Phim Sex
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Ðăng : 06/04/2018

379.47K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Thế giới phép thuật tại TruyenSex88.Net

“Này, ngươi có đánh lại con khỉ kia không?” Hắn biết gã này cũng cấp bậc Linh thú, và là con trai của một Thánh thú Ngưu tộc.

“Một mình con khỉ thì ngang sức, ta bị bắt là vì đám người kia đánh hội đồng…”

“Vậy…ta thử phá cái chuồng, rồi tập trung đánh con khỉ trước khi đám người kia quay lại, sau đó mỗi người một hướng mà chạy.”

“Cái đồ điên…” Con chuột nghe xong liền buông một câu xanh rờn.

Minh không quan tâm mà vẫn nhìn thanh niên kia, hắn biết con chuột bị thương chưa hồi phục. Thanh niên Ngưu tộc khá bất ngờ nhưng vốn thật thà chất phát, lại thấy ánh mắt cương nghị của Minh nên hỏi lại:

“Ngươi có chắc là phá được lồng không?”

“Không!” Minh đáp liền.

“Hừ, ngươi thấy chưa, đúng là điên thiệt mà, chỉ con người mới như thế…” Con chuột nói với con trâu.

Minh cũng không quan tâm, hắn vừa bước tới sát chiếc lồng vừa nói: “Phải thử mới biết, ngươi cứ chuẩn bị đi, nếu ta phá được thì có cơ hội thoát ra, không thì ta lãnh hậu quả chứ đâu phải các ngươi…”

Chiếc lồng được chế tạo với khả năng vô hiệu đòn tấn không bằng khí lực, còn bản thân nó được làm từ xương của Linh thú mạnh mẽ, cứng chắc vô cùng.

“Để coi xương có cứng bằng răng không…” Minh nghĩ trong đầu rồi nắm chặt thanh kiếm, vận khí lên toàn bộ cơ thể để tăng lực, hắn dự định phải chém nhiều nhát.

Keng…

Trước ánh mắt coi thường của con chuột, trước ánh mắt có chút hy vọng của thanh niên hai sừng, đường kiếm của Minh cắt đứt một thanh trên chiếc lồng quý giá. Gần như không ai có thể nhận ra Phong Nha được làm từ răng của loài mạnh nhất – loài rồng, và còn một điều mà ngay cả Minh cũng không biết, chiếc răng dùng để chế tạo Phong Nha là răng của sinh vật mạnh nhất Thiên Địa VR: Thần thú Thần Long.

Rầm…

Chưa kịp mừng thì con khỉ đã phi tới trước mặt Minh ngay lập tức, nó dộng hai nắm đấm xuống mặt đất làm rung chuyển cả bãi cỏ và cây rừng xung quanh, gã béo lồm cồm chui ra khỏi lều.

Con khỉ đứng bên ngoài bộc lộ khí lực đe doạ, lúc vận khí là lúc đôi mắt nó toả ra ánh sáng màu lam, sẵn sàng tung đòn khi Minh lú đầu ra. Hai kẻ bị giam còn lại mừng rỡ khi thấy Minh chém đứt lồng, nhưng hiện giờ con khỉ chặn bên ngoài trong khi thanh niên Ngưu tộc còn bị nhốt bên kia làm tiêu tan hy vọng. Chỉ là những điều đó nằm trong kế hoạch của Minh, hắn cứ thế chém tiếp tạo thành một lỗ. Con khỉ chỉ biết gầm gừ đe doạ chứ không dám tấn công Minh, vì nó chưa đủ thực lực để có thể đánh hắn mà không đụng đến chiếc lồng.

“Ra đây nào con người yếu đuối…” Con thú lông lá nói bằng giọng khó nghe.

Minh không chui ra mà lui lại chém mấy thanh ở dưới chân, con khỉ đoán là hắn mở đường cho chuột chui xuống đất nên liền tóm lấy chiếc lồng giơ lên cao. Chỉ chờ có thế, Minh vận lực nhảy lên chém vào ngón tay của con khỉ, không đứt lìa nhưng vết chém chạm tới xương làm đau đớn thả chiếc lồng xuống với ngón tay đang phun máu. Biết sự lợi hại của Minh, trong cơn đau bất ngờ nó chỉ biết ép hai cái chuồng sát vào nhau để Minh không chui ra bằng cái lỗ hắn đã mở mà không nhớ rằng Minh có thể mở thêm nhiều lỗ nữa. Đó chính là hạn chế của các loài thú, chúng hơn con người về sức mạnh nhưng thua con người về trí thông minh.

Keng…keng…keng…

“Khốn kiếp…!” Con thú gầm lên.

Minh chém liên hồi, con khỉ lúc này mới nhận ra vấn đề nên liền kéo hai cái chuồng ra xa, nhưng đã muộn…

RẦM….

Ngay lúc hai cái lồng tách ra, một bóng đen to lớn lao thẳng vào con khỉ và hất nó lên không trung. Minh đã kịp mở một lỗ trên chiếc lồng của thanh niên hai sừng, hắn chui ra ngay khi hai chiếc lồng có khe hở và lập tức Ngưu hoá, biến thành một con trâu khổng lồ với đôi mắt toả ra ánh sáng màu lam húc văng con khỉ. Vì bất ngờ nên con thú lông lá lãnh trọn cú húc cực mạnh, rơi xuống đất lăn vài vòng rồi nằm một đống.

“Chạy mau…” Minh ra hiệu, hắn chọn hướng ngược lại với đám thợ săn.

Thanh niên Ngưu tộc cũng chọn một hướng chạy đi, không quên cúi đầu cảm ơn Minh.

“A…khốn kiếp…thú của ta chạy hết rồi…” Lão béo đứng tru tréo liên hồi, Khí lực của lão cũng yếu ớt nên không dám xông tới, chỉ đứng bên cạnh con khỉ hét ầm lên báo động.

Nghe tiếng lão, Minh quay lại nhìn con trâu đã khuất dạng, nhưng trong lồng vẫn còn con chuột nằm im. Khựng lại phân vân vô cùng, rồi như vô thức hắn cất bước quay lại chiếc lồng đó.

“Này…sao không chạy?” Minh gấp gáp lay con chuột, bộ lông nửa vàng nửa trắng khẽ rung trong gió.

“Ngươi đi không nổi sao?”

Minh hỏi dồn dập nhưng không được trả lời, mà hắn cũng không cần trả lời vì không cần Mắt Thần cũng biết nó đang bị thương nặng.

“Mẹ kiếp…” Minh văng tục vì bất lực, hắn vận khí toàn thân nhưng vẫn không vác nổi con chuột. Ý nghĩ loé lên trong đầu, Minh cắn răng cầm thanh kiếm bước ra khỏi lồng.

Việc Minh làm từ đầu tới giờ khiến con chuột bất ngờ, tới khi hắn không chạy tiếp mà quay lại vì mình nên suy nghĩ của nó về Minh đã khác, không nhìn nhưng cảm nhận được Minh đang rời đi, con chuột nhắm mắt mặc cho số phận.

“A…mày…mày cút ra…”

Tiếng lão béo hét toáng lên làm con chuột cố mở mắt nhìn. Chính là Minh đang cầm kiếm tiến về phía lão, hắn định dùng con tin để mở đường thoát cho con chuột.

“Định làm gì vậy …Con Người?”

Minh nghe tiếng nói từ sau lưng mà mỉm cười mừng rỡ, hoá ra con trâu cũng quay lại như hắn.

“Con chuột kia không chạy được…”

“Để ta giúp…”

Minh chạy vào trong lồng cố lôi con chuột ra, thanh niên Ngưu tộc hiện giờ trong hình dạng một con trâu khổng lồ ngoạm lấy con chuột hất lên lưng mình.

“Con Người trèo lên luôn đi…ta chạy nhanh hơn…”

Nghe con trâu nói Minh liền trèo lên, con trâu rất to nên giống như đang trèo lên nóc nhà. Yên vị, thanh niên trâu phi vào đêm tối, đằng sau là nhiều tiếng bước chân đang gần tới bãi đất.

Chưa bao giờ cưỡi trâu, mà lại là trâu khổng lồ nên Minh sợ hãi bám chặt đám lông của nó. Nhưng khác với lúc bị con khỉ tóm, lần này Minh không ‘say xe’ vì con trâu chạy nhanh nhưng rất nhẹ nhàng. Đi được một đoạn khá xa, cây rừng dày đặc cản trở thân hình đồ sộ nên thanh niên trâu đành phải Nhân hoá, trở lại dạng con người, đôi mắt cũng không còn phát sáng.

