Phim Sex
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Ðăng : 06/04/2018

448.62K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Thế giới phép thuật tại TruyenSex88.Net

“Tỉnh rồi hả?”

Giọng nữ ngọt ngào nhỏ nhẹ vang lên ngay trước mặt, Minh mừng rỡ hỏi lại: “Chị…Hoàng Yến phải không?”

“Ừ, chị đây…” Hoàng Yến đáp, hơi thở của nàng nhè nhẹ phả vào cổ hắn.

“Đúng là chị rồi, thật là may quá…Haha…” Minh mừng rỡ cười lớn dù không nhìn thấy gì.

“May quá ha…tại ngươi hết đấy thằng nhóc chết bằm…!”

Tiếng chửi vang lên ngay bên tai, Minh quay sang, mặt hắn va phải một thứ mềm mại, là tóc.

“Ai thế…?” Hắn cảm nhận được người vừa nói cũng ở sát bên cạnh mình, nghĩa là hắn ở giữa hai cô gái.

“Là Phương Chi đó Minh…” Hoàng Yến trả lời thay, nàng vẫn ngọt ngào.

“Vì ngươi mà ta phải cất công đi khắp nơi tìm kiếm, lại còn bị bắt tới cái chỗ quỷ quái này mà ngươi còn không có được một lời cảm ơn, cái thằng chết bằm…!”

“Bị bắt…?”

Minh hỏi vu vơ rồi ngẩn người nhớ lại chuyện xảy ra trước đó, hắn và Hoàng Yến bị những chiếc rễ quấn chặt, Phương Chi lao vào cũng bị quấn theo, rồi mụ Lê Thương làm gì đó khiến hắn ngất đi, đến khi nghe tiếng ồn ào tỉnh lại thì chỉ thấy một màu đen.

“Đúng rồi…bọn mình bị bắt…!” Minh nói lớn như vừa phát hiện ra chân lý.

“Con mụ khốn kiếp!” Hắn cong người vùng vẫy rồi nhận ra mình cùng Hoàng Yến và Phương Chi vẫn bị quấn chặt vào nhau, tay của hắn bị trói ngược phía sau.

“Á…đừng có nhúc nhích…” Hoàng Yến thốt lên vì bị rễ cây rít chặt hơn khi cử động.

Minh dừng lại, hắn tỏ ra lo lắng: “Có ai bị thương không?”

Hoàng Yến lắc đầu, nhưng rồi nhận ra là quá tối, Minh không nhìn thấy nên khẽ nói: “Không sao hết, chỉ có…”

“Hàii! Chỉ có người được thương chứ không có người bị thương…mà nó còn sức giãy như vậy thì không hề hấn gì đâu…” Phương Chi thở dàn ngán ngẩm chen ngang câu nói của Hoàng Yến.

“Không phải…ý ta là…chỉ có điều, hoàn thành điều kiện mà cái dấu này vẫn chưa mất đi!” Hoàng Yến nhìn xuống cái dấu ấn khế ước lờ mờ trên vai mình, hôm nay là ngày thứ 30, ngày cuối của giao ước nên nó sáng lên.

Cả ba rơi vào im lặng, một lúc sau Minh đổi chủ đề: “Mà làm sao chị biết em ở đây mà tìm?”

Hoàng Yến từ tốn nói: “Mẹ nhớ em lắm đó, tìm mọi cách để tìm em, rồi gặp mụ Lê Thương đó, ả cho mượn sức mạnh phép thuật. Nhưng đâu ai ngờ là mụ lừa đảo như vậy…”

“Vậy là…chị không nhớ em hả?”

“Không nhớ mà ở đây à, không nhớ mà giờ bị như thế này à?”

“Hề hề, em biết mà…” Thấy Hoàng Yến có vẻ giận hờn, Minh cười làm hoà.

“Mà chỗ này là chỗ nào?”

Lúc này Phương Chi mới lên tiếng: “Ả phù thuỷ đó…không, phải gọi là yêu nhân mới đúng, có thể mụ đã dùng Ma ký.”

“Ma ký?”

“Ừ, là một ma thuật cấp Thánh chú dùng năng lực đặc biệt của loại cây sống hàng nghìn năm. Những cây này sống lâu nên tích tụ đủ tinh khí thiên địa để sinh ra năng lực hiếm có, thường thấy là khả năng vượt không gian, rễ của chúng có thể vươn xa hàng chục, hàng trăm, thậm chí là hàng ngàn cây số bằng năng lực này. Chúng còn tự sinh ra kết giới để bảo vệ mình nên rất khó để tìm thấy, những cánh cổng dịch chuyển đều được làm từ những cây này đấy!”

“Khá lắm bé con…”

Phương Chi định nói thêm thì một giọng nói vang lên, đồng thời không gian xung quanh cũng sáng dần lên, cả ba ngỡ ngàng khi thấy mình đang ngồi dưới một gốc cây, ánh sáng là từ những chiếc lá của chính cái cây này toả ra, đám rễ trói bọn hắn cũng là từ cái cây này. Lê Thương đứng gần đó nhìn cả ba với ánh mắt nhan hiểm.

“Mụ khốn! Mau thả bọn ta ra…!” Hoàng Yến tức giận hét lên.

“Hee…Lỗi là tại ngươi đã tìm đến ta…” Lê Thương cười man rợ.

“Với sức mạnh của ngươi thì đâu cần phải dùng tới khế ước với hai người họ như vậy?” Phương Chi hỏi ả.

Minh thì im lặng không nói, mà thực ra là hắn đang bất ngờ với thông tin về Lê Thương mà Mắt Thần vừa hiển thị. Rồi hắn nhận ra cái cán bị gãy của Phong Nha đang lấp ló dưới lớp đất ngay dưới chân mình, nhưng hiện tại tay hắn lại bị trói sau lưng.

“Hee…Ngươi đừng nóng vội, cứ đợi thêm chút nữa ta sẽ cho ngươi biết tất cả…”

Lê Thương nói xong, hai tay ả toả sáng tạo phép thuật rồi quay lưng biến mất. Những chiếc rễ đang trói bọn Minh cũng toả sáng theo lệnh của Lê thương, vươn dài hướng thẳng lên trên quấn vào cành cây, sau đó chúng rút ngắn lại treo cả ba lơ lửng.

“A…”

Lúc đám rễ cây vừa chuyển động, Minh xoay người về phía Hoàng Yến thật nhanh, bàn tay sau lưng duỗi thẳng, chiếc nhẫn nơi ngón tay hắn toả sáng. Nhưng chưa kịp trở người lại thì những chiếc rễ đã rít chặt và treo cả ba lên, vì thế Minh và Hoàng Yến đối diện nhau, Phương Chi thì bị xoay lại, mặt hướng ra ngoài, lưng mềm của nàng tựa vào hông của Minh và Hoàng Yến.

“Chết tiệt! Ta bị ả phong ấn cả Khí lực lẫn phép thuật…” Phương Chi tức giận nói.

“Ta cũng thế…” Minh nói, hắn cũng bị phong ấn Khí lực của bản thân, nhưng Lê Thương không ngờ rằng hắn còn có một nguồn Khí khác, mảnh Long Nguyên, tuy nhiên hắn không ngu gì để lộ ra cho tới khi nắm chắc đường thoát thân.

“Mụ ta định làm gì nhỉ?”

Phương Chi đăm chiêu hỏi rồi nói tiếp: “Ở cấp độ như Lê Thương thì có nhiều cách để tu bổ nhan sắc hiệu quả hơn rất nhiều, tại sao lại nhắm tới một đứa không có sức mạnh như Hoàng Yến…”

Minh thở dài: “Vì mụ ta không nhắm tới sắc đẹp của chị…”

Câu nói mang ý nghĩa gây lo lắng nhưng Minh lại nói với giọng si mê, gương mặt xinh đẹp của chị nó ngay trước mắt, cơ thể mềm mại thơm mát đang ép chặt vào người nó, đôi bưởi căng mọng tỳ vào ngực khiến hắn đê mê.

“Lẽ nào…” Phương chi thốt lên, nàng không nhìn thấy cảnh Hoàng Yến đang đỏ mặt phía sau.

Trở lại cánh rừng, Minh Nguyệt lùng sục khắp nơi dù biết sẽ không tìm thấy bọn Minh, nàng cũng biết Lê Thương dùng Ma ký và ả ta sẽ giấu cái cây ở rất xa. Minh Nguyệt nhận ra khi Lê Thương dùng nó để bắt Minh lúc đầu và đã ngăn chặn kịp thời vì ả không dùng toàn lực, nhưng lần thứ hai thì ả đã biến mất trước mặt mà nàng không thể làm gì được.

Đáp xuống một ngọn cây cao, Minh Nguyệt ngừng tìm kiếm, mệt mỏi vì dùng phép thuật để bay lâu nhưng thần sắc vẫn không thay đổi, trên chiếc má trắng ngần lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Lệ cũng không khác gì Minh Nguyệt, bị Lê Thương lấy lại sức mạnh nhưng nàng vẫn chạy đi tìm kiếm hai đứa con yêu dấu. Dù biết rằng đây chỉ là game nhưng cảm xúc không khác gì đời thật, đôi chân đau rát vì chạy trong rừng không thể làm nàng chùn bước.

Không thể can ngăn, cô gái che mặt-bạn của Phương chi- buộc phải dùng đến biện pháp mạnh, nàng dùng mê thuật với Lệ rồi cả hai trở về Sài thành.

“Lẽ nào…”

Phương Chi thốt lên khi nghe Minh nói, nàng hiểu hắn nói gì và đã biết được Lê Thương muốn gì.

“Vậy mụ ta muốn gì?” Hoàng Yến bị câu nói của cả hai làm hoang mang.

“Khế ước nhan sắc chỉ là cái để mụ ta che mắt, ả đã lồng thêm một thuật chú khác vào đó. Hôm nay cũng vừa đủ 30 ngày, tới hạn của khế ước, vì vậy tới lần thoát ra kế tiếp thì nó mới hoạt động…”

“Sao lại như thế?” Hoàng Yến càng thêm hoang mang.

“Cái mụ ta cần đó là sức mạnh kết nối thần kinh chứ không phải nhan sắc…”

“Trời…”

Khi người chơi vào game, tức là họ có mặt trong thế giới Thiên Địa VR nhờ kết nối thần kinh. Vì vậy những kẻ sử dụng ma thuật thường nhắm tới người VR để cướp sức mạnh thần kinh của họ, dùng sức mạnh thần kinh này để sử dụng trong ma thuật. Khi thoát ra, lúc đó sẽ có sự biến động trong kết nối thần kinh của người chơi với máy VR-21, đó là thời điểm để những kẻ như Lê Thương tước đoạt sức mạnh thần kinh của người VR.

Khi trở lại thế giới thực mà bị mất một phần sức mạnh của thần kinh, người chơi sẽ lập tức bị ảnh hưởng, nhẹ thì đi đứng không vững, mất cảm giác…nặng thì liệt hoặc mất trí nhớ. Vì vậy mà yêu cầu 18+ được đưa ra, bởi những người chưa trưởng thành thì sức mạnh thần kinh chưa vững chắc, dễ bị tác động, điều này cũng đã được nhà phát hành game cảnh báo trước. Hoàng Yến chưa đủ 18 tuổi, đó là lý do mụ Lê Thương bày ra mưu đồ.

“Vậy giờ phải làm sao?” Hoàng Yến rung run khi nghĩ tới những tổn thương sau khi thoát ra.

“Thì giờ phải hoá giải cái khế ước đó chứ làm sao nữa…”

“Nhưng ta hoàn thành điều kiện theo khế ước rồi mà có hoá giải được đâu…”

Phương Chi nhíu mày, nàng hỏi: “Vậy cụ thể cái khế ước đó là thế nào?”

“Ả cho hai mẹ con mượn sức mạnh, nếu hết thời gian giao ước mà chưa gặp lại Minh thì ta sẽ bị ả lấy một nửa nhan sắc…Nhưng mình gặp nhau rồi mà nó không mất đi.” Hoàng Yến kể lại.

“Hoàn thành mà vẫn không hoá giải được…” Phương Chi lầm bầm rồi hỏi tiếp: “Vậy mụ ta có nói gì về khế ước nữa không?”

Hoàng Yến nhớ lại: “Ả nói…ả nói cần nhan sắc của…của một cô gái còn trinh…”

“Thì ra là thế…mụ ta dùng điều này để che mắt, khiến người khác khó mà nhận ra mụ nhắm đến người chưa đủ 18 tuổi để cướp sức mạnh thần kinh…Haha có cách rồi đây…” Phương Chi cười lớn.

“Có cách gì…?”

Cả Hoàng Yến và Minh cùng hỏi, cùng là vẻ mặt vui mừng nhưng niềm vui của hai người khác nhau hoàn toàn. Hoàng Yến thì vui mừng vì có cách để hoá giải khế ước, còn Minh thì vui mừng vì nghĩ tới cách để hoá giải khế ước, hắn đang mong chờ Phương Chi nói ra điều giống như mình nghĩ…

“Tuyết Mai! Con thả cô ra, cô phải đi tìm hai đứa nó, còn cả Phương Chi nữa…”

Trở về Sài Thành, Lệ nài nỉ cô gái che mặt cho mình trở lại, nhưng nàng nhất quyết không đồng ý.

“Cô cứ ở đây chờ, cháu sẽ nhờ thêm người tìm kiếm giúp, bọn nó cũng là bạn của cháu mà… Bây giờ cô mà đi thì cháu lại phải tốn thêm người bảo vệ cô…”

Tuyết Mai, bạn của Phương Chi luyện một công pháp bí ẩn buộc phải che mặt cho tới khi lĩnh ngộ cấp độ yêu cầu. Nghe nàng nói hợp lý nên Lệ miễn cưỡng chấp nhận rồi sực nhớ ra một điều.

“Đúng rồi, nhà của ả…mau tới nhà của ả…”

Lệ lao đi, gương mặt hiện lên chút mừng rỡ. Tuyết Mai không cản nữa mà đành đi theo.

Góc phố nhỏ mà Lệ và Hoàng Yến đến vẫn còn đó, căn hẻm nhỏ cũng vẫn còn. Lệ đẩy cửa bước vào căn nhà nằm sâu bên trong rồi sững người nhìn những thứ còn lại, tất cả vẫn tương tự ngoại trừ việc chúng hoàn toàn là giấy, mọi thứ đều được làm từ giấy, kể cả căn nhà.

Tuyết Mai đứng bên ngoài không vào, nàng khẽ liếc đồng hồ rồi thở dài thương cảm.

“Sắp hết giờ…”

Quy định thoát game sau 8 tiếng online được áp dụng cho mọi người chơi để đảm bảo sức khoẻ, vì nếu vượt quá 8 tiếng thì não sẽ quá tải, khi trở lại thế giới thực sẽ bị đau đầu kéo dài.

“Có cách gì?” Minh và Hoàng Yến đồng thanh.

Phương Chi lưỡng lự rồi trả lời: “Thì…điều kiện cần của ả là còn trinh, giờ…mất trinh thì biết đâu có thể hoá giải…”

“Eo… Không còn cách nào khác sao?” Hoàng Yến nhăn mặt.

“Nếu không muốn thì cứ chờ, Tuyết Mai chắc chắn sẽ tìm người để trợ giúp, có thể có cả chỉ huy của Thiên Địa Hội nữa…nhưng…có tìm được chỗ này hay không là một chuyện, có tới kịp hay không lại là chuyện khác!”

Phương Chi nói đúng, những gì vừa trải qua đủ chứng minh được rằng Lê Thương không phải phù thuỷ tầm thường, nơi này không phải dễ dàng mà tìm ra được, cộng với việc khế ước của Hoàng Yến sắp tới hạn nên để ả thực hiện được khế ước thì rất nguy hiểm. Nhưng dường như chỉ có Phương Chi là lo lắng hơn cả, nàng không hề biết sau lưng mình là một thằng đang cố giấu nụ cười dâm, một người thì đỏ mặt xấu hổ.

Đắn đo một lúc, Hoàng Yến quyết định: “Vậy, Phương Chi giúp tui nha…!”

“Được…”

Nói xong Hoàng Yến quay mặt đi, đôi mắt đẹp nhắm chặt. Còn Phương Chi, tay nàng cũng bị trói ngược sau lưng, nhưng bị trói thế này nên hai bàn tay bị kẹp giữa bụng dưới của Minh và Hoàng Yến, nàng cố nhích cho người mình tụt xuống dù bị rễ cây rít chặt hơn.

“Từ từ đã…”

Hoàng Yến luyến tiếc đắn đo, thêm phần xấu hổ nên cất tiếng ngăn Phương Chi khi nàng vừa nhích người.

“Có gì to tát đâu, đây chỉ là trong game thôi mà, ra ngoài kia vẫn còn nguyên… Nếu không hoá giải kịp, Lê Thương quay lại là xong luôn, nhanh còn kiếm cách thoát ra nữa…”

Phương Chi thở dài nói với Hoàng Yến rồi không chờ được đồng ý, nàng nhích người tụt xuống thêm chút nữa…

“Aaa…”

Bị rễ cây rít chặt tới nỗi khó thở, Phương Chi nhăn nhó thốt lên, nhưng hai bàn tay nàng đã ở trước ‘vùng cấm địa’ của Hoàng Yến. Thả lỏng cơ thể hít thật sâu vài cái, Phương chi tiếp tục, bàn tay luồn vào váy tìm tới quần lót mềm mại của bạn mình.

Hai cổ tay bị cột chặt với nhau nên Phương Chi chỉ có thể dùng một bàn tay để kéo quần lót của Hoàng Yến, bàn tay còn lại hướng vào khối u nơi giữa hai chân Minh. Sự đụng chạm bên ngoài quần nhưng vẫn đủ làm dương vật hắn cương lên, đội quần u lên một cục nằm gọn trong bàn tay của Phương Chi khiến nàng đỏ mặt, còn Minh thì lộ rõ vẻ mặt dâm đãng chờ đợi.

“H…hàng khủng…!”

Môi khẽ thốt lên hai từ, may là Hoàng Yến và Minh không nghe thấy, nàng lại tiếp tục công việc, một bàn tay úp lên dương vật Minh bên ngoài quần, tay còn lại luồn vào khe suối thần tiên của Hoàng Yến.

Dù chưa có kinh nghiệm nhưng Phương Chi vẫn biết vuốt nhẹ âm vật của bạn vài cái rồi mới luồn ngón tay dọc theo khe hẹp đi xuống.

“Ưm…”

Hoàng Yến mím môi khi cảm nhận được ngón tay nhỏ của Phương Chi đang chui vào âm đạo mình. Gương mặt ửng đỏ, đôi mắt nhắm chặt.

“Ấy ấy…làm gì vậy…”

Lúc này Minh mới nhận ra vấn đề, bàn tay tay của Phương Chi vẫn chỉ nắm hờ chỗ khoá quần của hắn, nhưng tay còn lại thì đã xâm nhập cửa động. Hắn nhận ra rằng Phương Chi đang phá trinh Hoàng Yến.

“Thì…hoá giải khế ước chứ làm gì nữa…”

Phương Chi ngưng lại trả lời rồi tiếp tục, đẩy mạnh ngón tay vào trong. Minh nhìn gương mặt đầy biểu cảm của chị gái mình trong nỗi hụt hẫng, trước đó hắn cứ ngỡ rằng mình là người làm điều đó chứ không phải những gì đang diễn ra.

“A…!”

Hoàng Yến thốt lên sau cú chọc mạnh của Phương Chi, nhìn gương mặt nhăn nhó của nàng khiến Minh càng thêm tiếc nuối.

“Ủa kì vậy…”

Nghi hoặc hỏi vu vơ, Phương Chi lại tiếp tục xông phá.

“Ưm…!”

“Ưư…!”

“Aa…! Dừng…dừng lại…”Mỗi lần ngón tay thọc vào là Hoàng Yến lại thốt lên.

Phương Chi cũng dừng lại theo lời Hoàng Yến, nàng chau mày khó hiểu: “Lẽ nào mụ ta đặt cả phép thuật vào đó!”

“Đặt gì?” Minh ngơ ngác hỏi lại.

“Chỉ vào được một đốt ngón tay, chắc chắn ả đã đặt phép thuật để ngăn Hoàng Yến mất trinh…”

Cả ba rơi vào trầm lặng, rồi Minh hớn hở nói lớn: “Nếu vậy thì càng khẳng định được rằng đó là cách hoá giải khế ước…!”

Hoàng Yến thì chỉ đỏ mặt mà không nói gì, Phương Chi ngẫm nghĩ rồi tiếp tục: “Thử lại lần nữa coi sao…!”

Hoàng Yến nghe thấy nên hơi ngỡ ngàng nhưng cũng không phản đối, Minh cũng không ý kiến gì, hắn thở dài ngửa mặt lên trời cho tới khi cảm thấy khoá quần của mình vừa bị kéo xuống, những ngón tay mềm mại tóm lấy dương và lôi nó ra ngoài.

Tiếng Minh nghiến răng ken két làm Hoàng Yến phải ngước lên nhìn hắn, nàng không biết được rằng dương vật của hắn đang nằm trong bàn tay của Phương Chi, cũng chính bàn tay đó là thứ duy nhất ngăn dương vật của thằng em trai chạm vào âm vật của mình. Minh nghiến răng kìm hãm tiếng sung sướng dù chỉ là một bàn tay mềm mại chạm vào dương vật mình.

Thấy Phương Chi ngoái lại nhìn về phía mình như ra hiệu, Minh hiểu ý khẽ nhích người để tuột xuống một chút giống nàng, lúc này thì Hoàng Yến ở vị trí cao hơn hai người một chút, nàng đang nhắm chặt mắt khi cảm nhận được ngón tay Phương Chi vừa chạm vào khe âm đạo. Ngón tay đó trượt xuống tới cửa động thì giữ nguyên một chút rồi rời ra, là Phương Chi ‘dò đường’ cho khúc thịt kia.

“A…gì vậy…”

Hoàng Yến thốt lên khi cảm nhận được một thứ nóng ấm và to lớn hơn ngón tay của Phương Chi nhiều lần, nó vừa chạm vào vị trí cửa động mà ngón tay kia rời ra.

Phương Chi mím môi nói khẽ: “Dùng cách phá trinh ‘chính hiệu’ thử xem sao…”

Nhíu mày như chưa hiểu, Hoàng Yến nhìn sang thằng em trai, biểu cảm trên gương mặt của hắn khiến nàng nhớ lại chính mình lúc nãy cũng cắn răng khi âm vật, âm đạo bị kích thích. Như vậy có nghĩa là Minh cũng đang như thế, có nghĩa là cái thứ nóng ấm đang chạm vào cửa động của mình là dương vật của nó.

“Aaa…dừng lại, không được…!” Hoàng Yến hét lên.

“Gì mà không được…?”

“Hai…hai bọn tui là chị em mà…!”

“Chị em thì sao? Đây chỉ là trong game thôi mà…”

“Phương Chi nói đúng đó, để em giúp chị hoá giải khế ước…” Minh hùng hổ nói rồi ưỡn người đẩy dương vật tới.

Vì bị trói chặt với nhau từ chân lên tới cổ nên tất nhiên là hai chân Hoàng Yến khép chặt, lại còn ở ‘thế đứng’ nên đầu khấc vẫn không cách nào chui vào được dù là một đốt ngón tay như Phương Chi. Dương vật dài tới 16cm như hắn mà ở nơi chật hẹp thế này nên bị ép cong lên trông rất thảm.

“A..không được, không được…dừng lại…!”

“Ừ, thì ta có dừng lại đâu…” Phương Chi cũng hỗ trợ Minh, tay nàng phụ hoạ cho dương vật hắn dễ vào hơn.

Minh gầm gừ cố gắng, thêm sự trợ giúp của Phương Chi nên đầu khấc đã tách được mép âm đạo, khó khăn chui vào từ chút. Hoàng Yến thì chỉ nhắm chặt mắt cảm nhận nơi âm đạo đang căng dần, nóng dần, nàng biết ở thế này không thể làm gì được nên không dãy dụa vì như vậy càng làm cho rễ cây rít chặt hơn.

Năm phút sau, Minh mặt mày đỏ au thở hổn hển dừng lại, với hắn hiện giờ là sướng mà không sướng. Cũng như ngón tay của Phương Chi, đầu khấc chỉ vào được một đoạn ngắn là không cách nào tiến thêm được nữa.

“Kì vậy…”

Dù là lần đầu chạm vào dương vật đàn ông nhưng Phương Chi đã không còn ngại ngùng, nàng cũng như Minh tâm niệm rằng vào thế giới này là để làm điều mình muốn, vì lẽ đó mà nàng mạnh dạn làm ‘người dẫn đường’ cho hai chị em nhà họ Hoàng.

“Không được…!” Hoàng Yến nói lấp lửng không rõ ý.

Minh nghỉ mệt, dương vật vẫn được Phương Chi giữ cố định không để bị tuột ra, đầu khấc vẫn nằm ở cửa động của Hoàng Yến. Hắn hơi mất kiên nhẫn còn định dùng Khí lực nhưng sợ làm đau chị mình. Rồi suy nghĩ bị ngắt ngang khi bàn tay còn lại của Phương Chi nắm lấy dương vật cỡ lớn. Thêm kích thích nên cơn sướng trở lại, hắn cố điều hoà cơ thể khi bàn tay mềm xoa nắn dương vật của mình.

Chỉ là tiện tay mân mê thứ đang ở trong tay, Phương Chi quên mất thứ mình đang cầm là một cái dương vật, nàng tập trung suy nghĩ tìm cách. Chỉ như vậy cũng đủ làm Minh đạt đỉnh khoái cảm sau một lúc lâu bị kích thích.

“Grừư…!”

Minh gầm gừ trong khoái lạc, hắn xuất tinh khi đầu khấc vẫn cắm vào cửa âm đạo của Hoàng Yến, từng dòng tinh trùng nóng đặc lao vào khiến Hoàng Yến cũng rên rỉ theo.

“A…cái thằng nhóc này…!”

Nhận ra dương vật hắn giật giật trong tay mình, Phương Chi đoán được Minh vừa xuất tinh nên quát hắn, nàng cảm thấy Minh quá dễ xuất tinh.

Cơn phê qua đi, Minh ngước nhìn Hoàng Yến, mặt hai người vẫn sát nhau dù Minh có tụt xuống một chút, nàng cũng nhìn hắn bằng ánh mắt khó xử, trong thâm tâm nàng đang loạn lên vì mọi chuyện. Hiểu được điều đó, Minh không nói nhưng ánh mắt trìu mến và đầy tự tin của hắn đã trấn tĩnh nàng.

“Trời ơi…ghê quá…!” Phương Chi vừa chạm vào tinh trùng đang chảy ngược ra.

Minh và Hoàng Yến vẫn không nói mà chỉ nhìn nhau, rồi ánh mắt của cả hai thay đổi, Minh trợn mắt và Hoàng Yến cũng thế.

“Gì vậy…”

Phương Chi cũng cảm nhận được, dương vật to lớn kia đang chậm rãi chui vào thêm. Cả ba lại rơi vào tĩnh lặng như chờ đợi, cho tới khi đầu khấc chui vào hết thì Phương Chi mới lên tiếng.

“Hình như được rồi này…”

Minh không nói, Hoàng Yến cũng không nói, hắn rướn người, nàng nhắm mắt nghe nhói…

“Aa…”

Không rõ là tiếng của ai, chỉ biết là Phương Chi thu tay lại, dương vật khủng không còn bị ép cong nữa mà đã nằm thẳng, dù là còn hơn một nửa ở ngoài nhưng phần bên trong đã đủ để phá giải khế ước. Giữ nguyên hiện trường, không ai nói, không ai cử động, Minh nghe sướng vô tận từ dương vật, Hoàng Yến vẫn đỏ mặt khi bụng mình căng lên.

Bị trói nên không thể nhấp, mà Minh cũng không cần nhấp, môi hắn hướng tới đôi môi đang mím chặt của chị mình, chạm nhau, nàng quay đi, hắn vươn tới, nàng quay lại đáp trả. Minh say sưa hôn chị gái của mình, chỉ là môi chạm môi cũng đủ vị ngọt, dương vật chỉ nằm im đón nhận từng đợt co bóp của âm đạo cũng đủ lên đỉnh lần nữa.

“Aa…” Lần này thì nghe rõ, là tiếng của hai chị em đồng thanh khi dương vật nở lớn phóng tinh.

Minh lên đỉnh lần thứ hai, môi hắn vẫn không rời môi Hoàng Yến, cả hai như mặc kệ mọi thứ xung quanh.

Khế ước đã hoá giải, ai cũng biết đó là do Hoàng Yến mất trinh, nhưng Phương Chi không biết, Hoàng Yến cũng không biết vì sao dương vật Minh có thể xuyên qua phép thuật bảo vệ trinh tiết của mụ phù thuỷ. Chỉ Minh nhớ lại lời nói của lão Quân, quả trứng Thiên Địa của hắn là đặc biệt nhất, và giờ thì hắn đã hiểu ra, tinh dịch của hắn có thể xoá bỏ cả phép thuật của Lê Thương dể dương vật tiến vào.

Đột nhiên Hoàng Yến rời môi, nàng nhăn mặt vì khó chịu.

“Sao tự nhiên chóng mặt…”

“Là biểu hiện khi hết giờ online mà chưa thoát ra…” Phương Chi cũng tương tự nhưng nàng có kinh nghiệm hơn nên vẫn không thay đổi nét mặt.

“Phải ra khỏi đây mới dùng được vé về thành…”

Phương Chi nói tiếp, nàng nói lấp lửng nhưng Minh hiểu được ý nàng muốn nói rẳng giờ là việc của hắn.

“Đươc…chịu khó chút nữa nhé…”Minh dịu dàng nói rồi hôn lên trán Hoàng Yến.

“Giờ tới lượt ta thể hiện…ngươi muốn tự thả bọn ta ra hay là để ta đốn gốc ngươi làm củi?”

Minh nhìn lên tán lá xum xuê của cái cây mà nói một cách bá đạo. Mắt Thần cũng đang hiển thị dòng chữ:

‘Dục Tâm bí phổ, hoàn thành phổ thứ hai: Dục Tâm loạn. Kích hoạt Nghệ phổ, tuyệt chiêu Phá Quân.’

Dục Tâm bí phổ, không yêu cầu hoàn thành theo thứ tự, cứ đạt yêu cầu là tiến cấp, tầng một là sex thú, tầng hai là loạn luân. Từ trong Nguyên Khí của hắn đang có thay đổi, xuất hiện thêm một ấn kí màu cam trên bề mặt viên ngọc. Đặc biệt một điều, khí lực của chính bản thân hắn đã hồi phục trở lại sau khi xuất tinh.

“Ngươi muốn tự thả hay là để ta đốn ngươi làm củi?”

Khác với Hoàng Yến, Phương Chi biết được loại cây này rất khó để sai khiến, nhưng Minh đã từng thoát ra khỏi rễ của nó khi còn ở khu rừng, vì thế nàng không mấy bất ngờ trước sự thay đổi thái độ của hắn. Hoàng Yến thì khác, trong mắt nàng Minh vẫn chỉ là một thằng em trai cứng đầu, liều mạng mà còn dâm dê. Dù đang khó chịu nhưng nét bất ngờ khó hiểu vẫn hiện trên gương mặt xinh đẹp.

Chờ vài giây mà không thấy động tĩnh, Minh cười: “Hừ…còn giả nai… Hai nàng chuẩn bị nhé!”

“Chuẩn bị gì?”

“Rơi tự do…”

Dứt câu, chiếc nhẫn trên ngón tay sau lưng hắn loé sáng, một lưỡi kiếm to lớn vung lên…

Xẹt…

Âm thanh cắt đứt một cách dễ dàng, đám rễ cây trói ba người bị cắt rời trong chớp mắt, Minh nhanh tay ôm lấy hông của hai người đẹp, vận lực tiếp đất. Thân cây kia đang run lên từng hồi, còn Phong Nha rơi xuống cắm bên cạnh, Minh vẫn ôm hai cô gái trong tay, hắn mỉm cười không nói. Hoàng Yến đỏ mặt quay đi, Phương Chi chỉ liếc hắn nhưng ánh mắt như muốn nói rằng: ‘đồ đê tiện, có nghề mà giấu…’

Hai cơ thể mềm mại trong tay khiến hắn lại nổi máu dâm, hắn ghé sát rồi nghiêng đầu-động tác hôn môi khiên Phương Chi phải đẩy mạnh thoát khỏi vòng tay hắn. Còn lại Hoàng Yến, Minh đưa tay kéo nàng lại, gương mặt ửng hồng cực kì dễ thương, đôi môi mềm mấp máy khiến hắn không kìm hổi liền há miệng ngậm lấy.

“Này này…hai người kia, còn phải ra khỏi đây nữa đó…” Phương Chi nhăn mặt khi thấy hai chị em lại quấn lấy nhau.

Rời môi, Minh hôn lên trán Hoàng Yến rồi nói: “Nếu có vào thì cứ ở Sài Thành, em sẽ tìm tới chứ đừng đi xa, nguy hiểm lắm…”

Hoàng Yến không nói mà chỉ khẽ gật đầu, một phần vì chóng mặt, một phần vì xấu hổ.

Cầm thanh kiếm lên, Minh không nói mà lập tức vận lực lao tới thân cây, Phong Nha biến lớn chém một đường vào gốc, vết chém cắt ngọt một phần ba gốc gây khiến nó rung lên dữ dội.

“Đưa cái mặt ngươi ra đây hay để ta chém tiếp…”

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Từ khóa: ,
Truyện cùng thể loại
Vợ mình hay vợ người ta

Vợ mình hay vợ người ta

Vợ mình hay vợ người ta Đã quá 5h chiều, Hùng một kỹ sư xây dựng vẫn đang miệt mài với công việc trên Công...

27.98K 22 giờ trước
Những cuộc tình 1 đêm

Những cuộc tình 1 đêm

Những cuộc tình 1 đêm Tôi. Một thằng đàn ông đã sống trên đời 27 năm, cái tuổi không phải là già cũng chẳng còn...

28.02K 22 giờ trước
Căn gác xép (LL) (p2)

Căn gác xép (LL) (p2)

“Tùng, tùng, tùng……”, tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới bắt đầu. Hôm nay là ngày 5/9/2000, ngày đầu tiên cu Dũng...

28.69K 22 giờ trước
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

255.13K 1 tuần trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

251.78K 1 tuần trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

253.33K 1 tuần trước
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ Cô nữ sinh khoác trên người bộ đồng phục áo trắng, váy caro xanh đi thẳng vào giữa quán ăn, bẽn...

451.11K 2 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

440.97K 2 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

648.09K 3 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

619.87K 3 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất