Phim Sex
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Ðăng : 06/04/2018

448.64K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Thế giới phép thuật tại TruyenSex88.Net

Tiến lại gần ngắm Minh lần nữa, kéo chiếc áo đắp lên người hắn, cúi xuống hôn nhẹ vào môi hắn. Nàng đã dùng phép thuật để giữ lại toàn bộ tinh trùng của Minh ở trong cơ thể mình như một kỉ vật.

Một cơn gió thoảng qua, ‘trăng’ biến mất…

Ánh bình minh chiếu rọi khiến Minh thức giấc, hắn ngồi sộc dậy ngó tứ phía vì không thấy Minh Nguyệt bên cạnh rồi nhận ra sự thật hơi phũ phàng rằng nàng đã đi mất. Chút luyến tiếc và thất vọng cộng với việc còn ngái ngủ nên Minh ngả lưng nằm xuống mà không buồn mặc lại quần áo, mắt mơ màng nhưng không ngủ tiếp. Đột nhiên hắn tròn mắt nhìn lên bầu trời xanh với những gợn mây đang trôi nhẹ.

Vừa rồi gác tay lên trán suy nghĩ vẩn vơ, hắn lim dim đôi mắt nhìn vào không trung và thấy một chấm đen dường như đang nhúc nhích ở giữa một đám mây lơ lửng trên đầu. Nhưng mây quá cao nên hắn không thể thấy rõ được đó là thứ gì hay là do bản thân mình còn chưa tỉnh ngủ. Minh đưa tay lên dụi mắt để nhìn cho rõ…

“Quái…”

Minh nhìn lại chỉ thấy một màu trắng của mây, hắn vừa xoa bụng vừa lẩm bẩm: “Người ta nói đói hoa cả mắt quả không sai…”

Gượng ngồi dậy, Minh cúi xuống nhặt chiếc quần quăng dưới đất tối hôm qua.

Cạnh….

Mới cầm được cái quần còn chưa kịp mang vào, Minh giật mình khi thấy một thứ vừa rớt xuống trước mặt. Sau một giây đứng hình, Minh có chút hoảng vì tưởng bị kẻ địch phục kích quăng lựu đạn, nhưng nhìn kĩ cái thứ vừa rớt thì hắn thở dài thả lỏng cơ thể, đó là một chiếc kẹp tóc.

“Thì ra cái chấm đen là mày…”

Minh nhặt chiếc kẹp tóc lên xem và tự nói một mình, nhưng rồi nghĩ tới điều gì đó, hắn ngước mặt lên đám mây quan sát chăm chú. Nở một nụ cười chào buổi sáng, Minh nhìn lại chiếc kẹp tóc nói một mình: “tại sao mày có thể rơi thẳng từ trên trời xuống như thế?”

Chiếc kẹp tóc rất đẹp và không bị hư hại nên Minh cất luôn vào nhẫn rương, mặc lại quần áo, nhìn lại chiếc giường cỏ nhàu nát rồi cất bước. Khi hắn ra khỏi phạm vi của bốn cành hoa hồng thì kết giới tan biến để lộ ra tảng đá với vài cọng cỏ bên trên, cả 4 cành hoa hồng cũng héo khô rơi rụng.

“Hài! Miền nam thẳng tiến…” Minh thở dài.

***

Khi tạo lập Thiên Địa VR, tác giả Quân 21 bày ra một bối cảnh tận thế vào ngày 21/12/2012. Khi đó trái đất trải qua sự huỷ diệt của thiên nhiên và xuất hiện các loài sinh vật, chủng tộc, các loại sức mạnh bước ra từ những câu truyện. Tác giả để cho mọi thứ tự định đoạt mà không can thiệp, thế giới này cứ thế tiếp diễn đến năm 2069 thì mở cửa cho một thế lực khác tiến vào, chính là những người VR.

Suốt vài chục năm tồn tại, vô số các cuộc chiến lớn nhỏ đã xảy ra, cho tới khi Thiên Địa Hội xuất hiện tạo thành thế cân bằng giữa các thế lực lớn, hoà bình tạm thời được hình thành.