Với các loài thú, khi từ dạng người biến thành dạng thú, đôi mắt sẽ có ánh sáng toả ra theo cấp độ của nó. Cường thú có đôi mắt với ánh sáng màu trắng, Linh thú có đôi mắt với ánh sáng màu lam, Thánh thú màu lục và Thần thú có mắt toả ra ánh sáng màu tím. Tuy nhiên chúng hoàn toàn có thể che giấu khả năng này để thuận tiện cho ẩn náu hoặn rình rập săn mồi, chỉ khi đụng độ mới phát sáng đôi mắt để thị uy, độ sáng của đôi mắt tỉ lệ thuận với sức mạnh của con thú đó.

“Chưa đủ xa, chúng ta đi một đoạn nữa rồi kiếm chỗ trốn tạm…” Thanh niên trâu nói rồi vác con chuột trên vai đi trong rừng không chút trở ngại. Minh cũng không có lựa chọn nên cứ thế đi theo.

Chọn một cái hang bỏ hoang, Minh và thanh niên trâu đưa con chuột vào trong đó nghỉ ngơi.

“Cô ta bị thương khá nặng…” Thanh niên hai sừng nói sau khi kiểm tra con chuột.

“Cô…ta?” Minh bất ngờ khi con chuột là nữ, rồi hắn hỏi tiếp: “Vậy có cách nào giúp…cô ta không anh bạn?”

Câu nói của Minh làm gã thanh niên sững người ngạc nhiên, rất ít khi thấy một con thú nào trở thành bạn với con người, dù là Thánh thú hay thậm chí là Thần thú. Ngoài kia hầu như ai cũng có một Cường thú hay Linh thú dắt theo, nhưng đó chỉ là quan hệ chủ-nô lệ chứ không phải bạn bè.

“À…Nguyên Khí tổn thương, hồi phục lại Nguyên Khí là vết thương cơ thể có thể tự lành. Nhưng mà…người vừa gọi ta là gì?”

Minh vô tư đáp lại: “là anh bạn…có vấn đề gì sao?”

“À…không…không có gì…”

“Mà lúc nãy ngươi nói lời thề gì đó là thế nào vậy?”

“Người không biết?” Thanh niên trâu hỏi lại.

Minh lắc đầu, Mắt Thần không giúp hắn được chuyện này, nó chỉ hiển thị thông tin về thứ gì đó mà hắn nhìn thấy.

Thanh niên trâu ngập ngừng rồi nói: “Là lời nguyền Thập Nhị Thánh Thú”.

Đang nói chuyện với Minh, thanh niên trâu đột nhiên ngưng lại rồi chăm chú lắng nghe xung quanh. Minh cũng vểnh tai nghe ngóng nhưng không thấy gì hơn ngoài tiếng thở của hắn và con chuột kia. Không phát hiện được gì nên nhìn qua thanh niên trâu, nét mặt ngưng trọng nhưng vẫn lộ ra ý cười nhìn về một hướng. Minh nheo mắt nhìn theo thì phát hiện một bóng đen đang tới gần.

“Anh hai…” Giọng nữ phát ra từ bóng đen vừa tới.

“Em không sao chứ…?” Thanh niên trâu mừng rỡ chạy tới kéo cô gái lại gần giới thiệu:

“Đây là em gái ta… Còn đây là người đã cứu anh…”

“Cứu?” Cô gái hỏi bằng giọng nghi hoặc.

Trong bóng tối Minh chỉ thấy một dáng người con gái với những đường cong hấp dẫn mà không nhìn thấy ánh mắt dò xét từ cô gái kia.

Nhìn Minh chăn chú vài giây, cô gái vội vàng nói với thanh niên trâu: “Anh hai…bọn chúng vẫn đuổi theo cha…”

“Cha? Không phải cha đang…”

Thanh niên trâu bất ngờ vì câu nói của em gái nhưng cũng nhận ra được điều gì nên không nói tiếp, gã nắm chặt hai tay nghiến răng ken két.

“Hừmm…”

Tiếng hừ kèm theo tiếng thở mạnh vọng tới, Minh cùng anh em nhà trâu liền nhìn về phía phát ra âm thanh. Hắn há hốc mồm vì thấy một đôi mắt màu lam rất sáng.

“Cha…” Trái ngược với Minh, hai anh em trâu tỏ ra mừng rỡ cùng thốt lên.

Cô gái chạy lại nắm tay người đàn ông hỏi vội: “Cha không sao chứ?”

“Ta không sao, cái đám người kia coi thường ta quá…” Vừa nói vừa bước về phía Minh.

“Cảm ơn cậu đã cứu con trai ta…” Người được hai anh em kia gọi là cha cúi đầu cảm ơn, cặp sừng đồ sộ cũng vì thế mà ngả tới làm Minh phải lùi về sau.

“A…không có gì…thật ra cháu cũng nhờ Thành Niên giúp đánh con khỉ mới thoát được…”

Thanh niên trâu nghe được liền tỏ ra bất ngờ: “Người biết tên ta?”

Minh chỉ mỉm cười khẽ gật đầu xác nhận.

“Bây giờ…cậu ở lại đây, bọn ta dụ bọn người kia đi hướng khác…đợi tới khi trời sáng rồi cậu hãy rời đi…” Cha của thanh niên trâu lên tiếng.

Minh có chút lo sợ khi không còn người bảo vệ, nhưng hắn cũng biết tình hình hiện tại thế nào nên trưng ra bản mặt tự tin nói:

“Vậy…các ngươi đi cẩn thận…”

“Người cũng phải cẩn thận…” Thanh niên trâu đáp lại, nét mặt vui mừng.

“À…Tôi là Sửu Trung Niên, con trai tôi Sửu Thành Niên cậu biết rồi, còn đây là con gái tôi Sửu Nhi. Nếu có dịp cậu hãy đến Nhân Ngưu tộc, chúng tôi sẽ đền ơn hôm nay!” Cha của thanh niên trâu nói.

Minh còn chưa kịp trả lời thì ba bóng đen đã mất hút. Màn đêm tĩnh lặng trở lại, ngồi co ro trong cái hang nhỏ, hắn cũng không biết phải làm gì nữa. Không chạy nên bắt đầu cảm thấy lạnh, Minh lết lại phía con chuột định nằm gần nó cho ấm. Nhưng đưa tay mò xung quanh mà không thấy đám lông mềm mại kia đâu.

“Đù…chạy mất rồi sao…” Minh hoảng hốt thốt lên.

Nhưng ngay sau đó tay hắn chạm vào một thứ gì đó, bàn tay bóp mạnh…

“Đù…”

Mắt Thần hiện chữ Bùi Xuân Yến, Minh há hốc mồm. Vẫn là con chuột đó nhưng nàng ta đã hoá thành dạng bán nhân và đang nằm sấp. Minh vận khí lên mắt để tăng cường thị lực nhưng không tăng thêm được bao nhiêu, tuy vậy hắn vẫn thấy được lờ mờ bàn tay mình đang đặt lên chiếc đùi thon dài. Cảm giác da thịt con gái làm dương vật ngóc đầu dậy, Minh ráng kìm chế nhưng bàn tay vẫn đặt trên đùi Xuân Yến.

Trở lại dạng bán nhân nhưng trên người Xuân Yến vẫn còn đám lông mềm mại che đi chỗ nhạy cảm, giống như đang mặc một bộ đồ lót bằng lông thú, nhưng như thế đủ vẫn làm một thằng nhóc mới biết mùi khoái lạc rộn ràng. Minh sung sướng dùng hai bàn tay sờ mó, vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Xuân Yến. Đánh liều đặt một bàn tay lên bờ mông tròn, lớp lông chuột mềm mại ngăn cách nhưng Minh vẫn cảm nhận được sự căng tràn bên trong. Thưởng thức bờ mông một lúc lâu, cảm giác không khác gì bóp mông Như Bảo lúc sáng, dương vật Minh căng cứng sẵn sàng giao chiến.

Bàn tay rời khỏi bờ mông, Minh lật Xuân Yến lại cho nàng nằm ngửa, đôi mắt của nàng vẫn nhắm chặt.

“A…”

“Ưm…”

Hai tiếng rên khẽ vang lên, một là của Minh khi hắn tóm lấy bầu ngực căng mọng, tiếng còn lại là của chính Xuân Yến. Minh không quan tâm, tiếp tục nhào nặn dù ngực nàng cũng được che chắn bằng lớp lông mềm mại. Hắn biết Xuân Yến đã tỉnh nhưng không phản ứng gì, làm liều leo lên chen người vào giữa hai chân nàng, tay vẫn nắm chặt bầu ngực căng mọng.

“Ưm…” Lại một tiếng rên nữa thốt lên.

Nghe cực kì kích thích, Minh liền cúi xuống hôn lên khoảng da thịt lộ ra giữa hai quả đào tiên. Không phải không đủ sức chống cự, Xuân Yến không thích con người và đã hồi phục một chút khí lực đủ để tát Minh vỡ mồm nhưng nàng không nỡ ra tay, vì Minh khác những người mà nàng đã gặp, hắn đã cứu nàng. Và nhất là sự đụng chạm đang diễn ra cũng khiến nàng bị kích thích.

Minh cứ tiếp tục hôn, phần lông trên hai quả đào dần thu nhỏ để lộ ra làn da con người. Sung sướng ngậm lấy đầu ti cắn phá, giờ thì hắn đã chắc chắc được rằng Xuân Yến đã bật đèn xanh.

“Ư…” Xuân Yến ngượng ngùng nên không mở mắt, cứ nằm im mặc cho Minh làm gì thì làm. Chính xác suy nghĩ hiện tại của nàng là ‘lấy thân báo ơn’.

Chưa có kinh nghiệm chịch chọp nên chỉ làm theo bản năng và những gì đọc trong truyện sex, Minh bú mút bầu ngực tươi ngon một lúc thì chuyển xuống chỗ còn lại vẫn đang bị lông chuột che chắn. Tay hắn vuốt ve chiếc bụng phẵng lỳ, và phần lông đó cũng dần biến mất, Xuân Yến hoàn toàn trần truồng.

Minh run run ngồi dậy, hắn luống cuống sờ vào cái khe thần tiên kia rồi nhanh chóng cởi quần mình, cầm dương vật kê vào như sợ nàng sẽ đổi ý. Trong bóng tối nên không thấy được động tiên tuyệt điệu kia, nhưng chỉ cần bàn tay sờ mò cũng đủ đưa dương vật vào đúng chỗ, có lẽ đó là bản năng. Minh đẩy vào từng chút một, Xuân Yến cũng dạng hai chân ra từng chút một.

“Ưm…”

Tiếng rên ngọt ngào khe khẽ, Minh dừng lại vì đã chạm tử cung, nhẹ nhàng rút ra rồi lại đẩy vào.

“Ư…”

Xuân Yến lại rên khẽ, trước đó bị hành hạ thậm tệ, cơ thể vẫn còn đau đớn nên một chút thốn, một chú nhói khi màng trinh bị phá không thấm vào đâu, ngược lại sự mơn trớn và ra vào nhẹ nhàng đều đặn đem đến cho nàng sự sảng khoái vô tận.

Chụt…

Lần thứ hai chơi gái, cũng là lần thứ hai đươc phá trinh, Minh sung sướng tột độ, hắn cứ thế nhấp đều. Rồi chợt nhớ đến công pháp, Minh phân vân không biết chọn thế nào. Sao Tinh chỉ có thể sao chép một loại ‘tinh hoa’ cho hắn, nếu sao chép thứ khác tương đồng thì ‘tinh hoa’ cũ sẽ bị xoá mất. Nghĩa là nếu bây giờ hắn sao chép Khí lực của Xuân Yến thì sẽ mất phần Khí lực trước đó của Như Bảo. Dù biết một Linh thú bán nhân như Xuân Yến sẽ có Khí lực mạnh mẽ hơn Như Bảo nhưng thực lòng hắn không muốn xoá bỏ chút kỉ niệm đầu đời. Như Bảo là người đầu tiên cho hắn biết mùi vị tình dục, cũng là người khai thông cho hắn khả năng dùng năng lực của thế giới này, vì thế Minh quyết định giữ lại phần Khí lực có được từ Như Bảo.

Quyết tâm là thế nhưng cũng có chút tiếc nuối, cứ thế hắn ôm chặt Xuân Yến nhấp mạnh lên.

“A…ưm…”

Tiếng rên của người đạt tột đỉnh khoái lạc, Minh gồng người bắn tinh, Xuân Yến đón nhận trong sung sướng. Cũng như lần trước, tinh dịch của Minh toả ra khí lạnh nhè nhẹ giúp hồi phục tổn thương nhanh hơn, Xuân Yên có chút bất ngờ nhưng rồi nhanh chóng gạt qua một bên để tận hưởng. Minh cũng gục trên người nàng sau cơn lên đỉnh, trong cơn phê pha, hắn nhận ra bất thường trong Nguyên Khí nên mở Mắt Thần.

Nguyên Khí của hắn đang toả sáng, Khí lực không tăng thêm nhưng nguồn sáng đó toả ra từ một hình thể mới xuất hiện bên trong viên Nguyên Khí. Đó là hình dạng một con chuột.

Thật ra Minh cũng không nhớ tới điều này, Sao Tinh có thể tự động sao chép những thứ tinh hoa, mà cô gái đang nằm bên dưới hắn là cháu ruột của một Thánh thú cường đại, khí chất đặc trưng của giống nòi trong cơ thể nàng đủ ‘tinh hoa’ nên Minh may mắn chôm được. Để tránh bị săn lùng bắt làm nô lệ nên nàng thường biến thành dạng thú nguyên bản, còn ở dạng người xinh đẹp, Xuân Yến có tên khác là Công chúa chuột.

Ánh sáng yếu dần, Nguyên Khí trở lại bình thường, quá trình kết hợp đã xong, Minh liền cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Mũi hắn ngửi thấy nhiều mùi hơn và rõ hơn, tai cũng nghe được rõ hơn. Sao Tinh đặc biệt ở chỗ đó là sao chép chứ không phải lấy bớt hay chiếm đoạt nên Xuân Yến không nhận ra, vẫn lim dim cảm nhận sự thoải mải từ tinh dịch của hắn.

Vô tình được xơi gái ngon, lại còn có được hàng ngon, Minh khoái trá cười thầm, dương vật chưa rút ra lại tiếp tục cương lên. Hắn ôm chặt cơ thể nàng, đầu khấc lại chạm vào tử cung. Hôn nhẹ lên cổ Xuân Yến rồi cắn nhẹ vào vành tai nhỏ bé trên gương mặt xinh đẹp, có lẽ đôi vành tai nhỏ bé chính là đặc điểm duy nhất khác loài người của nàng.

“Ưm…” Vẫn chỉ là tiếng rên khẽ đầy kích thích, Xuân Yến nhận thấy lợi ích từ tinh dịch của hắn nên cứ nằm im đón nhận, nàng cần thêm nhiều tinh dịch như thế nữa để hồi phục cơ thể của mình.

Âm thanh giao hoan vang lên, một người nằm im chờ đón, một người hì hục sảng khoái. Minh sung sướng định chơi tới sáng nhưng sức người có hạn, hắn không cắn thuốc trong khi vẫn còn yếu đuối nên xuất tinh thêm vài lần thì mệt rã người, nằm ngủ bên cạnh Xuân Yến xinh đẹp. Trái ngược với Minh, hắn mệt bao nhiêu thì nàng khoẻ bấy nhiêu, do chỉ nằm và sướng nên mỗi lần Minh xuất tinh, cơ thể nàng lại hồi phục được một phần. Đến khi Minh mệt lử nằm một đống ngủ say thì Xuân Yến đã gần như hồi phục hoàn toàn. Nàng không nỡ rời đi nên trần truồng nằm bên cạnh canh cho hắn ngủ. Nhớ lại trận hoan lạc vừa rồi, nàng xấu hổ xoay mặt ra hướng khác không dám nhìn Minh dù hắn đang ngủ say, nhưng bàn tay mềm lướt qua khe suối còn ướt đẫm tinh trùng và dâm thuỷ, thỉnh thoảng bàn tay đó mò sang chọt, nhéo, kéo khúc thịt 16cm giờ teo lại chỉ còn 3cm.

Sáng hôm sau tại Sài Thành…

Lệ và Hoàng Yến bước vội trên phố, hai mẹ con nàng vừa trở lại Thiên Địa VR.

“Hôm qua mất thời gian quá…giờ mình phải tranh thủ nha con gái…”

“Dạ…”

Lệ dịu dàng nói, Hoàng Yến vui vẻ đồng ý cùng mẹ tiến về Trung Sơn, nơi được mệnh danh là thánh địa của Thiên Địa Hội. Đây là trung tâm thương mại lớn nhất miền nam, là nơi diễn ra hàng loạt ‘giao dịch’ lớn nhỏ mỗi ngày. Theo sau là hai trợ lý ảo lực lưỡng với vai trò vệ sĩ, tương tự gói ‘hoàn mỹ’, việc sử dụng trợ lý ảo cũng phải trả tiền, người chơi chỉ được miễn phí dùng trợ lý ảo 8 giờ đầu tiên để làm quen và ‘trải nghiệm’. Rút kinh nghiệm từ lần trước gặp mụ phù thuỷ nên Lệ quyết định dẫn theo vệ sĩ cho chắc.

Để di chuyển xa, hầu hết mọi người thường dùng Cường thú hoặc Linh thú, các con vật chuyên dùng cho việc vận chuyển ở cấp độ này có thể hoạt động cả ngày mà không cần nghỉ ngơi.

“Sao con nào cũng mắc quá vậy…” Hoàng Yến nhăn nhó khi thấy cái giá quá chát, Lệ cũng chung cảm giác đó nhưng nàng vẫn giữ được nét thản nhiên trên gương mặt xinh đẹp.

Một Linh Mã cũng có giá vài trăm triệu, vượt quá khả năng tài chính của Lệ. Nàng cần di chuyển nhanh nên ngựa là lựa chọn hàng đầu.

“Thưa phu nhân! Nếu không đủ tiền thì chúng ta chọn Cường thú cũng được.” Trợ lý của Lệ lên tiếng.

“Nhưng chúng ta cần đi gấp…”

“Đâu phải cứ thú đắt tiền mới có thể đi nhanh đâu… Chào hai người đẹp!” Một gã trai bảnh bao ăn mặc lịch sự bước tới nhe răng chào hai mẹ con Lệ.

Không để cho đối phương lên tiếng, thanh niên nói tiếp: “Ta có thể giúp hai nàng tìm được thú cưng như mong muốn, lại còn có thể kiếm thêm tiền từ chúng rất nhanh chóng…”

“Giống như ta đây…mới vào Thiên Địa VR được hai tháng nhưng đã sở hữu một con rồng quý hiếm…” Gã vừa nói vừa chỉ về phía con rồng đang nằm ngoài bãi cỏ.

“Woa…”

Đúng thứ mình cần gấp lúc này, Hoàng Yến không khỏi trầm trồ. Người luyện hệ phép thuật có thể bay, nhưng đó là bay trong khoảng cách ngắn hoặc trong chiến đấu chứ không đủ sức để bay đường dài. Vì thế người ta dùng những con thú có khả năng bay làm phương tiện di chuyển trên không, và rồng là loài được dùng làm phương tiện bay để thể hiện độ sang chảnh bậc nhất.

Thấy biểu hiện của Hoàng Yến gã cười thầm nói tiếp: “Bây giờ mỗi nàng chỉ bỏ ra một số tiền nho nhỏ, đầu tư mua một con thú, nhưng có thể lấy lại tiền rất nhanh chóng. Đây, đây là hai con thú mới nhất của ta…nàng mua một con sau đó giới thiệu cho 3 người khác cùng mua nữa thì sẽ được chiết khấu %, và 3 người này lại giới thiệu bán cho 9 người khác nữa thì hai nàng sẽ tiếp tục nhận % chiết khấu… Cứ như thế…hai nàng sẽ nhanh chóng có tiền để tự mua những thứ đắt tiền như ta đây mà không cần xin tiền ba mẹ….”

Lệ rất điềm tĩnh nhưng lúc này thì không thể, mong muốn đi tìm con trai nhưng dây dưa mãi vẫn còn ở đây. Trước cái điệu cười khả ố và cái nheo mắt của Hoàng Yến, Lệ lấy ra một viên đá lấp lánh đặt trong lòng bàn tay. Gã trai nhìn thấy liền hoảng sợ định bỏ chạy nhưng không kịp, từ viên đá toả ra một làn khói trắng bay vào mũi hắn, đi được vài bước thì quỵ xuống ngủ say. Lệ vừa thực hiện một thuật chú, nàng cũng không muốn gây hại cho hắn nên chỉ dùng thuật chú gây mê trong y học. Còn thanh niên bán thú đa cấp kia quá yếu đến nỗi không thể chống cự Mê thuật cấp thấp.

Hoàng Yến cũng nhanh chóng lục trong người hắn lấy ra một thứ giống như chiếc vảy.

“Hai người đem hắn ra ngoài giúp ta…” Lệ nói với hai gã trợ lý.

“Thưa phu nhân…đây là phạm luật!”

“Hai người đừng nói cho ai biết là được rồi…Vậy nha, cảm ơn!”

Không chờ hai tên trợ lý nói thêm câu nào, Lệ và Hoàng Yến mỉm cười chạy ra chỗ con rồng đang nằm.

“Hai người lại tiếp tục phạm luật…”

Bép…

Bép… “Khốn…”

Thanh niên còn đang mê ngủ vung tay tát vào mặt mình hai cái liền vì bị ruồi đậu lên mặt. Minh mở mắt tỉnh ngủ, trời đã sáng, trên người hắn phủ lên bộ quần áo cởi ra tối qua. Ngồi dậy ngó quanh nhưng không thấy con chuột xinh đẹp của hắn đâu, tiếc nuối đưa tay lên vuốt mặt, trên má còn in hằn hai dấu bàn tay đỏ chót.

“Nỡ bỏ đi như vậy sao…”

Mặc quần áo rồi nhìn lại dấu vết trận chiến tối qua, Minh cất bước. Cả ngày hôm qua hắn chưa ăn gì, bụng đói cồn cào. Vừa đi vừ tìm trái cây rừng ăn cho đỡ đói, cũng may là trong rừng có nhiều cây quả ăn được nên chỉ một lúc Minh đã no bụng.

“Hôm nay phải ra khỏi khu rừng này…Ủa…”

Trước mặt hắn là khu rừng đầy dấu chân người và dấu chân thú còn mới. Rồi âm thanh tiếng bước chân của một sinh vật to lớn rõ dần, Minh băt đầu run vì âm thanh này hắn đã từng nghe thấy.

Rầm…

Một sinh vật lông lá dừng lại trước mặt hắn với ánh mắt đầy tức giận, chính là con khỉ tối hôm qua.

“Bỏ mẹ…” Minh thốt lên một câu vì đằng sau con thú là một đám người.

“Chính nó, giết nó…” Gã béo lồng lộn nhìn Minh, trông gã rất phẫn nộ.

Không biết nên làm gì trước tình hình này, Minh chỉ biết nắm chặt Phong Nha đề phòng. Đầu hàng cũng chết mà đánh thì làm gì có cửa đánh lại.

“Thì ra là các ngươi tàn phá chỗ này…”

Một giọng nói quen quen vang lên, Minh nhận ra đó là gã đánh nhau với Thiên Long hôm qua.

“Hừm…Ngươi đừng tưởng mình mang họ Hoàng thì muốn gì cũng được. Thằng khốn này đã thả hết thú của ta đi, đây là chuyện riêng, ngươi đừng xen vào.” Gã béo nói với Hoàng Anh.

Hoàng gia cố tình che giấu thân phận của Hoàng Anh để thực hiện một kế hoạch bí mật. Vì thế hầu hết mọi người chỉ biết Hoàng Anh là một thủ lĩnh của Bang-hội Miền Trung do Hoàng gia thành lập và cai quản. Và họ cũng tạo ra cái cớ rằng Hoàng Anh cùng họ Hoàng để cất nhắc đảm nhiệm vị trí khá quan trọng trong tổ chức.

“Ngươi cũng là một thành viên của tổ chức, vậy mà cố tình vi phạm điều luật…”

Hoàng Anh nói lấp lững, hắn cũng giống Thiên Long, là người đảm bảo các điều luật của tổ chức được mọi người tuân theo.

Gã béo nghiến răng, lão đã bỏ ra số tiến rất lớn cho chuyến đi này, bắt được hai linh thú quý hiếm nhưng lại bị Minh thả mất, bây giờ lại bị tên tên Hoàng Anh khó chịu này phát hiện đi săn trái phép.

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Từ khóa: ,
Truyện cùng thể loại
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

183.85K 5 ngày trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

181.45K 5 ngày trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

182.57K 5 ngày trước
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ Cô nữ sinh khoác trên người bộ đồng phục áo trắng, váy caro xanh đi thẳng vào giữa quán ăn, bẽn...

381.50K 1 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

372.89K 1 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

579.50K 2 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

573.33K 2 tuần trước
Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3) 5h sáng… Tuy tôi ngủ ít…nhưng lại tỉnh giấc theo thói quen…dậy lên phòng gym tập dưỡng sinh chút…rồi xuống...

567.06K 2 tuần trước
Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình Tôi cảm thấy dưới váy nhộn nhạo, đè nén cảm giác kì lạ lại vì đang ở lớp học. Cố gắng...

808.85K 4 tuần trước
Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà Cơn mưa hè càng khiến cho con đường đất trở nên lầy lội. Hai người phụ nữ một tuổi mới lớn,...

665.62K 4 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất