Phim Sex
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Ðăng : 06/04/2018

379.48K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Thế giới phép thuật tại TruyenSex88.Net

Minh đứng nhìn từ xa chứ không muốn vào, mọi chuyện yên bình vui vẻ cho tới khi Minh thấy một nhóm người đi ngang. Một kẻ lông lá cưỡi trên một con chuột khổng lồ cao gần 2 mét, Minh thấy con chuột rất giống Xuân Yến nhưng có kích thước to lớn hơn rất nhiều. Đám người dừng lại trước Tàn Nguyệt Lâu, kẻ lông lá kia trượt xuống khỏi con thú rồi đi vào trong, 2 tên vệ sỹ đi theo, còn lại 2 tên đứng bên ngoài. Sự xuất hiện của chúng làm mọi người chú ý, vì con chuột mà tên kia cưỡi là một Thánh thú.

Minh đột nhiên cảm thấy nóng lòng, hắn lại gần xem xét. Tên lông lá kia trở ra, hai gã vệ sỹ kéo một người khác đi theo làm Minh trợn mắt, chính là Minh Nguyệt.

“Dựa vào cái giáo phái nhỏ bé của các ngươi mà dám từ chối khi ta đã đến tận đây sao?” Tên lông lá mặc bộ đồ sang trọng liếc chửi Minh Nguyệt đang bị hai tên vệ sĩ giữ chặt.

Minh kiểm tra thì nhận thấy cả 4 tên không quá mạnh, cả tên lông lá kia cũng chỉ là một bán nhân cấp Cường thú. Nhưng Minh Nguyệt không chống cự lại làm hắn khó hiểu, kiểm tra bằng Mắt Thần thì chỉ nhận được hai chữ ‘Tôn Thiết’.

Gã lông lá tên Tôn Thiết nắm tay Minh Nguyệt lôi đi xồng xộc, tất cả không ai dám cản đường kể cả chính nàng, nhưng có một người…

“Buông nàng ấy ra…”

Minh ngạo ngễ đứng giữa đường nói lớn làm tất cả phải há hốc mồm. Vì người ta đều biết kẻ kia là cháu của một Thánh thú Hầu Nhân tộc cực kì hùng mạnh, lại còn tinh thông phép thuật. Kẻ này đã đạt đến cấp Thánh thú đỉnh phong, tự xưng là Đại Thánh và chưa từng bị đánh bại.

“Buông nàng ấy ra!”

Hành động của Minh khiến tất cả phải sững sờ, kể cả Tôn Thiết và người đứng trên tầng của toàn nhà đối diện. Hoàng Anh đã đứng đó từ sớm nhưng không ra mặt ứng giúp cho người mà hắn thích. Hầu Nhân tộc, một thế lực được xem là mạnh nhất Thiên Địa VR hiện tại đủ sức đè bẹp bất cứ tổ chức nào, Hoàng Anh-kẻ thừa kế Hoàng gia đang giả danh là một thủ lĩnh của Bang hội Miền Trung không muốn gây thù với bọn chúng vào thời điểm này.

“Cái gì? Ngươi vừa nói với ta?” Tôn Thiết vẫn còn chưa tin vào tai và mắt của chính mình.

“Ta nói là buông nàng ấy ra…!”

Minh lặp lại, nét mặt kiên định nhìn chằm chằm Tôn Thiết. Có lẽ chỉ có hắn là chưa rõ về lai lịch của kẻ đang đứng trước mặt. Tôn Thiết thường xuyên xuất hiện khắp các vùng miền, hắn dùng danh xưng của mình để ép bức người khác theo ý mình mà không bị một ai ngăn cản. Hắn cũng đã từng xuất hiện ở Sài thành cướp mất bảo vật của một cửa hàng một cách trắng trợn, chủ đích của hắn là khiêu khích Thiên Địa Hội. Dựa vào tên tuổi của ông nội để mặc sức lộng hành nên thực lực kém cỏi, hắn còn tự tin tới mức chỉ đưa theo 4 tên bảo vệ bình thường. Rồi Minh nhìn Minh Nguyệt, ánh mắt của nàng như đang nói rằng ‘mau chạy đi’, nhưng như thế càng khiến hắn quyết tâm hơn.

“Ngươi…ngươi dám nói với ta như thế…ngươi có biết ta là ai không?” Tôn Thiết trợn mắt gầm gừ, hắn chưa gặp chuyện như thế này bao giờ.

Mặt đanh lại, Minh trầm giọng: “Ngươi là ai ta không quan tâm, cái ta quan tâm là ta đã chọn nàng ấy nên ngươi … BUÔNG TAY RA!”

Minh Nguyệt là người có phản ứng đầu tiên sau câu nói của hắn, nàng như bất động mặc cho Tôn Thiết đang nắm cổ mình từ phía sau, ánh mắt rưng rưng nhìn thanh niên trẻ trâu đang tỏ ra nguy hiểm.

Bị quát giữa chốn đông người, Tôn Thiết nổi máu nóng hét lớn: “Mau bắt nó lại cho ta…không…chém chết nó, chết nó…”

4 tên bảo vệ đồng loạt xông lên, mỗi tên cầm một chiếc đao nhắm vào Minh. Không bỏ chạy, không thủ thế đánh trả hay tránh né, Minh điềm nhiên nhấc chân bước về phía Tôn Thiết, điều Khí ra khắp cơ thể, chỉ vài cái lắc người đã thoát khỏi 4 đường đao và phóng tới đứng ngay trước mặt Tôn Thiết, chân hắn dừng lại nhưng nắm đấm thì vẫn lao tới bản mặt lông lá kia còn đang trợn mắt bất ngờ.

Binh…

Tôn Thiết ăn trọn cú đấm bật ngửa ra sau, choáng váng không đứng dậy nổi, răng môi lẫn lộn nên không thể lên tiếng, chỉ ú ớ như kẻ thần kinh.

Tuy mới lịch luyện không bao lâu nhưng Minh sỡ hữu những thứ cực phẩm, vì thế sự tăng tiến trong thời gian đầu là rất nhanh. 10 ngày qua Khí lực của hắn đã tăng lên không ít, đủ để tung ra cú đấm đạt sức mạnh tới mức 24, thính giác được tăng cường cộng với mảnh Long Nguyên ở đùi phải trợ lực nên Minh có tốc độ vượt xa đám người kia, vượt qua cả tên Tôn Thiết là một bán Nhân cấp Cường thú.

Mọi người nhìn Tôn Thiết ôm bộ mặt lông lá đang lăn lóc dưới đất, rồi nhìn sang thanh niên đang đứng ngạo ngễ, một tràng im lặng lạ lùng. Cả bốn tên bảo vệ sau khi chém hụt cũng đứng ngơ ngác nhìn chủ nhân vừa bị đấm vỡ mồm mà quên cả nhiệm vụ.

Con chuột cấp Thánh thú là thú cưỡi của Tôn Thiết nhìn Minh bằng ánh mắt khó hiểu. Bị áp chế sức mạnh tới cùng cực và bắt buộc phải làm nô lệ cho Tôn Thiết, nó biết chưa ai dám làm điều tương tự như Minh vừa làm. Và một điều quan trọng là, bằng khướu giác cực nhạy của mình, nó nhận ra trên người Minh có mùi quen thuộc.

Khi tất cả còn đứng hình, Minh nắm lấy tay Minh Nguyệt kéo nàng chạy đi, không phải hắn hành đồng không suy nghĩ, mà hắn tâm niệm rằng: Vào thế giới này là để làm điều mình muốn, vì thế không cần suy nghĩ nhiều làm gì cho mất thời gian.

Khi nhân vật chính đã chuồn mất, đám đông cũng nhanh chóng tản ra, họ biết điều tồi tệ sắp tới. Chỉ còn 4 tên vệ sĩ đang loay hoay không biết xử lý ra sao.

Chạy vào một hẻm nhỏ vắng người, Minh dùng Mắt Thần để tìm đường thoát thân. Nhưng rồi một người đột ngột xuất hiện đứng chắn giữa đường buộc cả hai phải dừng lại.

Ba người nhìn nhau không ai lên tiếng, Minh đành mở lời trước: “Làm ơn nhường đường…”

Người kia Minh đã gặp vài lần, chính là Hoàng Anh, hắn đã đi theo hai người tới đây.

“Ngươi có biết mình vừa làm gì không?” Hoàng Anh hỏi, rồi không để Minh trả lời hắn nói tiếp:

“Ngươi gây rắc rối cho cả ta và chính nàng ấy…”

“Ngươi nghĩ cứ chạy như vậy là thoát được sao? Ta đuổi kịp ngươi thì kẻ khác cũng có thể.”

Hỏi liên tiếp sau đó thở dài rồi quăng cho Minh một mảnh giấy, Hoàng Anh tiếp tục: “Bây giờ tất cả đang săn lùng hai người, kể cả ta và bọn chúng, không có ngõ ngách nào để cho ngươi thoát… Nếu còn gặp lại trong lãnh địa của Hoàng gia, chính tay ta sẽ bắt ngươi…”

Không cần suy nghĩ nhiều, Minh biết hắn giúp mình nên không câu giờ, khẽ gật đầu rồi kéo Minh Nguyệt đi. Tờ giấy mà hắn đưa cho Minh là một chỉ dẫn tới địa điểm bí mật có đường di chuyển mà không bị phát hiện.

Đi theo con đường của Hoàng Anh chỉ dẫn, chỉ một lúc hai người đã ra khỏi phạm vi của Bang hội Miền Trung, Minh dừng lại tạm nghỉ để nghe ngóng tình hình.

“Tại…tại sao?” Minh Nguyệt ấp úng, nàng cũng hoàn toàn bị động trong chuyện này.

Tàn Nguyệt giáo là một trong những thế lực mạnh mẽ hàng đầu, nhưng vị trí được gọi là mạnh nhất thuộc về Hầu Nhân tộc, dòng tộc đứng đầu Hầu quốc ở phía bắc. Sức mạnh và lực lượng hùng hậu nên Hầu Nhân tộc luôn tìm cách làm bá chủ Thiên Địa VR. Là một thành viên của tổ chức tà dị nhất, Minh Nguyệt nhiều lần thẳng thừng khước từ lời mời của Tôn Thiết. Nhưng lần này nàng không phản kháng không phải vì hắn đến tận Tàn Nguyệt lâu tìm mình, mà vì nàng nhận được tin Hầu Nhân tộc cử một đội quân đi theo hắn, bọn chúng đang đồn trú bên ngoài thành theo luật của Bang hội Miền Trung. Nàng không thể để bất kì kẻ nào tìm đến Tàn Nguyệt giáo vào lúc này nên chọn cách mềm dẻo là nhẫn nhịn đi theo hắn, nhưng bị Minh nhảy vào quẩy tung toé rồi kéo nàng đi.

Nhìn vào đôi mắt đang tỏ ra rối loạn, Minh nhẹ nhàng nói: “Vì ta thích nàng…”

Câu nói và ánh mắt chân thật của hắn làm Minh Nguyệt càng rối hơn, Minh cũng không nói thêm điều gì, cả hai lại im lặng tiếp tục di chuyển.

Ở con đường vắng sau khi Minh kéo Minh Nguyệt rời đi, còn lại một mình Hoàng Anh vẫn đứng đó, tay bỏ vào túi quần, một phong thái rất soái ca khiến bao người mê mệt. Hắn đứng đó không phải vì tiếc nuối Minh Nguyệt, mà vì…

“Thật không ngờ…”

Một giọng nói trầm đục vang lên, Hoàng Anh đã cảm nhận được khí tức khác thường từ một kẻ mạnh từ lúc vừa gặp Minh chỗ này. Nhưng khi Minh rời đi, khí tức đó vẫn còn ở lại nên buộc hắn phải ở lại. Nhìn lên cây cổ thụ gần đó nơi phát ra giọng nói, một kẻ cao lớn đang đứng trên cành cây.

“Ngươi thấy ta có nên giết người bịt miệng không…Tôn Sen?”

Hoàng Anh không chút lo lắng hỏi kẻ đang đu trên cây như một con khỉ, mà chính xác kẻ đó cũng là khỉ. Tôn Sen, một kẻ mạnh mẽ đi theo cha hắn là Tôn Hoa cùng hộ tống Tôn Thiết. Có lẽ quá tự tin nên Tôn Hoa ở lại bên ngoài thành mà không theo sát Tôn Thiết, hắn là một trưởng lão của Hầu Nhân tộc.

“Ha ha…ngươi thật là…”

Bỏ dở câu nói, Tôn Sen gồng mình vận lực biến thành một con khỉ khổng lồ cao hơn 5 mét, đôi mắt màu lam toả sáng mạnh mẽ. Cành cây không chịu nổi sức nặng liền gãy rụp, Tôn Sen cũng theo đó mà rơi xuống, bàn chân lông lá tiếp đất tạo ra chấn động. Hai bàn tay to lớn nhanh chóng đưa lên trước mặt cản lại bàn chân bằng vàng. Hoàng Anh chủ động tấn công, hắn xác định chỉ có Tôn Sen đi theo tới đây, phải hạ hắn trước khi Tôn Hoa đến.

Bị đẩy lùi vài bước, Tôn Sen nhanh chóng phản đòn. Dù có kích thước to lớn nhưng tốc độ rất nhanh, Tôn Sen lao đến, hai bàn tay lông lá hướng vào người Hoàng Anh vừa tiếp đất sau cú đạp, trông như hắn đang vỗ muỗi. Không kịp lùi lại nên Hoàng Anh vận toàn lực, toàn thân biến thành vàng sáng chói, hai tay tung hai đấm sang ngang đối chọi với hai bàn tay sắp dập vào người mình với tốc độ khủng khiếp.

Ầm…Ầm…

Chấn động mạnh mẽ khiến hai tay Tôn Sen bật ra, khoảng đất dưới chân Hoàng Anh lún xuống thành một cái hố nứt nẻ. Tôn Sen thuận đà dùng cái trán to lớn dập thẳng xuống Hoàng Anh còn đang đứng dưới hố.

Tốc độ của kẻ địch quá nhanh, Hoàng Anh lần nữa phải toàn lực phòng ngự. Hai tay tiếp tục tung đấm nhắm thẳng vào cái đầu khổng lồ.

Va chạm, mặt đất rung chuyển sau tiếng nổ lớn, Hoàng Anh đã nhảy lên mặt đất khi Tôn Sen bị dội lại vì mất đà, sau lưng hắn là một cái hố sâu và rộng hơn.

“Khà khà, chỉ như vậy mà đòi diệt khẩu ta sao?” Tôn Sen gầm gừ, hắn không xông vào nữa mà đứng tại chỗ.

Hoàng Anh vẫn trong trạng thái hoá thân thành vàng, hắn im lặng không đáp lại.

Tôn Sen cười tà được thế lấn tới: “Vậy thì ta giết ngươi diệt khẩu vậy…khà khà”

Nói xong, hắn vẫn không xông vào mà thay đổi thế đứng thực hiện một ma thuật, miệng niệm chú rồi dậm chân xuống đất. Sau cú dậm chân của Tôn Sen, một vòng sáng kì lạ xuất hiện dưới chân Hoàng Anh.

“Khà khà, chết đi…” Tôn Sen cười lớn rồi bật nhảy lên cao, dưới bàn chân to của hắn cũng có vòng sáng tương tự.

Cảm thấy không ổn, Hoàng Anh tránh ra xa, nhưng chạy đến đâu vòng sáng di chuyển theo tới đó. Nhìn Tôn Sen vẫn lơ lửng trên không cách mình khá xa, Hoàng Anh cũng vận toàn lực.

Từ trên không, Tôn Sen lao xuống tung một cú đạp cực mạnh xuống đất tạo ra một vụ nổ lớn. Nhưng kì lạ là chỗ hắn đạp không hề gì, mà vụ nổ là từ vòng sáng dưới chân Hoàng Anh, mặt đất lại thêm một lần rung chuyển.

Nhìn vị trí mà Hoàng Anh vừa đứng khói bụi mù mịt, Tôn Sen cười khinh bỉ: “Khàkhà, đó là kết cục của kẻ không biết lượng sức mình…” Đòn này của hắn đã hạ nhiều đối thủ bởi tính bật ngờ.

“Ngươi nói đúng, không biết lượng sức mình thì sẽ chết thảm…”

Tôn Sen dựng lông khi nghe giọng nói vang lên ngay sau lưng mình, theo phản xạ lập tức quay đầu lại nhưng hắn chỉ thấy một màu trắng. Hoàng Anh hạ cánh tay bằng vàng xuống, cơ thể bằng vàng của hắn cũng hoá giải trở về cơ thể người rồi nhanh chóng rời đi, để lại cơ thể lông lá khổng lồ của con khỉ từ từ đổ xuống.

Ít giây trước, trong khoảnh khắc con khỉ từ trên không đạp xuống, Hoàng Anh cũng dùng một phép thuật dịch chuyển cấp Thánh chú, dịch chuyển ra khỏi vòng sáng trước khi nó phát nổ với sức mạnh toàn lực của Tôn Sen. Đứng sau con khỉ khổng lồ đang đắc thắng, bàn tay bằng vàng giơ lên, ngón tay trỏ của hắn chỉ vào sau gáy Tôn Sen, ngón tay toả sáng, rồi một đốt ngón tay đó bay ra với tốc độ như viên đạn xuyên vào cái đầu khổng lồ.

Hoàng Anh không sợ bị phát hiện mình là kẻ giết chết Tôn Sen, vì chiêu kết liễu đó hắn đã kết hợp với một Huyền chú, ‘viên đạn’ bằng vàng trong đầu con khỉ sẽ tan chảy và hoá thành đất.

Chạy được một đoạn xa, Hoàng Anh dừng lại vì một người xuất hiện, hắn cùi đầu chào.

“Cha…”

Hoàng Nghĩa, cha của Hoàng Anh, cũng là người đứng đầu bang hội Miền Trung âm trầm nói: “Chuẩn bị chưa xong, con làm như thế là quá sớm, có thể bị lộ kế hoạch chúng ta cất công chuẩn bị bao lâu nay…”

Hoàng Anh không chút lo lắng, hắn từ tốn đáp lại: “Thằng nhóc đó là kẻ sỡ hữu dị kiếm mà con đã nói với cha…”

“Một thanh kiếm biến hình, ta từng thấy nhiều thứ như thế…”

“Nhưng hình dạng thanh kiếm khi đó rất giống một Thần binh xuất hiện trong trận siêu đại chiến năm đó…” Hoàng Anh nói với sự chắc chắn.

“Vậy thì phải xác nhận lại cho chính xác, hiện giờ hàng nhái nhiều lắm. Nếu đúng là một Thần binh thì…” Hoàng Nghĩa ngừng nói nhìn về một hướng.

Hoàng Anh cũng nhận ra, hắn nhìn vào đám khói bụi trên đường, một kẻ cao lớn vừa xuất hiện, một bán nhân.

“Hoàng gia bang chủ, ngươi làm gì ở đây?”

Kẻ vừa xuất hiện nói bằng giọng ồm ồm, đôi mắt màu lục xăm xoi hai cha con như muốn nhìn xuyên da thịt.

“Trưỡng lão Tôn Hoa! Ta nghe báo lại rằng thiếu chủ Tôn Thiết bị người ta hành hung nên trực tiếp dẫn người giải quyết.”

Hoàng Nghĩa ung dung nhìn kẻ cao lớn trước mặt, gã là Tôn Hoa, cha của Tôn Sen.

“Cái gì mà bị người ta đánh…là Tôn Thiết sơ xuất vấp trúng tên đó mà té…Hừ! Mà các ngươi có thông tin về thằng nhóc đó chưa?”

Nhìn Tôn Hoa đang gầm gừ, hai cha con Hoàng Anh cố giữ cho gương mặt không hiện lên ý cười, bọn này sĩ diện quá mức.

“Đáng tiếc! Ta dẫn người đi tìm ngay khi nhận được tin nhưng…vẫn chưa tìm thấy…” Hoàng Anh lên tiếng, hắn vẫn đang là một thủ lĩnh của bang.

“Thằng nhóc chết tiệt, dám làm Tôn Thiết bị thương, chẵng lẽ không biết Đại Vương của bọn ta chính là Tôn Công Đại Thánh, đại náo thiên địa 50 năm trước… Không biết thì ta sẽ cho ngươi biết.”

Tôn Hoa nói xong liền biến mất, cha con Hoàng Anh nhìn nhau lắc đầu.

Minh ra bờ sông vớt nước rửa mặt, Minh Nguyệt ngồi phía sau tựa lưng vào tảng đá, trông nàng như đang rất đăm chiêu suy nghĩ.

“Nàng mệt không?”

Nghe tiếng Minh hỏi, gương mặt xinh đẹp của Minh Nguyệt liền giãn ra không chút lo lắng, khẽ lắc đầu.

Minh tiến lại ngồi bên cạnh nàng, đưa tay lên nhìn vào chiếc nhẫn rương mà Minh Nguyệt tặng hôm trước, bên trong chỉ còn trống hai ô.

“May là có cái nhẫn này…” Hắn nhìn Minh Nguyệt rồi nói tiếp: “May là ta đã bỏ thức ăn vào đây…”

Hắn lấy trong nhẫn rương ra một túi đồ hộp, cả hai cùng ăn. No bụng thì trời sẩm tối, Minh Nguyệt nhẹ nhàng đưa tay lên, ngón tay thon mềm phừng lên một ngọn lửa, nàng vẽ một đường tròn lửa trong không khí, tạo ra lửa là một thuật chú cơ bản của hệ Phép thuật. Minh đoán được ý nàng định làm gì, hắn cầm tay nàng chỉnh lại vòng tròn thành hình trái tim. Minh Nguyệt lại mỉm cười, môi hồng khẽ thổi, trái tim lửa bay ra xa rơi xuống sông, khi chạm mặt nước nó biến lớn tạo ra một đường lửa hình trái tim khác trên mặt nước. Lửa này được tạo ra từ phép thuật nên nó có thể cháy như thế mãi mà không tắt.

Tay hắn vẫn nắm tay nàng, hơn nửa ngày cùng nhau trốn chạy Minh đã dùng hết khả năng ngôn tình sến sẩm vừa chạy vừa cưa cẩm người đẹp.

Hắn nhìn nàng, nàng e lệ trốn tránh.

Hắn đưa tay kéo nàng quay lại, nàng không phản ứng.

“Ăn xong rồi, để ta chùi miệng cho nàng…”

Minh nói nhỏ, không chờ nàng đồng ý, hắn dùng môi mình thay cho khăn lau, nàng vẫn để im.

Môi hồng chỉ một mùi thơm nồng ái, Minh thưởng thức đôi môi mềm không chán, một lúc lâu sau lưỡi của hắn mới tìm qua chiếc lưỡi còn lại.

Đôi tay nhỏ ôm lấy cổ hắn, nàng đáp lại….

“Ưm…Ta…”

Rời môi, Minh Nguyệt định nói gì đó nhưng bị hắn dùng môi chặn lại, đôi tay tham lam du hành liên tục trên 3 vòng của nàng rồi dừng lại ở nút áo…

“Ta muốn ngắm trăng…”

Nàng mỉm cười đáp lại: “Hôm nay làm gì có trăng…”

“Nàng cũng là trăng mà…trăng trên kia thua xa trăng đang ở trước mặt ta…” Minh thì thầm rối cắn nhẹ vào vành tai của Minh Nguyệt.

“Hứ…!”

Minh Nguyệt lườm Minh rồi đẩy hắn ra xa, một bên vai áo bị kéo trễ xuống, quả đào non thấp thoáng trong ánh lửa mờ nhạt…

Nàng nhặt một đám cỏ kết thành hình một ngôi nhà và đặt trong lòng bàn tay, tay còn lại uyển chuyển thi triển phép thuật, ánh sáng màu vàng nhạt nhập vào căn nhà bằng cỏ rồi bay ra xung quanh, một căn nhà bằng cỏ được dựng nên trong chớp mắt, tảng đá khi nãy đã biến thành một chiếc giường với tấm nệm cũng bằng cỏ.

Minh sung sướng bế Minh Nguyệt bước vào, ngọn lửa nhỏ phừng sáng hai bên vách như hai chiếc đèn lồng. Đặt nàng ngồi trên giường, Minh nhanh chóng trút sạch quần áo của cả hai.

Say đắm chiêm ngưỡng thân thể của người con gái xinh đẹp tuyệt trần, dương vật Minh cương cứng chỉa ra thật khủng bố. Tàn Nguyệt giáo, một giáo phái chỉ nhận đệ tử là nữ mang nhiều tiếng xấu, tuy vậy có rất nhiều người mong muốn được gia nhập, vì nơi đây có một bí pháp giúp tu bổ và lưu giữ nhan sắc không bị phai tàn. Ngoài những chuyện tàn ác mà mọi người chuyền tai, người ta còn biết đến những đại mỹ nhân hàng đầu miền trung của tổ chức này, và và Minh Nguyệt là một trong những đại mỹ nhân đẹp nhất.

Minh Nguyệt dường như vẫn còn chút đắn đo, chuyện này diễn ra quá nhanh và vượt ngoài ý định của nàng. Tuy rằng quy củ của Tàn Nguyệt giáo không nói tới việc cấm quen biết đàn ông, nhưng tất cả những người làm điều đó khi chưa rời khỏi giáo phái đều gặp chuyện không may. Nhưng nàng không bận tâm vần đề đó mà điều nàng quan tâm nhất chính là Minh, nàng sợ rằng sẽ gây rắc rối cho hắn.

Muôn ngàn suy nghĩ trong đầu, Minh Nguyệt thực tình khó xử. Tiếng thở mạnh khiến nàng nhìn lên, Minh đã đứng trước mặt, khúc dương vật hùng dũng đang toả ra bá khí khiến nàng quên đi hết những suy nghĩ kia. Hắn đặt tay lên đôi má đang ửng đỏ…

“Ta yêu nàng…!”

Bốn mắt nhìn nhau, Minh Nguyệt tin hắn nói thật, và thực sự là hắn nói thật. Tuy từ lâu đã xác định ‘sống không cần đàn ông’, nhưng Minh khác những kẻ mà nàng đã gặp, hắn nói thật, làm thật khiến trái tim nàng rung động.

Môi lại tìm môi, người nằm trên người. Môi hắn tìm đến hai quả đào tươi ngon, môi nàng bật lên tiếng rên khẽ. Môi hắn tìm xuống đồi cỏ non, tiếng rên của nàng lớn hơn. Rồi môi hắn lại tìm về môi nàng, nàng cảm thấy môi hắn trơn trượt và có mùi hương quen thuộc. Hắn chen vào hai chân nàng, nàng cảm thấy chỗ đó nóng lên. Hắn đẩy mông…

“Ưm…”

Giờ nàng cảm thấy chỗ đó nóng hơn nữa, căng tức và hơi khó chịu, nhưng khi hắn nhúc nhích thì khó chịu trở thành dễ chịu, nàng muốn thêm nữa…

Chiếc nệm bằng cỏ nhưng rất êm nhờ có phép thuật, nó nhúng lên xuống theo hai cơ thể bên trên. Khoái cảm dâng trào, Minh Nguyệt ôm chặt Minh khi hắn đang nhấp nhanh dần, nhưng nàng không thể điều khiển được cái khoái cảm kia, nó cứ lớn dần lớn dần theo mỗi cú nhấp, nàng lên đỉnh…

Thế giới bên ngoài…

Hoàng Yến trở về nhà thật nhanh trên chiếc xe chạy bằng nước, tới năm 2069 thì các mỏ dầu trên thế giới đã cạn kiệt, nước trở thành nguồn nhiên liệu tiếp theo. Từ khi bị phạt không được đăng nhập trong 21 ngày, Hoàng Yến tìm đến đám bạn thân để nhờ giúp đỡ nghe ngóng tin tức về Minh. Tuy rằng quen biết nhiều nhưng nàng chỉ nói với vài người thân thiết vì sợ Minh sẽ gặp nguy hiểm.

“Mẹ…có tin của thằng Minh rồi…”

Lệ ngồi trong nhà nghe tiếng con gái hét lớn, tiếng bước chân chạy rầm rầm từ phía cửa, nàng mừng rỡ nhìn Hoàng Yến chờ đợi.

“Phương Chi nói là thằng Minh xuất hiện ở khu vực của bang hội Miền trung… Nó đánh nhau với người ta rồi bị truy nã nhưng vẫn chưa tìm thấy.”

Hoàng Yến vừa thở vừa nói, Phương Chi là bạn thân của nàng, là con gái của một đại gia. Có điều kiện nên Phương Chi lập hẳn một bang riêng cho mình.

Lệ nghe Hoàng Yến nói, nỗi nhớ và tình thương lại dâng tràn, lệ khẽ đọng trên mắt.

“Mẹ đừng lo lắng quá, chỉ còn một ngày nữa thôi là mình vào lại được rồi. Phương Chi cũng đồng ý giúp mình tìm thằng Minh nữa, đông người sẽ kiếm được nó thôi…”

Ôm con gái vào lòng, Lệ gạt nước mắt nghẹn ngào: “Nhưng thời hạn giao kèo với Lê Phương sắp hết…”

“Mẹ…cùng lắm thì mình chơi bài liều vậy, trước khi tới hạn của khế ước mà chưa tìm được thằng Minh thì con thoát ra, đợi đến khi đủ tuổi rồi tạo nhân vật mới, như vậy không bị mụ ta lấy sắc đẹp.”

Lệ nghe con gái nói cũng bớt lo lắng, nhưng nàng biết những phù thuỷ như Lê Thương rất ranh mãnh, hy vọng không xảy ra điều gì đáng tiếc.

Chiếc tủ VR được tạo ra để mọi người trải nghiệm cảm xúc và hành động mà thế giới thực không có. Nhưng từ khi tác giả Quân 21 mất tích, Thiên Địa Hội không thể ngăn chặn triệt để sự phá hoại từ bên trong lẫn bên ngoài game, chính vì thế những Yêu nhân đã tạo ra được ma thuật có thể chạm tới kết nối thần kinh của người dùng VR, khiến cho tổn thương trong game cũng có thể ảnh hưởng tới cơ thể bên ngoài.

Ở căn nhà tranh, nơi có hai quả tim vàng…

“A…hừ hừ…”

Minh gầm gừ trong cơn cực khoái, dương vật phóng tinh vào tử cung của Minh Nguyệt lần thứ 2 trong thế úp thìa, nàng nằm im cảm nhận từng đợt phun trào mạnh mẽ, cho tới khi dương vật xìu xuống tuột ra ngoài mới xoay người trở lại, đầu gác lên tay hắn, ánh mắt trìu mến mãn nguyện.

“Nàng biết ta đang nghĩ gì không?” Minh xoa chiếc cằm xinh hỏi.

Nguyệt cũng đưa bàn tay nhỏ lên xoa nhẹ trên má hắn: “Ta chưa đủ cấp độ để đọc được suy nghĩ của người khác…”

“Ta muốn…ngắm nàng dưới trăng…”

“Chàng thật là…đã nói là đêm nay không trăng…” Minh Nguyệt vừa nói vừa đưa hai ngón tay nhỏ lên nhéo mũi hắn.

“À…vậy ta muốn ngắm nàng dưới những vì sao…”

Minh Nguyệt lại lườm hắn, hàm răng ngọc cắn nhẹ vào môi trông rất đáng yêu.

“Chàng muốn…lộ thiên chứ gì…”

Minh làm mặt hề cười trừ, Minh Nguyệt cũng cười, nàng khẽ phất tay. Ngay lập tức căn nhà bằng cỏ tan biến, để lộ ra hai cơ thể trần truồng trên chiếc giường cỏ giữa rừng.

“A…”

Minh Nguyệt nép sát người hắn, hai tay che đi chỗ nhạy cảm vì nàng vừa thấy một loạt bóng đen và những đôi mắt toả sáng xa xa trong đám cây rừng.

“Không sao đâu, chỉ là những Cường thú cấp thấp và thú hoang, cứ để chúng…ngắm trăng…hàhà!” Minh nói với vẻ dâm tà, hắn vừa dùng Mắt Thần quét một lượt, không có thú nguy hiểm, ánh lửa đã thu hút chúng đến.

Quả thật đám thú kia chỉ đứng xung quanh quan sát chứ không dám vào, vì chúng cảm nhận được nguy hiểm từ chiếc giường kia. Minh không cần bộc lộ sát khí, chỉ cần dâm khí cũng đủ khiến bọn chúng sợ hãi không dám lại gần.

Minh Nguyệt xấu hộ, nàng lấy tay che mặt lại, Minh nằm ngửa ra kéo nàng lên trên. Xấu hổ là thế nhưng nàng cũng nhanh chóng nhập cuộc, với tay cầm dương vật kê vào âm đạo của mình, hạ mông…

Hai tay tham lam tóm gọn cặp đào tươi non, âm đạo khít chặt ôm gọn dương vật to lớn. Minh Nguyệt cứ nhấp nhổm cho tới khi lên đỉnh, nàng gục xuống trên người hắn. Để nàng nghỉ một chút, Minh tiếp tục thúc ngược lên…

Cứ thế cho tới nửa đêm, hai cơ thể mệt mỏi vẫn trần truồng ôm nhau ngủ giữa rừng. Cách đó vài mét, bốn góc mọc lên bốn cành hoa hồng, đó là hoa bằng phép thuật được Minh Nguyệt tạo ra, nàng đã tạo một kết giới nguỵ trang, những sinh vật bên ngoài kết giới sẽ chỉ nhìn thấy tảng đá chứ không thấy đó là một chiếc giường với đôi nam nữ loã thể.

Minh Nguyệt không ngủ, nàng nằm im cho tới khi Minh ngủ say thì ngồi dậy mặc lại quần áo. Tối qua nàng đã chọn lựa được ở bên hắn, còn bây giờ phải trở lại là người của Tàn Nguyệt giáo. Nàng quyết định lặng lẽ rời đi, vì nếu để giáo chủ biết mình đã trao thân cho Minh sẽ đem phiền toái đến cho cả hai.

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Từ khóa: ,
Truyện cùng thể loại
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

183.85K 5 ngày trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

181.46K 5 ngày trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

182.57K 5 ngày trước
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ Cô nữ sinh khoác trên người bộ đồng phục áo trắng, váy caro xanh đi thẳng vào giữa quán ăn, bẽn...

381.51K 1 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

372.90K 1 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

579.50K 2 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

573.34K 2 tuần trước
Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3) 5h sáng… Tuy tôi ngủ ít…nhưng lại tỉnh giấc theo thói quen…dậy lên phòng gym tập dưỡng sinh chút…rồi xuống...

567.07K 2 tuần trước
Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình Tôi cảm thấy dưới váy nhộn nhạo, đè nén cảm giác kì lạ lại vì đang ở lớp học. Cố gắng...

808.85K 4 tuần trước
Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà Cơn mưa hè càng khiến cho con đường đất trở nên lầy lội. Hai người phụ nữ một tuổi mới lớn,...

665.62K 4 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất