Phim Sex
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Ðăng : 06/04/2018

379.43K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Thế giới phép thuật tại TruyenSex88.Net

“Hay là con vào chung với mẹ, tìm được em rồi mẹ sẽ giúp con vào game mà con thích!”

Hoàng Yến nghe mẹ nói liền nhăn mặt khó chịu: “Cái game đó toàn đâm chém ghê thấy mồ…”

“Đâu có…con cứ vào rồi sẽ biết, vào một lần là sẽ muốn vào mãi luôn!” Lệ dụ dỗ.

“Mẹ nhớ giữ lời đó… vào mà không tìm thấy là lần tới phải đăng nhập cho con…” Hoàng Yến phụng phịu bước vào chiếc tủ.

Lệ mừng rỡ bước vào theo, chiếc tủ khởi động, Lệ là giám hộ cho con gái.

“Aaaa…chết đi đồ quái vật…”

Minh gào to cầm thanh kiếm quơ tứ tung chạy thẳng vào rừng, đằng sau là một con cò khổng lồ cao gần 3 mét đang đuổi theo. Chuyện là Minh đang lênh đênh trên con thuyền nhỏ bơi trở về thì gặp đám Cường thú lúc đầu, nhưng còn chưa biết chạy đường nào thì một bóng đen trên mặt sông lướt về phía hắn. Rồi hai cái chân khổng lồ của con cò đáp lên làm con thuyền chao đảo rồi lật úp vì con thú quá nặng. Kết quả là Minh nhanh chân bơi vào bờ trước khi bị con cua tóm được, nhưng lại bị con cò đuổi theo.

Quá sợ hãi nên Minh quên mất một việc là hắn có thể dùng Khí lực để tăng sức chạy, vì vậy chạy với sức người thường nên con cò là một Cường thú dễ dàng bắt kịp hắn dù nó bị cây rừng cản trở thân mình đồ sộ.

Cọocoo…

Con cò rống lên một tiếng rồi phóng cái mỏ như hai thân cây vào người Minh. Tuy đang cắm đầu về phía trước để nhìn đường chạy nhưng khi nghe thấy tiếng con cò ngay sau lưng, theo phản xạ hắn chém ngược về phía sau. Thanh kiếm chạm vào mỏ con cò làm cả hai cùng bật ra.

Con vật to lớn nhanh chóng đứng dậy nhưng không dám tấn công Minh nữa mà lui lại từ từ. Chờ cho con vật đi khuất, Minh mới thở phào tựa vào gốc gây nghỉ mệt.

“Tại sao…”

Nhìn vào thanh kiếm hỏi vu vơ một câu, Minh khó hiểu khi một thanh kiếm rỉ sét sứt mẻ lại có thể chém đứt tay gã VR kia, nhưng lại không chém được con cò có thực lực yếu hơn nhiều. Bật Mắt Thần để kiểm tra không tin nhưng chỉ hiện lên hai từ ‘Nanh Gió’ càng làm Minh khó hiểu, nhớ tới lúc ở trong hang động, gã kia không hút được thanh kiếm này, có nghĩa là nó không phải kim loại hoặc bản thân nó có thể kháng lại món bảo vật nam châm kia. Minh liền dùng ý nghĩ thúc động Mắt Thần.

“Chất liệu của cây kiếm?”

Mắt Thần chỉ hiện lên một từ cụt lõn: ‘Răng’

“Tên của thanh kiếm này là gì?”

‘Nanh Gió’

“Vậy đó là răng của con gì?”

‘Rồng’

“Vãi…” Minh bất ngờ thốt lên, gì chứ hắn đang cần tiền, răng rồng có thể đem bán được.

“Vậy thanh kiếm này có giá bao nhiêu?”

Minh mừng thầm dù Mắt Thần không hiện giá, hắn nghĩ trong bụng sẽ đem về Thiên Địa Hội định giá rồi bán kiếm tiền.

“Vậy…so với cửa hàng vật phẩm của Thiên Địa hội thì thanh kiếm này ở cấp mấy?”