Tuy là tổ chức đại diện cho nhà phát hành game nhưng Thiên Địa Hội không phải là thế lực mạnh nhất, vì để có được sức mạnh thì chính bản thân họ cũng phải tu luyện như người khác. Đây là thế giới được tác giả Quân 21 tạo ra với mục đích đem lại cảm giác chân thực nhất cho mọi người, vì vậy để trở nên mạnh mẽ thì bất cứ kẻ nào cũng phải rèn luyện. Ngươi có nhiều tiền đến mấy, được đầu tư đến mấy thì cũng phải học cách sử dụng sức mạnh đó, chứ không phải cứ cắn thuốc là khủng bố liền.

Một thế giới mà người chơi VR có thể làm tất cả những gì mình muốn, vì vậy xuất hiện không ít những bang, hội, nhóm tập hợp những người yêu thích một nhân vật hay thể loại truyện nào đó ở thế giới bên ngoài. Tất nhiên là để có được sức mạnh giống như trong truyện buộc họ phải bỏ công sức tìm kiếm, sáng tạo và chế tạo ra, biến khí lực và phép thuật trở thành năng lực mà họ muốn.

Người chơi VR có lợi thế là nguồn tiền nạp từ bên ngoài và ‘sự bất diệt’, chết thì chơi lại. Còn những người bản địa tồn tại sau tận thế có lợi thế về kinh nghiệm rèn luyện.

***

Chiều tà, Minh bước trên con đường vắng, vì vẫn còn ở trong phạm vi bảo hộ của bang hội Miền trung nên hắn không dám đi trên đường lớn mà chọn những con đường nhỏ ở thôn quê, kết quả là trời gần tối nên vắng lại càng vắng.

Đi tới giữa làng, Minh có chút ngạc nhiên vì nơi đây dường như không bị tàn phá nhiều, những ngôi nhà cũ kĩ vẫn còn tồn tại, cây cối vẫn sừng sững như chưa từng gặp một trận đánh nào.

Cũng như những ngôi làng khác, trời sẩm tối là tất cả đóng cửa ở trong nhà. Minh bước đều tìm một chỗ để nghỉ ngơi, hắn thầm ước sẽ gặp được những người tốt bụng như lần trước. Bất ngờ…

“Xông lên…”

Tiếng hô lớn vang lên làm Minh giật mình, sau đó là một đám người phục kích sẵn hai bên lao về phía hắn. Minh quay đầu ngó tới ngó lui để xác định xem họ nhắm vào ai, nhưng nơi này chỉ có mình hắn là người lạ.

“Yêu quái…bắt nó lại…”

Một người nói lớn ra hiệu, lập tức Minh bị hai người đàn ông to cao giữ tay và đè vai ép hắn quỳ xuống. Lý do Minh không chống cự là vì hắn nhận thấy bọn họ không mạnh, vũ khí thô sơ, và điều quan trọng nhất là bằng Mắt Thần, hắn thấy một loạt bóng đen ẩn nấp trong đám cây bìa rừng cách đó không xa. Dân làng nhanh chóng vây xung quanh Minh.

“Ngươi là yêu quái phương nào…đến đây với mục đích gì? Khai mau…”

Một người đàn ông lớn tuổi đứng trước mặt hỏi Minh, trên cổ đeo một vòng dây quấn thứ gì đó ở bên trong. Dựa vào vẻ ngoài của người này, Minh đoán đó là một pháp sư.

“Cháu chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi…không có mục đích gì hết!” Minh phân trần.

“Ngươi nói láo, đại sư Quang Cảnh đã biết được hôm nay ngươi sẽ đến đây vào giờ này để sát hại mọi người…ngươi mau nhận tội nếu không sẽ chết thảm…”

“Mau đánh nó…”

“Giết yêu quái đi…”

Đám đông liên tục hô hoán, vị đại sư kia nhìn Minh chăm chú, sau đó giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, lão hỏi Minh:

“Một mình đi ngoài đường vào giờ này chỉ có thể là hai loại: một là cao nhân, hai là yêu quái… Ngươi là loại nào…người trẻ tuổi?”

Đám đông định hô hoán nữa nhưng lão nheo mày khiến dân làng phải im lặng. Minh bình tĩnh nói: “Thực sự là cháu chì tình cờ đi ngang đây thôi, định tìm chỗ nghỉ tạm thì mọi người vây lại…”

Đại sư Quang Cảnh nhìn Minh săm soi một lúc rồi lên tiếng: “Có lẽ chúng ta lầm…mọi người về nhà đi…người này không phải yêu quái…”

“Sao vậy? Đại sư đoán lầm sao?”

“Làm mất công chuẩn bị…”

Dân làng lại hó hét, Quang Cảnh tức giận quát lớn: “Không lẽ các người mong rằng quái vật thực sự đến đây?”

Nghe thế đám đông im lặng rồi tản ra, tới khi chỉ còn lại Quang Cảnh, lão từ tốn: “Xin lỗi vì ta đoán nhầm, ta xem và thấy rằng hôm nay nơi đây sẽ gặp nạn…”

Lão nói xong rồi thở dài quay đi. Một dạng năng lực của hệ phép thuật mà người ta thường dùng đó là tiên tri, hay người dân gọi dân dã đó là bói toán. Tuỳ vào khả năng của từng người mà độ chính xác sẽ khác nhau.

Minh đứng dậy ngưng trọng nói: “Ông không lầm đâu…”

Nghe Minh nói, lão giật mình quay lại, gương mặt lộ lên chút sợ hãi.

“Cái mà ông thấy…chúng đến rồi…” Minh nhìn thẳng vào gương mặt già nua của vị đại sư nói tiếp.

Quang Cảnh lộ rõ sự lo lắng, lão biết Minh không phải người xấu, môi mấp máy định hỏi gì đó nhưng phải ngưng lại vì tiếng la hét từ xa vọng lại.

“Không…” Quang Cảnh cũng hét lên rồi chạy về hướng cuối làng.

“Quái vật…cứu…”

Tiếng người cầu cứu xen lẫn tiếng hú của một loài thú. Những người dân ở cuối làng hoảng sợ chạy tới, sau lưng họ là những con sói và nhiều bóng đen cao gần hai mét chạy rất nhanh, trông giống người nhưng bọn chúng không phải người, hai chân hơi khòng, đôi tay dài với móng vuốt sắc nhọn và đặc biệt là cái đầu của sói…chúng là người sói.

Quang Cảnh dừng lại, hai tay chắp trước ngực niệm chú, vòng dây trên cổ tự bay lên, lớp vải quấn bên ngoài cũng tự cởi ra để lộ một xâu…củ tỏi, một sợi dây đeo cổ được làm từ những củ tỏi.

“Yaaa….” Đại sư xuất chiêu, sợi dây tỏi phát sáng rồi bung ra, những củ tỏi đồng loạt nổ tung, từng tép tỏi bắn vào đám người sói khát máu.

Bảy con sói dính tỏi lăn ra bất tỉnh, 3 gã người sói trúng đạn cũng dừng lại ôm mặt đau đớn. Tuy vậy sói đi săn theo bày, và Quang Cảnh chỉ hạ được một nửa của một nửa của một bày… J(1/4) Những con còn lại không trúng đòn dừng lại không truy đuổi tiếp mà tru lên từng hồi ghê rợn.

Chỉ vài giây sau, tiếng bước chân dồn dập hướng về khu vực của đại sư Quang Cảnh, vừa có sói và người sói với số lượng lên đến hơn 20. Bọn chúng rẽ ra tránh đường cho một gã người sói khác, kẻ này trông giống con người hơn vì chỉ có đôi tai sói trên gương mặt khá đẹp trai.

“Ngươi biết mình vừa làm gì không? Con người yếu đuối!” Gã hỏi Quang Cảnh với giọng khinh bỉ.

“Ta vẫn mong là hôm nay mình đoán lầm, nhưng mà…”

Bỏ lửng câu nói, đại sư lấy ra một sợi dây xông lên tấn công. Đám người sói lao vào đối đầu với Quang Cảnh, còn những con sói thì vây xung quanh.

Ẳng…

Một gã người sói bị quất trúng, chiếc roi mang theo pháp lực của Quang Cảnh đánh bật nó ra xa, nhưng không đủ sức giết chết vì lão chỉ là pháp sư nghiệp dư.

“Tụi bay lui ra…”

Gã người sói đẹp trai nhất bước lên bẻ ngón tay kêu rốp rốp, rồi từ bàn tay đó giương ra năm chiếc vuốt sắc ngọn. Hắn phóng tới Quanh Cảnh đang vung roi, bằng tốc độ vượt trội, hắn tránh được đường roi của đại sư và áp sát vung vuốt.

“Chết tiệt…” Quang Cảnh gầm lên khi không thể tránh khỏi.

Vụt…

Một tiếng xé gió vang lên, Quang Cảnh lộ rõ sự sợ hãi trên gương mặt nhìn vào móng vuốt của kẻ địch rồi nhìn sang người vừa xuất hiện cứu lão một mạng. Minh tiêu diêu đứng giữa bày sói, hắn đã quan sát từ đầu và biết được đám sói này không quá mạnh, chúng dựa vào số đông và tốc độ để săn tìm con mồi. Vừa rồi Minh lao vào tung cước giải cứu cho Quang Cảnh, nhưng vì bản tính trẻ trâu thích thể hiện không muốn đánh lén nên không chủ đích đá trúng gã người sói.

“Đây là tộc Sát Lang mà người ta hay nói sao…Vũ Lang?” Minh nhìn gã người sói vừa nhảy lui về tránh đòn của mình, gã này là một Cường thú, có lẽ là kẻ đầu đàn của bày sói này.

Bản tính khát máu, Vũ Lang dẫn bày đàn của mình tấn công những ngôi làng nhỏ gây ra nhiều vụ thảm sát. Hôm nay chúng nhắm tới ngôi làng này vừa cắn giết vừa cướp bóc nhưng xẻo gặp phải một tên đang thích thể hiện…

“Bay…xông lên…”

Vũ Lang hét lớn, hơn hai chục bóng đen vừa sói và người sói lao vào Minh. Khí lực bản thân đã tiến bộ cộng với mảnh Long Nguyên ở chân, Minh có tốc độ vượt xa đám sói, hắn di chuyển linh hoạt tránh bị ép vào một chỗ, tiện thể tung đá vào mấy con sói…

Ẳng…Ẳng…

Tiếng ăng ẳng vang lên liên tục làm Vũ Lang tái mặt, gã quay đầu bỏ chạy. Minh nhận ra ý định của hắn nên lập tức bỏ qua hai gã người sói còn lại mà phóng tới. Đột nhiên có âm thanh ồn ào từ một hướng vọng tới khiến Minh phải khựng lại, chậm nhịp nên cả 2 gã sói còn lại cũng bỏ chạy theo Vũ Lang.

Nhìn về phía phát ra âm thanh, Minh thấy một bóng hình quen thuộc…

Nhìn về phía phát ra âm thanh, Minh thấy một bóng hình quen thuộc…

“Minh Nguyệt!”

Cười thật tươi, Minh không ngờ rằng sẽ được gặp lại nàng sớm như vậy, Minh Nguyệt nhìn hắn bằng gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng toả ra sát khí, môi hồng cất tiếng hỏi:

“Ngươi làm gì ở đây?”

Từ vui mừng chuyển sang ngạc nhiên khó hiểu, nụ cười của Minh méo xệch trông rất hài hước nhưng không ai cười. Không hiểu tại sao Minh Nguyệt trở nên như vậy, Minh định lên tiếng hỏi thì phát hiện Quang Cảnh cũng đang run run nhìn mình. Tới lúc này hắn mới nhận ra, quay lưng lại phía sau, từ lúc nào đã có một người phụ nữ ăn mặc quái dị đứng ở đó.

“Hee…quả nhiên xứng danh là đại để tử của ả khốn kiếp đó…muốn lợi dụng ngươi cũng khó…”Người phụ nữ lên tiếng, ả chính là Lê Thương.

Minh vẫn chưa hiểu gì, nhưng hắn nhận ra một điều rằng Minh Nguyệt lẫn người phụ nữ kia không phải là người gây ra tiếng ồn ào lúc nãy, vì âm thanh đó vẫn còn vọng lại từ hướng sau lưng.

“Chưa có ai lợi dụng được bổn giáo…” Minh Nguyệt nói nhưng đôi mắt khẽ nheo lại, sát khí đằng đằng.

“Có thật như vậy không? Các ngươi tự tin quá rồi đấy…” Lệ Thương cười châm biếm.

Minh vẫn ngơ ngác đứng hóng chuyện, Quang Cảnh đã nhanh chóng chạy mất. Dường như Minh Nguyệt không còn nhẫn nhịn, người nàng toả sáng giữa đêm đen, ánh sáng nhẹ dịu như ánh trăng, lúc này Minh Nguyệt giống như tên của nàng, cơ thể toả sáng như một mặt trăng đẹp tuyệt dưới trần.

Minh cảm nhận được sức ép từ chính Minh Nguyệt, hắn lùi lại nhường chỗ khi Lê Thương cũng vừa lấy ra một viên đá toả sáng rực rỡ, tiếng ồn ào từ xa cũng lớn dần.

Minh Nguyệt phất tay, tảng đá to lớn bên cạnh sáng lên rồi ngay lập tức bay về phía Lê Thương, ả ta liền tạo ra một thanh kiếm sắc nhọn phóng vào tảng đá khiến nó vỡ nát, va chạm tạo ra tiếng nổ lớn. Nhưng ngay sau đó là một lốc xoáy bằng hoa lao tới, cơn lốc không lớn nhưng xoáy cực mạnh cuốn sạch khói bụi từ tảng đá vừa vỡ nát. Lê Thương tạo một chiếc lưới lửa đỏ rực bao quanh cơn ốc, viên đá trên tay toả sáng mạnh hơn cho thấy ả cố phá cơn lốc của Minh Nguyệt.

Bị cản lại nhưng cơn lốc càng xoáy mạnh hơn, nó hút cả lửa từ chiếc lưới vào tạo thành một lốc lửa đỏ rực.

Ầmmm…

Tiếng nổ vang trời, quầng lửa bị cơn lốc cuốn lên cao rồi tan biến, gió bụi, hoa và lửa văng tứ phía. Cả hai ngừng chiến, lợi thế của hệ phép thuật chính là khả năng tấn công tầm xa.

Minh chứng kiến vài chiêu bình thường của những cao thủ mà run sợ, vừa rồi nếu Minh Nguyệt không kìm hãm thì hắn đã bị cuốn vào cơn lốc hoặc văng xa ngay từ lần va chạm đầu.

Bất ngờ một cô gái xuất hiện tiến lại gần Minh Nguyệt, cô gái này có vẻ cũng vừa trải qua một cuộc chiến, không nói gì nhưng dường như Minh Nguyệt vẫn hiểu ý.

“Không sao chứ Mỹ Linh?”Minh Nguyệt khẽ hỏi, cô gái lên Mỹ Linh cũng khẽ gật đầu, nàng là đệ tử của Tàn Nguyệt Giáo được chọn đi theo phục vụ Minh Nguyệt.

Lê Thương nhìn thấy cô gái thì thở dài ra vẻ tiếc nuối rồi lập tức tạo ra một vòng tròn sáng dưới chân Minh. Còn đang ngắm gái mà bị đánh lén nên Minh hốt hoảng tột độ khi thấy Lê Thương nhắm tới mình. Hắn dồn toàn lực định thoát ra khỏi vòng sáng, Lê Thương khẽ nhếc môi cười, từ dưới đất trồi lên những chiếc rễ cây cuốn chặt Minh và kéo hắn xuống lòng đất.

“Đừng hòng…”

Bị rễ cây cuốn chặt toàn thân tới nỗi không nhìn thấy gì trước mặt, Minh nghe được tiếng Minh Nguyệt hét lên, rồi cảm thấy như đùm rễ cây bị đánh trúng khiến nó dừng lại không kéo mình xuống sâu nữa.

Nói chuyện với Mỹ Linh nhưng Minh Nguyệt vẫn đề phòng, chỉ là Lê Thương quá nhanh khiến nàng bất ngờ, tuy là ra đòn đánh trúng nhưng uy lực không đủ nên trùm rễ cây vẫn cuốn Minh chui xuống. Nhìn khoảng đất bị cày xới, nơi Minh vừa đứng trước đó còn bây giờ thì không, Minh Nguyệt nghe tim mình nhói.

Đôi hàm răng ngọc cắn chặt, Minh Nguyệt như muốn liều mạng với Lê Thương nhưng tiếng bước chân dồn dập khiến cả hai lần nữa dừng chiến. Một nhóm 4 người cưỡi Cường Mã xuất hiện.

“Lê Thương?”

Giọng nói ngọt ngào cất lên, chính là Hoàng Yến. Bên cạnh là Lệ, Phương Chi và một cô gái che mặt nữa vừa tìm đến đây. Bất ngờ khi gặp phù thuỷ đã giúp mình nhưng tất cả nhanh chóng nhìn qua Mỹ Linh đang đứng sau lưng Minh Nguyệt với ánh mắt đầy chiến ý. Cả ba phe đều là nữ liếc nhau dò xét, ở giữa là cái hố mà Minh vừa bị kéo mất.

“Để ta giúp các ngươi hạ chúng…” Lê Thương nói với nhóm của Hoàng Yến với vẻ thân thiện.

“Cảm ơn…nhưng ta còn phải đi tìm con trai, thời gian giao ước sắp hết, nếu ngươi muốn giúp thì gia hạn thêm cho bọn ta đi…” Lệ lên tiếng, nàng cảm thấy kì quái khi kẻ đang có giao kèo với mình mà lại giúp mình.

Nghe được câu nói của Lệ, có hai người tròn mắt ngạc nhiên. Một là Minh Nguyệt, nàng đã hiểu mục đích của Lê Phương khi ả dụ dỗ Mỹ Linh gây chiến với nhóm của Lệ cách đó không xa, là vì mụ ta muốn cản đường nhóm của họ. Và điều quan trọng nhất là người con trai mà Lệ vừa nói, nàng tin rằng đó chính là Minh.

Người còn lại ngạc nhiên là kẻ đang nằm dưới đất, tuy là Minh Nguyệt không kịp cứu hắn nhưng đòn đánh của nàng đã khiến đám rể cây dừng lại, hắn vẫn bị cuốn chặt và chỉ cách mặt đất chưa tới một gang tay nên hoàn toàn có thể nghe được cuộc nói chuyện bên trên.

“Các người có hình của người đang tìm không?”

Minh Nguyệt hỏi nhóm của Lệ khiến Lê Thương khó chịu, tuy là một phù thuỷ lâu năm nhưng để hạ được thiên tài như Minh Nguyệt cũng rất vất vả, vì vậy ả chỉ giao chiến cầm chừng.

Lệ lấy ra một tấm hình, là hình vẽ nhưng nhìn thoáng qua cũng nhận ra được là ai. Minh Nguyệt liếc nhìn Lê Thương nói bằng giọng đầy sự căm thù: “Ả ta vừa bắt mất người trong ảnh các người đang tìm…”

Câu nói của Minh Nguyệt khiến cả 4 người sững sờ, nhưng Phương Chi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhìn hai người của Tàn Nguyệt giáo dò xét.

“Các người tin lời nó? Chẳng phải chúng vừa vô cớ tấn công các ngươi đó sao? Nếu ta không vô tình đi ngang thì có lẽ con nhỏ kia đã quét sạch các ngươi rồi…” Lê Thương nói, ả đổ ngược lại cho Minh Nguyệt.

Nghe nói tới Minh là Hoàng Yến và Lệ nôn nóng mất cả bình tĩnh, đến nỗi Phương Chi và cô gái kia phải giữ hai bên. Với các nàng thì quả thật Lê Thương nói đúng, vì lúc nãy đang trên đường đến đây, nhóm của Phương Chi bất ngờ bị Mỹ Linh đánh chặn. Mỹ Linh không biết Lê Thương nên bị ả dụ dỗ, nàng đã kéo Minh Nguyệt cùng đến. Nhưng nhận ra sự hiện diện của Lê Thương nên Minh Nguyệt đuổi đến đây thì gặp Minh, để lại Mỹ Linh một mình đánh với bốn người, nàng đánh không lại nên phải bỏ chạy đi tìm Minh Nguyệt.

Hệ phép thuật, những người sử dụng phép thuật có được thông qua khế ước như Lệ và Hoàng Yến thường bị những kẻ luyện ma thuật khác săn tìm cướp sức mạnh. Hạ một phù thuỷ thực sự khó hơn hạ những người dùng sức mạnh vay mượn, đặc biệt là người VR thì lại càng bị nhắm tới nhiều hơn.

Minh Nguyệt đuối lý nên không cãi lại, Lê Thương được thế lấn tới: “Các người cũng biết Tàn Nguyệt giáo thế nào mà…bây giờ cùng nhau hạ ả, ta sẽ gia hạn khế ước cho các ngươi…”

“Thật chứ?” Hoàng Yến hỏi lại.

“Thật…! Nhận lấy…!”

Lê Thương trả lời rồi ném cho Hoàng Yến một viên đá tương tự như của Lệ, ả muốn chứng tỏ mình giữ lời hứa. Có thêm sức mạnh, Hoàn Yến cùng Phương Chi và cô gái còn lại nhìn về hướng Minh Nguyệt, riêng Lệ vẫn còn chút đắn đo.

“Lên…” Phương Chi ra hiệu.

Ở dưới đất, Minh không thể cử động, không thể lên tiếng nhưng vẫn nghe được tất cả. Hắn đơ người khi nghe những giọng nói đã khắc sâu trong tâm trí. Như không thể tin được, Minh mừng rỡ nằm im lắng nghe cho tới khi giọng của Phương Chi cất lên. Hắn biết Minh Nguyệt rất mạnh, hạ được nàng không phải chuyện đơn giản, mà điều quan trọng là các nàng không thể đánh nhau…

Lê Thương nhìn 3 cô gái trẻ lao lên mà mỉm cười đắc ý kèm theo ánh mắt thèm thuồng, ả toan tính thả một chút thính để hốt lại cả 3 người. Nhưng…

Ầm…

Đất văng tung toé, một bóng người trồi lên từ hố đất bị cày xới.

Trước đó vài giây, Minh dồn toàn lực vào chân chờ sẵn, thúc động ý niệm lấy Phong Nha ra, thanh kiếm xuất hiện liền đâm xuyên đám rễ cây. Công thêm mảnh Long Nguyên trợ lực, Minh tung cước phá tan thuật chú của Lê Thương. Khói bụi tan đi, Minh cầm Phong Nha lặng im không nói, mắt hắn rưng rưng nhìn hai bóng hình thân thương.

“M…mẹ…Chị…!”

“Minh…!”

Tất cả như đứng hình, cả Minh Nguyệt lẫn Lê Thương. Minh chưa từng nghĩ sẽ được gặp lại người thân trong thế giới này, giây phút này quả thật khiến hắn có chút ngây dại. Như vô thức, Lệ lao đến đứa con trai yêu thương, nàng ôm chặt như sợ rằng nó sẽ lại biến mất khỏi tay nàng lần nữa. Rồi một vòng tay khác ôm lấy cả hai người, Hoàng Yến cũng chạy đến siết lấy hắn.

“Là mẹ thật…là chị thật sao?”Minh run run hỏi, hắn vẫn chưa tin vào sự thật.

“Thằng ngốc này…còn hỏi nữa hả…” Hoàng Yến cốc đầu hắn, gương mặt xinh đẹp ngập tràn nước mắt.

Lúc này Minh mới đưa tay ôm chặt hai người vào lòng, Phong Nha cắm bên cạnh, hắn cọ mặt của mình vào má của Lệ và Hoàng Yến cho thoả nỗi nhớ.

Phương Chi mỉm cười, Minh Nguyệt không cười nhưng ánh mắt trìu mến, chỉ có Lê Thương vẫn còn toan tính.

“Ôm đủ chưa…điều kiện đã hoàn thành, hoá giải khế ước đã rồi ôm tiếp…” Phương Chi tỉnh táo nói với Hoàng Yến.

“Đúng rồi…” Hoàng Yến giật mình rời ra.

Lệ cũng biết việc này quan trọng, một tay nắm chặt tay Minh, một tay lấy ra hai viên đá hướng tới Lê Thương.

“Đây…thoả thuận của chúng ta kết thúc…cảm ơ…”

Chưa nói hết câu, Lệ bị Minh đẩy ra xa. Một vòng sáng lại xuất hiện tại dưới chân của ba người, hắn nhận ra nên vội vã đẩy Lệ thoát khỏi, rồi hắn quay sang Hoàng Yến nhưng không kịp.

“Cẩn thận….”

Phương Chi hét lớn rồi lao đến, Minh Nguyệt cũng thần tốc xuất hiện trước mặt Lê Thương tạo một kết giới nhốt ả lại. Để ngăn chặn một thuật chú, cách tốt nhất chính là tấn công người thực hiện thuật chú đó, vì thế cả Minh Nguyệt và Phương Chi đều lao đến Lê Thương.

“Không…” Lệ đau đớn hét lên rồi lao đến chỗ Minh.

Chỉ vừa kịp nắm tay Hoàng Yến, Minh lần nữa bị đám rễ cây trồi lên từ dưới đất cuốn chặt nhưng không kéo xuống. Phong Nha trong hình dạng một thanh kiếm cũ kĩ sứt mẻ cũng bị đám rễ cây cuốn lấy trước khi Minh chạm đến. Thấy Lê Thương đã bị giam giữ, Phương Chi đối hướng, vận lực tấn công rễ cây…

“Đừng…”

Ầm…

Người hét ‘đừng’ là cô bạn của Phương Chi, nhưng nàng lao đến quá nhanh, bàn tay thon mềm tung chưởng vào đám rễ cây khiến nó rung chuyển nhưng không hề hấn, ngược lại còn bị một chùm rễ mọc ra quấn chặt tay nàng kéo vào.

Lúc này Lê Thương mới nhếch mép cười tà dị, từ dưới chân ả xuất hiện một vòng sáng tương tự, và cũng là một chùm rễ cây mọc lên quấn lấy ả. Lệ hoảng loạn tấn công rễ cây đang quấn chặt hai đứa con của mình và Phương Chi nhưng không thể làm gì được. Nàng nhìn Lê Thương bằng ánh mắt căm phẫn…

“Ngươi định dùng sức mạnh của ta để tấn công ta sao?”

Lê Thương nhìn hai viên đá đang toả sáng trên tay Lệ. Quả thật Lệ đang định liều chết với ả, nhưng đột nhiên hai viên đá tắt ngúm rồi vỡ vụn, một cái rễ khác mọc ra đánh văng nàng đi.

Minh Nguyệt không nói, nàng gia tăng sức ép lên kết giới đang nhốt Lê Thương bên trong rồi hướng về đám rễ cây đang trói Minh.

“Coi thường ta quá đó con nhãi…”

Lê Thương vẫn giữ nụ cười tà dị, ả nói khi Minh Nguyệt đang lao đến chỗ Minh, đám rễ cây vẫn không chui xuống, nàng thi triển một phép thuật mạnh mẽ nhắm thẳng tới. Nhưng vòng sáng loé lên rồi biến mất, đám rễ cây biến mất, Lê Thương biến mất, và cả ba người bọn Minh bị quấn vào cũng biến mất. Phép thuật của Minh Nguyệt vì thế mà đánh vào không khí, thổi bay một loạt căn nhà cách đó khá xa.

“Khônggg…”

Tiếng Lệ gào thét vang màn đêm…

“Đó là…Ma ký…!”

Mỹ Linh bàng hoàng thốt lên khi chứng kiến cảnh biến mất của những người trước mặt, nàng vẫn còn bất ngờ khi ả phù thuỷ đã chỉ cho mình vị trí một nhóm người dùng khế ước vừa biến mất trước đại tỷ Minh Nguyệt – thiên tài của Tàn Nguyệt giáo, điều này chứng tỏ ả cũng là một phù thuỷ rất mạnh. Minh Nguyệt vận thuật, cơn lốc bằng những cánh hoa xuất hiện đưa nàng bay lên. Lơ lửng trên không, nàng nhìn xung quanh như đang tìm một hướng nào đó.

“Mỹ Linh! Trở về Tàn Nguyệt lâu trước đi!”

Nói xong Minh Nguyệt bay về một hướng, Mỹ Linh cũng rời đi, để lại một người vẫn còn đứng chết trân nhìn vào khoảng không, Lệ nấc từng hồi khiến cô gái kia phải dỗ dành khổ cực. Khi chỉ còn lại hai người, một bóng hình tuyệt mĩ hiện ra trên bầu trời, mái tóc màu hồng phất phơ trong gió, nàng khẽ thở dài rồi thân ảnh mờ dần…

Trong một kết giới bí mật…

“Ư…”

“Đừng có nhúc nhích nữa…”

“A…”

“Đã nói đừng có nhúc nhích nữa mà…”

Giọng Hoàng Yến quát lớn làm Minh tỉnh lại, xung quanh tối thui như màn đêm làm hắn ngơ ngác.

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Từ khóa: ,
Truyện cùng thể loại
Vợ mình hay vợ người ta

Vợ mình hay vợ người ta

Vợ mình hay vợ người ta Đã quá 5h chiều, Hùng một kỹ sư xây dựng vẫn đang miệt mài với công việc trên Công...

28.00K 22 giờ trước
Những cuộc tình 1 đêm

Những cuộc tình 1 đêm

Những cuộc tình 1 đêm Tôi. Một thằng đàn ông đã sống trên đời 27 năm, cái tuổi không phải là già cũng chẳng còn...

28.04K 22 giờ trước
Căn gác xép (LL) (p2)

Căn gác xép (LL) (p2)

“Tùng, tùng, tùng……”, tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới bắt đầu. Hôm nay là ngày 5/9/2000, ngày đầu tiên cu Dũng...

28.71K 22 giờ trước
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

255.15K 1 tuần trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

251.80K 1 tuần trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

253.35K 1 tuần trước
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ Cô nữ sinh khoác trên người bộ đồng phục áo trắng, váy caro xanh đi thẳng vào giữa quán ăn, bẽn...

451.13K 2 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

440.99K 2 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

648.11K 3 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

619.87K 3 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất