ. Gió thổi nhè nhẹ làm hương tóc Hân bay bay trong gió, hòa vào hương hoa sữa thơm… Cô thả tâm hồn mình lãng mạn hòa với không khí dễ chịu ấy, mùa thu thật tuyệt, Hân yêu mùa thu này lắm…

Bỗng “ Rầm” một tiếng, Hân chỉ thấy mặt mũi tối sầm và choáng váng đầu óc khi cô ngã xuống đường….

Năm thứ 4, Hân vẫn đi về một mình, cũng có nhiều anh tán tỉnh, nhưng chẳng hiểu sao cô không thấy rung động.

Đợt này Hân mới đăng ký làm thêm ở trung tâm gia sư, dạy thêm buổi tối Văn , Sử, Địa cho học sinh cấp 2. Công việc vừa giúp Hân kiếm thêm thu nhập, trau dồi kiến thức và đỡ buồn, ngày trước Hằng chưa có người yêu hai đứa còn hay đi với nhau, bây giờ Hằng với anh Duy cứ dính với nhau như sam, Hân ngại không muốn đi cùng.

Một buổi tối mùa Thu, Hân vừa kết thúc buổi gia sư ở nhà học sinh và trên đường đạp xe về kí túc. Mùa thu, thoang thoảng đâu đây mùi hoa sữa thơm trên phố, không gian lãng đãng của mùa Thu miền Bắc như có lớp sương mờ bao phủ. Gió thổi nhè nhẹ làm hương tóc Hân bay bay trong gió, hòa vào hương hoa sữa thơm… Cô thả tâm hồn mình lãng mạn hòa với không khí dễ chịu ấy, mùa thu thật tuyệt, Hân yêu mùa thu này lắm…

Bỗng “ Rầm” một tiếng, Hân chỉ thấy mặt mũi tối sầm và choáng váng đầu óc khi cô ngã xuống đường….

…Lúc mở mắt ra thì Hân đã thấy mình đang nằm ở một nơi giống như là bệnh viện, trong phòng đầy mùi thuốc và toàn người xa lạ, tay và chân thì đau điếng. Hân chẳng nhớ là đã có chuyện gì xảy ra và tại sao mình lại ở đây nữa.

Được một lúc thì có chị y tá vào phòng, theo sau là một anh thanh niên cỡ ngoài 30 tuổi, chị y tá nhìn Hân rồi lại quay sang nhìn anh thanh niên kia và nói :

– Cô bé này chỉ bị choáng ngất thôi, phần đầu chắc là không sao đâu, nhưng phải nằm đây để đợi các kết quả chụp chiếu.

– Vâng – người thanh niên nhẹ nhàng đáp

– vậy người nhà ở đây chăm sóc bệnh nhân nhé

Chị y tá vừa nói vừa quay đi, để lại trong phòng chỉ còn Hân và anh kia, hai người mà y tá vừa gọi là người nhà và bệnh nhân chưa hề quen biết nhau, Hân khẽ nhìn với ánh mắt tò mò, không biết anh ta là ai.

– Em tỉnh rồi, may quá

– Anh là ai? Sao tôi lại ở đây?

– Em đâm xe đạp vào cánh cửa ô tô vừa mở, ngã và bị ngất đi…nên anh đưa em vào đây – Anh ta vừa nói vừa dò xét thái độ của Hân

– Vậy sao? Xe của anh à

– Không…

– Thế tại sao…?

– Anh…chỉ là người đưa em vào bệnh viện thôi…

Vậy ra anh ta là người đã đưa Hân vào đây khi cô bị ngất, Hân khẽ đưa mắt lên nhìn đầy cảm kích :

– Cảm ơn anh

– Không có gì đâu.

– Anh ơi, anh cứ để em ở đây một mình được rồi, em không sao đâu, làm phiền anh quá

– Bác sĩ bảo phải đợi kết quả chụp chiếu nữa đấy, mà em có thấy đau ở đâu không?

Hân nghĩ, sao lại có người tốt đến thế cơ chứ, cô thấy rất cảm động.

– Em thấy đau ở chân thôi anh ạ, tay cũng đau một chút, chắc là không sao đâu ạ, cảm ơn anh, anh cứ đi về đi ạ

– Không sao mà em…À, anh báo lên BQL KTX rồi, Hân cứ yên tâm nằm nghỉ đi, lát có bạn vào thì anh về

– Sao cơ ? Anh báo về KTX rồi à? Mà sao anh biết tên em?

– Xin lỗi em nhưng lúc đấy anh phải mở túi sách của em ra, mới biết em học Sư Phạm và tên là Hân…anh xin lỗi nhé

– Không…không sao anh ạ, em cảm ơn anh, thế anh tên là gì ?

– Anh tên là Minh.

Nghe có tiếng người nói chuyện ngoài hành lang nghe quen quen, Hân và Minh cùng nhìn ra phía cửa phòng, lúc ấy các bạn ở cùng phòng với Hân trong đó có cả Hằng và Duy nữa, bước vào. Hằng chạy nhanh đến chỗ Hân, lo lắng :

– Có làm sao không mày. Nghe nói mày bị tai nạn phải vào viện bọn tao lo quá…

Nói rồi Hằng sờ nắn khắp người Hân, sờ vào đâu Hân cũng thấy đau, nhất là ở chân, mắt cá chân Hân sưng vù lên và tím bầm

– Ái…đau quá – Hân kêu lên

– Thế lúc đấy mày đi xe đạp hả Hân?

– Ừ

– Sao lại bị tai nạn? Ai đâm vào à? Thế cái xe đạp của mày đâu rồi?

Mọi người hỏi Hân mới nhớ ra cái xe đạp, Hân nhìn Minh khiến mọi người cũng nhìn theo, lúc đấy mọi người mới nhận ra sự có mặt của Minh.

– Có phải anh là người gây tai nạn cho cái Hân không? – Hằng đanh đá

Minh ngớ người ra chưa kịp nói gì, may quá Hân đỡ lời

– Không phải đâu mày ơi, anh ấy đưa tao vào viện đấy

– Thấy người dân ở đấy nói là có hai người trên ô tô, một người đưa mày vào viện mà..

Hân lại liếc mắt lên nhìn Minh, ánh mắt ấy khiến cho Minh thấy con tim mình xốn xang đến lạ. Minh giải thích :

– Thực ra…mình có ngồi trên xe…Đấy là xe của sếp mình lái, lúc xuống xe chú ấy vội quá không quan sát, thế là Hân đâm vào, đây là việc đáng tiếc không ai mong muốn cả…Mọi người yên tâm, bên mình không là người gây tai nạn rồi bỏ chạy đâu, vì chú có việc gia đình phải về HN nên chú dặn mình ở lại lo cho Hân, mọi chi phí thuốc men viện phí bên mình sẽ lo, xe đạp của Hân thì mình đã gửi trông giúp rồi…

Nghe Minh nói xong mọi người cũng chẳng có ý kiến gì, về phía Hân, cô cũng thấy mình có một phần lỗi khi đạp xe nhưng chẳng tập trung gì cả, đầu óc cứ để đâu đâu.

– Thôi mọi người ạ, lỗi cũng tại mình đi nhưng không để ý nữa, việc xảy ra rồi mà…

Dù sao em cũng cảm ơn anh Minh.

– Úi còn biết cả tên là Minh cơ đấy – Có tiếng xì xào.

Được một lúc thì Minh chào mọi người để ra về, hẹn hôm sau sẽ lại đến. Hân thì bảo :

– Anh không phải đến nữa đâu, em không sao mà

Bạn Hân thì xúi :

– kệ người ta, gây tai nạn thì phải đến khắc phục hậu quả chứ.

Lúc ấy Minh chỉ còn biết nói :

– Mai mình rảnh mà, mình sẽ đến xem kết quả chụp chiếu thế nào, các bạn bận thì cứ đi học đi, mọi việc ở đây để mình lo cho…

Đêm hôm ấy, Hằng ở lại viện với Hân, hai đứa cứ ngồi tâm sự nói chuyện với nhau mãi vì Hân đau quá không thể ngủ được, mãi gần sáng cả hai mới chợp mắt được một lúc. Khi Hằng tỉnh dậy, đang không biết làm thế nào vì hôm nay phải lên lớp thì Minh tới, Hằng rất bất ngờ và mừng rỡ :

– May quá anh Minh đến rồi, anh ở đây trông nó giúp em một lúc được không ạ, em lên trường tí em quay lại ngay anh nhé

– ừ, em cứ đi đi

– Vâng cảm ơn anh ạ, anh ơi mãi sáng nó mới ngủ được một lúc vì đau quá, anh cứ để cho nó ngủ thêm tí nữa anh nhé, em đi về đây

– Ừ….

Minh ngồi ghế ngay bên cạnh giường và cứ để mặc im cho Hân ngủ, hơi thở của cô đều đều, vẻ mặt dường như vẫn còn nét đau nên đôi mày có lúc hơi nhíu lại. Chẳng biết, Minh đã thần người ra từ khi nào khi ngắm Hân, một gương mặt xinh đẹp nhưng mang đầy nét u buồn rất Á Đông.

Hân khẽ cựa mình và mở mắt, cô vô cùng ngạc nhiên khi người ngồi bên cạnh mình là Minh

– Anh…anh Minh…

– Ừ, em dậy rồi à? Đêm qua có ngủ được không?

– Em cũng ngủ được một ít, anh đến lâu chưa? Cái Hằng đâu ạ?

– Hằng về đi học rồi, anh mới đến thôi

– Làm phiền anh quá, em đã bảo anh không phải đến mà, ngại quá

– Không sao đâu, sếp cho anh nghỉ để đến xem em thế nào

– Dạ, anh gửi lời cho em cảm ơn chú, nói là em không sao đâu

– Không sao gì, em bị giãn dây chằng, mẻ xương đấy

– Vậy hả anh?

– Ừ

– Thảo nào em thấy đau thế – Hai mắt Hân ngấn nước như sắp khóc, có lẽ cô đang tủi thân

– À, anh mua cháo vào cho em đấy, em ăn luôn nhé…cho nóng

– Ôi, anh chu đáo thế, làm em ngại quá

– Ngại gì chứ.

Minh đổ cháo ra bát trong khi Hân đang quan sát anh, từ bé đến giờ, Hân chưa thấy ai quan tâm chăm sóc mình như vậy cả, trừ bố mẹ Hân, mà hơn nữa đây lại là một người hoàn toàn xa lạ, Hân lại thấy cảm động dâng trào.

– Anh Minh…

– Sao em ?

– Em nhờ anh một việc được không ạ?

– Ừ, em cứ nói đi

– Anh lấy cho em xin cốc nước để em xúc miệng được không? Em không đi được

– À, được được

Minh nhanh chóng đi lấy nước cho Hân súc miệng, đưa cho Hân rồi nhưng Minh cứ đứng đấy làm Hân ngại ngùng đỏ bừng mặt

– Anh đứng đấy em ngại lắm

– Vậy anh đi ra ngoài nhé

– Vâng.

Minh thật chẳng biết ý gì cả, con gái người ta xúc miệng đánh răng buộc tóc mà cứ đứng bên cạnh thì làm sao mà tự nhiên được cơ chứ.

Khoảng năm phút sau Minh vào, Hân đã xong nhưng vẫn chưa ăn cháo

– Ơ, sao em không ăn cháo đi, để nguội hết rồi

– Anh ..để xa quá em không lấy được

– À ừ..đây…

Để bát cháo lại gần phía Hân, Minh động viên :

– Ăn đi em

– Vâng, em sẽ ăn, nhưng em muốn nhờ anh một việc nữa

– ừ…

– Em ngại lắm, hay là anh cứ về đi làm đi, em tự lo được mà, tí nữa bạn em vào rồi anh yên tâm, chiều em xin về phòng KTX

– Chưa được về đâu, phải ở đây mấy ngày đấy

– Sao thế ạ ?

– Bác sĩ bảo thế

– Dạ

Hân ngoan ngoãn xúc từng thìa cháo và ăn ngon lành, còn Minh thì ngồi nhìn cô ăn, thỉnh thoảng Hân lại liếc mắt lên nhìn anh.

– Cháo ngon không em?

– Cũng được, anh cũng khéo mua đấy

– Hihi, thì cứ ra quán mua cháo thịt là được mà.

Vì vẫn đau nên Hân ăn cũng khá là chậm, may có Minh động viên mãi mới ăn được nửa bát, sau đó lại còn được anh lấy nước cho uống nữa, tự dưng lại có người đến chăm, thật không ai sướng bằng.

Nhưng ăn cháo xong, lại uống nhiều nước..Khiến Hân cảm thấy khó chịu trong người, chẳng biết phải làm như thế nào bây giờ, chân thì đau sưng tấy không thể đứng dậy đi lại được.Tình hình rất là căng

– Anh Minh ơi ??? Hân gọi

Từ khóa: , ,
Truyện cùng thể loại
Thả thính vợ bạn

Thả thính vợ bạn

Thả thính vợ bạn Em có thằng bạn, thằng này có con vợ ngon thôi rồi, mà làm như nó ngán hay sao ấy, tối...

337.93K 1 tuần trước
Màu nắng (p4)

Màu nắng (p4)

Những ngày sau đó, tôi cố gắng dành nhiều thời gian ở bên em hơn, tối tối đều cùng em đi dạo bên Chùa Láng...

336.52K 1 tuần trước
Ký ức đã qua

Ký ức đã qua

Ký ức đã qua Tôi là con trai một trong một gia đình cũng tạm gọi là đủ sống, năm nay cũng đã hơn 18...

759.35K 2 tuần trước
Mẹ làm tình

Mẹ làm tình

Mẹ làm tình Sáng thứ 7, lại một ngày cuối tuần nữa, Nga vội vã thậy bộ đồ vest nữ, để lên trường họp phụ...

761.33K 2 tuần trước
Lời đồn (Đời lồn)

Lời đồn (Đời lồn)

Lời đồn (Đời lồn) Tuấn đi lững thững vào nhà, ngồi bẹt xuống ghế, mở điện thoại ra check con game. Tuần này có sự...

738.78K 2 tuần trước
[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần

[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần

[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần 23h tối , cảm giác buốt buốt của máy lạnh , hơi thở dồn dập ,ảnh mắt châm chú...

1.01M 3 tuần trước
Mẹ con tôi

Mẹ con tôi

Mẹ con tôi Tôi tên Long năm nay 17t, tôi sống ở một thị xã nhỏ cách thành phố khoảng 5km, gia đình tôi chỉ...

994.36K 3 tuần trước
Sống sót

Sống sót

Sống sót Trái đất năm 2050…….. Trong một viện nghiên cứu về gen và sự đột biến của con người tại Luân Đôn – Anh...

952.09K 3 tuần trước
Chuyện phòng tầng dưới

Chuyện phòng tầng dưới

Chuyện phòng tầng dưới Em năm nay 23 tuổi ở tại SÀI GÒN, thành phố của những hoa lệ và cám dỗ. Gia đình em...

1.48M 1 tháng trước
Cuộc chiến LOL

Cuộc chiến LOL

Cuộc chiến LOL Hắn vung kiếm lên chống lại cả học viện để đào thoát… Yasuo đi mãi và đến một nơi băng giá… Yasuo...

1.47M 1 tháng trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: Phim Sex, Xem Phim Sex, XNXX, XVIDEOS, Xem sex, Phim Sex Mới, Phim Sex Viet Nam, PHIM SEX, XHAMSTER
Gai17 Network: Phim Sex 2017 - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online - SEX - Phim XXX