‘Cực Phẩm’

“VÃI…”

Minh nhìn hai từ vừa hiện ra mà hoa cả mắt, hắn vừa lượm được một Cực Phẩm. Ngồi một lúc mới hoàn hồn mà vẫn còn nghi ngờ độ chính xác của Mắt Thần, nhưng nghĩ lại thì Minh thấy đúng, người muốn giấu thanh kiếm này đã chọn một cách giấu không thể kĩ hơn đó là vất lay lắt trong hang động, người người đi qua mà không hề nhận ra, còn thanh kiếm mà bọn người VR kia tìm được trong tảng đá chỉ là để đánh lừa thiên hạ.

“Tên nghe chuối vãi… Nanh Gió nghĩa là Phong Nha, mà mình lấy được trong động Phong Nha, bản thân thanh kiếm cũng là răng nên gọi nó là Phong Nha đi…”

Minh nói thầm, ngay lập tức Mắt Thần hiển thị dòng chữ ‘Phong Nha Cực Kiếm’ làm Minh sướng rên.

“Đấy, tên như vậy mới chất’s chứ… Haha!”

Minh sung sướng tìm đường quay lại để khoe với lão Quân 21 về chiến lợi phẩm đầu tiên của mình.

Cùng lúc đó, tại một trụ sở bí mật của nhóm người đã đưa Minh vào Thiên Địa VR…

“Một đám vô dụng… chỉ có một thằng nhóc mà tìm không ra. Cả cái đám người bên ngoài nữa, báo cáo sai địa điểm mà còn lớn tiếng… Thật là bực mà…!”

Một gã nổi cáu sau khi thuộc hạ nói rằng không tìm thấy người, hắn là kẻ cầm đầu đám thuộc hạ đó. Bọn chúng đã chờ sẵn tại địa điểm mà chiếc máy VR nhái của bọn chợ đen đưa người ta tới để bắt họ làm nô lệ, nhưng hôm qua bị thiếu mất một người, chính là Minh nên bọn chúng phải chia nhau ra đi tìm.

“Thú vị đấy… ta cũng đang rảnh…đưa hình của tên đó đây…”

Giọng nói ngọt ngào vang lên, gã đang nổi cáu liền lễ phép lấy tấm hình của Minh ra đưa bằng hai tay cho người phụ nữ cực kì xinh đẹp.

Động Phong Nha…

Sau khi trao đổi chiêu thức, Thiên Long và Hoàng Anh cùng rời đi. Chỉ huy tóc hồng lấy ra một bảo vật trông như một chiếc máy tính bảng, trên đó đang hiển thị hình ảnh Minh vừa chém đứt bàn tay của gã VR với dòng chữ đang nhấp nháy: ‘VR không xác định’.

“Hừm…hay cho một kẻ vào đây bằng cửa hậu…”

Thiên Long để lại một câu rồi rời đi. Hắn là người thực thi luật lệ của Thiên Địa Hội, là người giám sát game thủ và cũng là người truy bắt những kẻ vào thế giới này bằng đường trợ đen.

Hoàng Anh đi được một đoạn thì dừng lại, trước mặt xuất hiện một nhóm người, tất cả đều kính cẩn cúi chào hắn, một tên tiến lại gần báo cáo:

“Thiếu chủ… thuộc hạ đã đuổi theo và tìm tới địa điểm ẩn náu của nhóm người Hà thành kia… Có bắt gọn không hay là cho chúng đi?”

“Cứ để bọn chúng đi, âm thầm theo dõi tìm địa điểm khác của bọn chúng…” Hoàng Anh trả lời nhưng mắt chăm chú nhìn vào vết xước hình nhát chém trên mỏ của con cò vừa chạy ra khỏi rừng.

Lệ dẫn con gái tới Thiên Địa Hội báo danh lần đầu. Hoàng Yến vô cùng thích thú khi vừa chọn set ‘ hoàn mỹ’ với giá 500 đồng, thấy con vui vẻ nên Lệ cũng mừng, ban đầu nàng chỉ lo con bé đòi về ngay. Gói ‘hoàn mỹ’ này được rất nhiều người chọn khi lần đầu vào game nhưng về sau thì rất ít vì nó chỉ có tác dụng trong 8 tiếng, muốn duy trì nhan sắc thì phải dùng lại gói ‘hoàn mỹ’ hoặc đan dược giúp ‘kéo dài thời gian’, nếu không vẻ đẹp hoàn mỹ của người dùng sẽ giảm dần và trở lại vẻ ngoài vốn có.

Theo mẹ bước qua cánh cổng lớn, Hoàng Yến không khỏi trầm trồ vì khung cảnh khác hoàn toàn phía sau, nhà cửa phố xá nhộn nhịp trong bầu không khí trong lành.

Biết con thắc mắc, Lệ lên tiếng: “Trong kia chỉ là nơi đến của người chơi thôi con gái à, người ta giữ nguyên hiện trạng sau tân thế để mọi người làm quen, còn bên đây mới là thực tại của thế giới này.”

Khẽ mỉm cười, Hoàng Yến tiếp tục theo sau mẹ, nàng không khỏi đỏ mặt khi nhận được vô số ánh mắt si mê từ những người xung quanh. Dù biết đây không phải sắc đẹp thật của bản thân nhưng đẹp thì có đứa con gái nào không muốn.

Hai mẹ con dạo phố khá lâu mới trở về khách sạn. Hoàng Yến xinh đẹp mỉm cười đứng ngắm mình mãi trong gương, ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra chính mình, cứ như Tùng Sơn soi gương nhưng trong gương là Sơn Tùng. Nói thế nhưng ở thế giới ngoài kia, hai mẹ con nàng vốn nổi tiếng với sắc đẹp tự nhiên.

“Con ở đây nghỉ ngơi, mẹ đi tìm hiểu xem có tin tức gì của em con không…” Lệ không quên việc chính.

“Cho con đi với…” Hoàng Yến ôm tay mẹ lắc lư nhõng nhẽo như đứa bé.

Vuốt lọn tóc rũ xuống trên gương mặt xinh đẹp của con gái sang một bên, Lệ khẽ cười: “Con không được ra khỏi thành, mà ở trong thành thì khó tìm hơn vì những người mẹ thuê không vào thành.”

“Cho con đi với đi mà…hai người tìm vẫn hơn một người chứ…” Hoàng Yến vẫn mè nheo.

Chiều lòng con gái, Lệ mỉm cười gật đầu: “Nhưng không được rời xa khỏi mẹ, không được ra khỏi thành nghe chưa? Nếu không bị phạt là rắc rối lắm.”

“Con biết rồi…”

Hai mẹ con lại xuống phố, dù biết vẻ ngoài hiện tại của mình không phải là thật, mọi người xung quanh cũng biết Hoàng Yến dùng chức năng hoàn mỹ nhưng dù sao nàng cũng là một mỹ nhân, hai mẹ con lại thu hút sự chú ý của đám đông. Lệ cảm thấy hơi khó chịu nên buộc con gái phải che mặt lại.

Đây là quận Trung Tâm chỉ dành cho người chơi nên an ninh rất tốt, dù ra ngoài kia ngươi bá đạo hống hách cỡ nào nhưng khi vào trong thành thì tất cả đều trở thành ‘công dân gương mẫu’, bởi Thiên Địa Hội có quyền quyết định việc ngươi có thể tiếp tục xuất hiện ở thế giới này hay không. Người bản địa và các chủng tộc khác chỉ được vào các quận xung quanh.

Hoàng Yến không ngừng kích động, lúc thì bất ngờ khi thấy một con rồng vừa đáp lên sân thượng của một toà nhà, lúc thì sợ hãi khi thấy một Linh Xà, lúc thì cười tít mắt khi thấy một con thỏ cấp Linh thú rất đẹp. Thỉnh thoảng lại tròn mắt trước những người lướt trên không bằng chiếc ván trượt mà thế giới ngoài kia người ta lướt trên mặt đất bằng bánh xe.

Cuối cùng hai người tới quảng trường trung tâm, nơi đây là phố đi bộ trước kia của thành phố, một bảng tin trực truyến rất lớn được dựng lên để hiển thị những tin tức nóng nhất. Lệ đọc lướt qua, thấy có dòng thông báo cấm một nhóm 3 người đăng nhập trong 3 ngày vì phá hoại thắng cảnh.

“Mẹ…mẹ ơi nhìn này…”

Hoàng Yến gấp gáp đưa cho Lệ một tờ giấy, trên đó là hình ảnh phác hoạ một thanh niên. Lệ rưng rưng, dù hình vẽ rất xấu nhưng nàng nhận ra ngay đó chính là Minh.

“Con…con lấy cái này ở đâu?” Lệ hồi hộp hỏi con gái.

“Có mấy người truyền nhau cái hình này, nghe đâu là họ đang tìm người trên đó…mà con thấy giống thằng Minh nhà mình vậy mẹ…”

Hỏi han một lúc cuối cùng Lệ cũng có được tia hy vọng, tuy là hình vẽ nhưng nàng tin chắc đó là con trai nàng. Một kẻ để lại hình vẽ này cho đồng bọn tìm kiếm vì bị kẻ trong hình chặt đứt nửa bàn tay.

Lệ rất muốn ra ngoài kia để tìm con trai ngay, nhưng để làm được điều đó thì phải có sức mạnh hoặc thật nhiều tiền, mà cả hai điều kiện đó Lệ đều không có. Vậy là hai mẹ con lại rong ruổi khắp thành để tìm cách.

Minh mở bản đồ nhưng Mắt Thần chỉ hiển thị vị trí của hắn, mà trong rừng thì không có đường đi nên lần mò tới gần tối hắn cũng chưa ra khỏi. Đi theo hướng con cò thì đụng đầm lầy trong khi hắn sợ xuống nước sẽ bị cua kẹp đứt đầu.

Cố tìm một chỗ trốn an toàn trước khi màn đêm buông xuống, Minh lết từng bước vì bụng đói, hai cánh tay mỏi rã vì phải liên tục chặt cây rừng tìm đường đi. Tuy vậy trong đầu vẫn nhớ tới phút giây phiêu bổng cùng Như Bảo.

“Ơ…mình có khí lực mà…moé, từ sáng tới giờ không biết đường xài…”

Hắn hớn hở vì nhớ tới khí lực vừa có được, do cảm giác lo sợ khi lạc trong rừng làm hắn quên luôn vụ này. Minh vội dừng lại cảm nhận khí lực của bản thân, thúc động viên ngọc Nguyên Khí, thử điều tức dòng khí xuống chân. Ngay lập tức hắn cảm nhận được cái lạnh nhè nhẹ lan xuống toả ra khắp hai chân, mỏi mệt như tan biến. Khoái trá ngồi tựa lưng vào gốc cây, hắn tập điều khí đi khắp cơ thể mình.

Khác với người thường, Minh không cần phải luyện tập để cảm nhận Khí. Một người bình thường phải mất nhiều thời gian rèn luyện mới có thể làm quen được với khí của bản thân, rồi sau đó mới bước vào luyện cảnh giới đầu tiên: Cường hoá. Tức là dùng khí lực tăng cường khả năng của cơ thể.

Luân chuyển vài lần là đã có thể vận khí đến một bộ phận cơ thể ngay lập tức, Minh tiếp tục thử Cường hoá. Hắn đứng dậy điều khí ra cánh tay rồi tung một đấm vào thân cây nhưng chỉ làm tróc vỏ cây. Xoa bàn tay tê rần, Minh thử lại lần nữa, vận khí lên toàn bộ cơ thể và vận Cường hoá, tung đấm bằng tay còn lại nhưng cũng chỉ làm thân cây lõm vào một chút, còn tay hắn vẫn đau nhẹ trong khi Mắt Thần hiển thị lực đấm vừa rồi là 2.5 . Minh ngẩn người một lát mới nhận ra chân lý, rằng hắn dễ dàng vận khí nhưng mới đang tập toẹ tiếp cận cảnh giới Cường hoá, tay hắn vẫn chưa thể cứng hơn thân cây kia. Lúc sáng, Như Bảo xuất một chưởng mạnh 40 là còn do võ công, bí pháp tăng cường thêm. Nếu nàng cũng chỉ dùng Cường hoá như hắn thì sức mạnh không đạt tới mức đó.

Cái bụng lại réo liên hồi, Minh cầm Phong Nha định đi tiếp thì mặt đất rung chuyển. Một thứ gì đó to lớn lao vút trước mặt làm hắn giật mình, vội núp xuống gốc cây mà mình vừa đấm.

“Haha…mày còn chạy đi đâu nữa…” Tiếng nói vang vọng khắp rừng từ phía cái thứ to lớn vừa lao qua.

Minh ngóc đầu nhìn theo, cây cối đổ gục, mặt đất bị cày một đường lõm sâu xuống. Đằng xa là một sinh vật to lớn đen thui trông như con khỉ, chính xác là một con khỉ đột, nhưng nó biết nói. Cố nhìn qua khe hở giữa hai chân con khỉ, Minh thấy một sinh vật khác nhỏ hơn có bộ lông mềm mại, là một con chuột có kích thước như một con trâu ở thế giới bên ngoài. Con chuột có vẻ trọng thương không thể chạy tiếp.

Tốt nhất nên tránh xa đám sinh vật mạnh mẽ này, Minh nghĩ trong đầu như thế nhưng nhìn con chuột khổng lồ với bộ lông y chang hamster đang nằm thở gấp có chút không nỡ, cầm Phong Nha đắn đo, hắn không chắc cây kiếm này có làm được điều phi thường như lúc sáng không.

Còn đang phân vân định trẻ trâu thêm lần nữa thì con khỉ khổng lồ cao gần 5 mét đã quay lại và đang nhìn Minh từ khi nào. Con thú khinh bỉ đưa ngón tay giữa lên móc lỗ mũi nghe rột rột, rồi nó đưa tay xuống hướng về phía Minh, ngón tay giữa cong lại và bật ra, một thứ gì đó bay như viên đạn vào thẳng mặt thằng trẻ trâu đang cầm kiếm.

Bốp…

“Á…”

Ăn nguyên cục phân mũi vào mặt, Minh choáng váng đứng không vững. Con khỉ còn chưa dùng tới khí lực đã dễ dàng hạ được hắn. Lồm cồm nhặt thanh kiếm định bỏ chạy thì âm thanh như động đất lại vang lên, rồi Minh thấy mặt đất xa dần giống như mình bau cao lên, hoảng hồn quay lại nhìn thì cơ thể đã nằm gọn trong bàn tay con khỉ. Tay còn lại của nó đang cầm con chuột và chạy đi.

“A…khốn kiếp…” Minh gào thét vẫy vùng, tay cầm kiếm quơ lung tung chứ không dám đâm chém con thú, bởi vì hắn cảm nhận được khí lực của nó hơn bản thân mình rất nhiều, có chém thì chỉ chém được một đòn rồi bị nó nghiền ra bã.

Con khỉ chạy nên hai tay lên xuống liên hồi, Minh cảm giác như đang ở trên một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển trong cơn bão cấp 10. Nhanh chóng rơi vào trạng thái say tàu, đầu óc mất phương hướng nên chỉ cố gắng giữ chặt thanh kiếm, đó là hy vọng duy nhất của hắn.

Lệ và Hoàng Yến đi tới cuối một con đường bên quận Phù Thuỷ, nơi đây là thiên đường của những người dùng phép thuật. Giá cả các vật phẩm hệ Phép Thuật đều đắt hơn các hệ khác nhiều lần dù cùng cấp độ.

“Sao cái gì cũng mắc quá vậy mẹ… đúng là hút máu quá mà…”

“Muốn mạnh lên nhanh chóng thì đó là cái giá phải bỏ ra mà con gái…” Lệ vẫn luôn mỉm cười dù trong lòng luôn nghĩ về đứa con trai, đã kiếm tìm khắp thành nhưng vẫn chưa có thứ phù hợp với nàng.

“Hết đường rồi mẹ ơi…còn con hẻm kia, có vào đó xem không mẹ?” Hoàng Yến thở dài mệt mỏi vì đi suốt mấy tiếng đồng hồ.

Lệ cũng không còn lựa chọn, nàng nắm tay con gái đi vào hẻm. Lối đi chỉ vừa đủ cho hai người đi song song dẫn tới căn nhà nhỏ nhưng thiết kế rất đẹp. Lệ đẩy cửa bước vào trong, Hoàng Yến bước theo sau. Bên trong bày bán các vật phẩm liên quan tới phép thuật nhưng hoàn toàn khác các cửa hàng mà hai người đã xem qua.

“Hai mẹ con muốn trao đổi không?” Người phụ nữ là chủ quán lên tiếng.

Lệ và Hoàng Yến ngạc nhiên hỏi lại: “Sao bà biết tôi đang tìm thứ gì?”

Người phụ nữ giơ tấm bài lên và nói: “Tất nhiên là dùng thuật rồi, hai ngươi đang muốn có sức mạnh thật nhanh đúng không?”

Quá ngạc nhiên đến nỗi không biết trả lời thế nào, Lệ và Hoàng Yến tỏ ra bối rối.

“Ta sẽ cho hai ngươi sức mạnh, đổi lại là sắc đẹp của ngươi…”

Lệ nhìn người phụ nữ, tuy mụ ta trông còn trẻ nhưng nàng cũng không phải người chậm hiểu, Lệ biết ngay mụ ta dùng phép thuật để che đi gương mặt thực sự, bởi bì những viên ‘sắc dược’ giúp giữ gìn dung nhan rất đắt đỏ.

“Đó là khế ước sao?” Hoàng Yến hỏi, nàng cũng xem nhiều phim và truyện ảo tưởng nên dễ dàng nhận ra.

“Đúng…và ta muốn sắc đẹp của ngươi, cô bé thông minh!”

Lệ liền lên tiếng: “Nếu bà nói thật thì đổi lấy nhan sắc của tôi đây…”

“Ngươi thì không được… Ta cần nhan sắc của một trinh nữ…” Ả chủ quán nói mà vẫn nhìn Hoàng Yến.

Lệ nắm chặt tay, nàng đau lòng vì bất lực trong việc tìm con trai nhưng sẽ không chấp nhận để Hoàng Yến đánh đổi.

“Vậy…thôi, cảm ơn!” Lệ cúi chào người chủ quán rồi nắm tay con gái định đi ra.

“Mẹ…Từ từ đã, để xem khế ước như thế nào rồi tính sau…”

Lệ cũng không biết phải làm thế nào, đứa nào cũng là con nhưng Hoàng Yến vẫn còn bên cạnh, vẫn còn ở thế giới ngoài kia với nàng, tuy là khế ước trong game nhưng Lệ biết nếu thực thi nó sẽ ảnh hưởng tới cơ thể bên ngoài kia của Hoàng Yến.

“Hàhà…cô bé tốt bụng, cũng như khế ước thông thường thôi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh để làm một việc nào đó trong khoảng thời gian giao ước, nếu hết thời hạn mà người chưa hoàn thành việc đó thì khế ước có hiệu lực, nhan sắc của ngươi sẽ thuộc về ta…”

Nghe người phụ nữ nói xong, Lệ khẽ chau mày hỏi lại: “Vậy nếu chúng tôi làm được việc đó thì sao?”

Ả phụ nữ thở dài: “Thì khế ước bị huỷ bỏ, sức mạnh mà ta cho ngươi sẽ tan biến…”

Hoàng Yến đắn đo: “Vậy thời hạn giao kèo là bao lâu?”

“Tuỳ ngươi chọn lựa thôi, nếu ngươi không hoàn thành được việc mà ngươi muốn, thời hạn giao ước ngắn thì phần nhan sắc ngươi mất đi sẽ ít, thời hạn dài thì sắc đẹp mất đi sẽ nhiều hơn. Còn lượng sức mạnh thì ngược lại, thời hạn giao ước càng ngắn thì sức mạnh ta cho người càng nhiều, thời hạn dài thì sức mạnh giảm xuống.”

Lệ không muốn đắn đo chọn lựa trong chuyện này, nàng chỉ biết lặng im nhìn Hoàng Yến. Hoàng Yến nhìn mẹ rồi quyết định:

“Vậy thời hạn một tháng thì như thế nào?” Hoàng Yến hỏi thêm.

“Một nửa nhan sắc…”

“Hai người cùng có được sức mạnh?”

“Toàn bộ nhan sắc của ngươi…” Ả chủ quán trả lời một cách nhanh chóng.

“Vậy cho hai mẹ con tôi sức mạnh trong một tháng…” Hoàng Yến nói một cách dứt khoát.

“Con…” Lệ rưng rưng, nàng quả thật rất khó xử trong việc này.

Hoàng Yến nắm tay mẹ mỉm cười: “Tìm ra thằng em hư đốn kia là xong mà mẹ…”

Ả chủ quán cố giấu nụ cười sảng khoái đóng cửa lại, sau đó lấy đồ nghề ra thực hiện khế ước với hai mẹ con.

Trong thế giới này sức mạnh được chia ra làm hai dạng, một là dùng sức mạnh tự thân thông qua việc luyện Khí, hai là dùng sức mạnh tự nhiên thông qua Phép thuật. Bằng một vài câu chú, người dùng Phép thuật có thể tạo ra một thanh kiếm từ đất một cách dễ dàng trong khi người luyện Khí phải mất nhiều năm mới tạo ra được thanh kiếm tương tự. Tuy vậy người luyện Phép thuật chỉ chiếm một lượng nhỏ, bởi yêu cầu quan trọng nhất của hệ này đó là ‘trí tuệ’. Vì không phải ai cũng có cái đầu thông thái nên đa phần người ta chọn dùng các bảo vật hệ Phép thuật thay vì tự tu luyện, do đó các mặt hàng hệ này luôn bị đổi giá.

Khế ước là một thuật chú thường thấy của hệ Phép thuật, do một người luyện Phép(thường được gọi là Phù thuỷ) thực hiện, mà thực chất đó là một việc trao đổi, phù thuỷ đổi sức mạnh của mình lấy một thứ nào đó của đối tác. Nghe qua thì có vẻ đối tác lời to, nếu cần sức mạnh thì cứ kiếm Phù thuỷ làm khế ước, sau đó hoàn thành việc giao kèo là xong. Nhưng hầu hết người ‘thắng kèo’ luôn là Phù thuỷ cho dù ngươi chọn việc giao kèo dễ cỡ nào đi nữa. Bởi khế ước cũng là cách mà nhiều Phù thuỷ dùng để mạnh lên, bọn họ sẽ làm mọi cách cản trở đối tác hoàn thành công việc giao kèo.

Con khỉ chỉ chạy bằng thể lực nên tốc độ không quá nhanh nhưng mỗi bước chân đều tạo ra chấn động làm các loài thú tản ra tránh né, chạy một lúc thì nó dừng lại.

“Đã bắt được con mồi…thưa chủ nhân…”

“Khà khà…tốt…cho nó vào lồng…”

Minh ‘say tàu xe’ nên không biết trời trăng mây gió gì, chỉ cảm nhận được con khỉ không còn di chuyển nữa và nghe tiếng nhiều người nói cười.

Bịch…bịch…

Con khỉ quăng Minh và con chuột vào trong một cái chuồng giam rồi rời đi. Nằm một lúc lâu mà vẫn còn phê pha, Minh thử điều Khí ra toàn bộ cơ thể, lập tức cái lạnh nhè nhẹ đó làm hắn dễ chịu hơn và nhanh chóng hồi tỉnh.

Ngồi dậy, thứ đầu tiên hắn thấy là con chuột đang nhìn mình với ánh mắt cực kì giận dữ, Minh liền sởn tóc gáy. Như phản xạ tự nhiên, hắn lui về sau đề phòng, nhưng lết mông được vài cái thì đụng phải thứ gì đó, lúc này mới nhận ra mình đang ở trong một lồng giam rất lớn. Còn đang ngỡ ngàng thì một luồng gió nóng phả vào người kèm theo âm thanh như tiếng thở, Minh quay lại phía sau liền hoảng hồn lùi lại chỗ con chuột. Bên ngoài là cái đầu to đùng của con khỉ ban nãy bắt hắn, nó lui lại tránh qua cho một đám người lại gần.

“Con này đẹp đấy, đem về làm quà sinh nhật cho cháu ta là tuyệt vời…” Người đàn ông to béo tỏ vẻ sung sướng lên tiếng.

Hít một hơi thật sâu để tự trấn tĩnh, Minh nhận ra con chuột đang nhìn đám người này chứ không phải mình, hắn đoán gã là chủ của đám người phía sau và con khỉ.

“Nó là con đẹp nhất được đám kia giấu rất kĩ…nhưng phải khống chế nó trước đã… thưa ông chủ…”

“Hà hà, cứ đưa về rồi tính…”

Gã cười hề hà rồi hướng mắt nói với con chuột: “Ngươi biết điều thì ngoan ngoãn phục tùng, không thì ta bắt hết mấy con kia làm mồi cho thú cưng của ta…thế nào…hề hề!”

Gã nói xong liền xoay người bước đi, nhưng sực nhớ ra điều gì nên đưa tay chỉ vào Minh rồi nói mà không quay lại: “Nó là thức ăn của ngươi chứ không phải thú cưng của ta…ngươi cứ tuỳ tiện…”

Nghe câu nói của gã mà Minh rủn người, từ từ quay lại nhìn con chuột. Đối diện con vật mà ở ngoài kia chỉ to bằng cổ chân, còn con này có kích cỡ như một con trâu làm hắn rùng mình khi nghĩ tới cảnh những chiếc răng to bằng bàn tay của nó găm vào người. Minh lại lùi lại góc chuồng tránh xa con thú mặc dù nó muốn thì đời nào chạy thoát nổi. Nhưng con chuột chỉ nhắm mắt lại mà không quan tâm tới hắn.

“Hừm… con người đừng sợ…chúng ta không làm hại ngươi đâu…”

Âm thanh từ bên cạnh vọng tới, Minh nhìn sang thấy một chiếc lồng khác, bên trong là một gã thanh niên có thân hình lực lưỡng, da ngăm đen với gương mặt điền đạm, đặc biệt là cặp sừng cong vút trên đầu.

Vô cùng bất ngờ khi lần đầu tiên nhìn thấy một bán nhân, giây lát ngỡ ngàng trôi qua Minh mới quay lại nhìn con chuột như xem thử lời của thanh niên kia nói có đúng không. Quả thật con chuột vẫn nằm im bất động, phần vì bị thương, phần vì vô vọng. Chưa rõ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhưng Minh cũng bớt lo bị chuột ăn thịt. Hắn nhìn về phía đám người kia đang ăn uống bên đống lửa, cơn đói lại kéo tới làm Minh não nề, đành ngồi im một chỗ để tiết kiệm kalo và tranh thủ vận công hồi phục Khí lực.

Đám người kia ăn xong chia thành 2 nhóm rời đi, để lại tên to béo và con khỉ. Mắt Thần cho biết gã béo đó là một đại gia họ Nguyễn, còn các tên còn lại là đám thợ săn có tiếng bậc nhất, hai chiếc lồng này cũng là bảo vật đắt tiền. Ban đêm các loài thú mạnh và nguy hiểm xuất hiện nhiều hơn mà đám người kia vẫn tiếp tục đi săn, chứng tỏ bọn chúng không phải dạng vừa.

“Tại sao con người cũng bị con người bắt?” Gã thanh niên ở chuồng bên hỏi Minh.

“Ta…” Hắn không biết trả lời thế nào.

“Vì chúng là con người…”

Giọng nói sau lưng vang lên làm Minh giật mình quay lại, hắn không ngờ con chuột kia cũng là bán nhân, tuy vậy Minh vẫn nhận thấy ánh mắt căm phẫn của nó.

“Ngay cả đồng loại cũng hãm hại…” Con chuột nói tiếp.

Minh không muốn biện hộ gì, hắn biết thế giới này con người là kẻ thù của hầu hết các loài thú. Thở dài quay sang nhìn lão béo, gã đang ở trong lều, bên ngoài là con khỉ canh gác, con khỉ cấp Linh thú này phục tùng lão cũng là nhờ một thuật chú bắt buộc con khỉ phải nghe lời.

Minh nhìn xung quanh tìm cách thoát ra, cái lồng là bảo vật mạnh mẽ hơn cái lúc sáng giam hắn trong động, bên ngoài còn có con khỉ hung bạo. Nghĩ một lát, hắn chỉ có chút khí lực ít ỏi và Phong Nha, một ý nghĩ loé lên trong đầu, mắt sáng lên quay sang hỏi nhỏ thanh niên hai sừng ở chuồng bên:

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Từ khóa: ,
Truyện cùng thể loại
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

183.80K 5 ngày trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

181.41K 5 ngày trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

182.52K 5 ngày trước
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ Cô nữ sinh khoác trên người bộ đồng phục áo trắng, váy caro xanh đi thẳng vào giữa quán ăn, bẽn...

381.46K 1 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

372.85K 1 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

579.46K 2 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

573.29K 2 tuần trước
Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3) 5h sáng… Tuy tôi ngủ ít…nhưng lại tỉnh giấc theo thói quen…dậy lên phòng gym tập dưỡng sinh chút…rồi xuống...

567.03K 2 tuần trước
Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình Tôi cảm thấy dưới váy nhộn nhạo, đè nén cảm giác kì lạ lại vì đang ở lớp học. Cố gắng...

808.81K 4 tuần trước
Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà Cơn mưa hè càng khiến cho con đường đất trở nên lầy lội. Hai người phụ nữ một tuổi mới lớn,...

665.61K 4 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất