Phim Sex
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Ðăng : 06/04/2018

379.46K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Thế giới phép thuật tại TruyenSex88.Net

“Vãi cả kiếm…”

Một gã bảo vệ lên tiếng khi thấy thanh kiếm cũ kĩ sứt mẻ bị kẹt giữa hai tảng đá, gã khinh thường tung chân đá vào cán kiếm làm nó rung lên bần bật và lắc lư liên hồi.

“Haha…chắc là kiếm của người mở đường tìm thấy hang động này đầu tiên…”

Một gã lên tiếng làm đám đông cười theo, vì hiện tại vũ khí có thể dùng để chiến đấu đều là bảo vật được chế tạo kĩ càng, bằng mắt thường có thể phân biệt được, còn thanh kiếm kia chỉ như một con dao thái rau bình thường.

Nhưng đột nhiên…

“Aaaa….” Một người bảo vệ bay ngược vào trong với tiếng la kinh hãi, khẩu súng văng ra xa.

Như Bảo và những người còn lại đều vào thế chiến đấu, tất cả đều chĩa súng ra phía cửa hang. Người bảo vệ vừa bị hạ một cách nhanh chóng tới mức không kịp xả đạn chứng tỏ kẻ địch rất nguy hiểm.

Minh cũng hoảng loạn nhưng nhanh chóng bình tĩnh, hắn dùng Mắt Thần để quét nhưng không có hồi đáp, vì hạn chế của Mắt Thần là chỉ đọc được thông tin khi nhìn thấy đối tượng, mà hiện tại ngay cả người mạnh nhất nhóm là Như Bảo cũng không phát hiện ra đối phương.

Dù gì thì cũng là một game thủ giỏi, nghĩa là người có phản xạ và phán đoán tình huống tốt, Minh liền quay ra phía sau cùng lúc với Như Bảo. Cả hai trợn mắt bất ngờ vì có ba người đứng sau lưng từ lúc nào không hay.

“SAU LƯNG…!” Như Bảo lập tức báo động rồi vận toàn lực bảo vệ cơ thể và đẩy Minh ra xa, biết điều nên hắn cũng nhanh chóng nấp vào một góc.

Ba người kia trông khá trẻ, mặc những bộ giáp đắt tiền vẫn đứng tại chỗ, không thủ cũng không tấn công.

“Các người…là VR?” Như Bảo lên tiếng, nàng dễ dàng nhận ra vì vòng đeo tay của bọn chúng, đó là vòng hỗ trợ khẩn cấp được phát cho người chơi sau khi họ khai báo danh tính với Thiên Địa Hội ở Sài Thành, chỉ những người chơi đến từ Thiên Địa Corp mới có thứ này.

VR là tên gọi chung của những người dùng máy VR-21 để vào thế giới Thiên Địa VR, tên này do những người ‘bản địa’ gọi. Tuy là ảo nhưng đây vẫn là một thế giới, sinh vật trong thế giới này vẫn có cảm giác và cảm xúc thực sự. Những người dùng máy VR-21 gọi đây là thế giới ảo, nhưng chính bản thân họ cũng là ảo ở trong thế giới này, vì thế người ta gọi những người đó là VR. Lợi dụng vào tiền bạc để vô tư buff sức mạnh và tính năng ‘bất diệt’, nghĩa là nếu chết ở đây thì sẽ thoát ra và có thể chơi lại từ đầu nên những người VR trở thành một trong những mối đe doạ lớn nhất cho cả thế giới này. Khi hỏi về người VR, người ta miêu tả trong 2 từ: man rợ và dâm tặc.

“Rồi sao?”

Một gã nói với vẻ mặt khinh thường và rút kiếm chém một đường theo chiều ngang. Minh hoảng hốt khi Mắt Thần đo được uy lực của đường kiếm mạnh tới mức 22, đường kiếm lướt đi thật nhanh, Như Bảo và người của nàng nhanh chân né được, lập tức giương súng đáp trả. Nhưng khi nòng súng còn chưa hướng vào mục tiêu thì gã VR đứng giữa giơ tay lên, bàn tay hắn mang một găng tay trông như làm từ kim loại, gã nắm bàn tay đó lại rồi giật mạnh về đằng sau. Tưởng chừng vô hại nhưng găng tay đó là một bảo vật có tác dụng như nam châm, hắn giật lấy mọi khẩu súng của nhóm Như Bảo và ném qua một bên trông rất dễ dàng. Chính hắn lúc nãy đã giật khẩu súng của người bảo vệ từ phía sau khiến khẩu súng đập vào ngực người bảo vệ và bay ngược ra sau, trông như bị đánh tứ hướng cửa hang.

“Tất cả lùi lại!” Như Bảo ra lệnh cho đồng đội, nàng biết đối phương rất mạnh.

“Các người dám tự ý gây chiến, vi phạm thoả thuận giữa…”

Còn chưa nói hết câu, Như Bảo liền bị gã còn lại lao tới tung một đấm, hắn là kẻ mạnh nhất và biết nàng cũng không phải hạng thường nên tung đấm thăm dò. Tả lâu nhưng sự việc diễn ra rất nhanh chỉ trong vài giây.

Minh run cầp cập, Mắt Thần cho hắn biết cú đấm của gã mạnh 40, còn Như Bảo không tránh kịp nên phải tung chưởng đỡ đòn, bàn tay nhỏ bé chạm nắm đấm to lớn, va chạm mạnh mẽ khiến cả hai dội ngược lại mấy bước, âm thanh va chạm vang vọng khắp hang động.

Hà thành hơn người ở chỗ có vũ khí quân đội còn lại sau ‘tận thế’, kết hợp với khả năng tu luyện nên có sức mạnh đủ để bá chủ một vùng. Nhưng đó là tính trên một cuộc chiến lớn, khi mà những vũ khí hạng nặng như pháo và lên lửa phát huy tác dụng, còn những trận chiến nhỏ lẻ như hiện tại thì súng đạn cá nhân khó làm nên chiến thắng trước đối thủ có tốc độ nhanh hơn.

Sau cú đấm, gã biết nàng đã dùng toàn lực, còn gã chưa dùng hết lực nên cả ba cùng cười rồi xông về phía Như Bảo. Minh núp một chỗ không dám nhìn, đánh đấm bình thường hắn đã sợ rồi mà giờ một cú đấm mạnh gấp vài chục lần như kia thì có cho tiền hắn cũng không dám ngó mặt lên.

“Đánh…” Như Bảo ra hiệu và lấy ra một con dao găm thường thấy của quân đội, nhưng đó là một bảo vật có giá trị hơn nhiều lần. Nàng cũng xông lên tấn công, những người còn lại cũng dàn đội hình bao vây 3 gã thanh niên.

Quản lý của nhóm Như Bảo là người mạnh thứ 2 trong nhóm, hắn cầm một cây baton cố tách thanh niên cầm kiếm ra xa. Trong khi những học viên còn lại đánh tay không với gã mang bao tay nam châm.

Tiếng la hét, tiếng va chạm, tiếng dao kiếm và súng đạn dâng cao rồi thưa dần… Cuối cùng Minh nghe ‘hự’ một tiếng trong góc hang, hắn quay lại thì không ai khác đó chính là Như Bảo. Nhóm của nàng quá yếu so với kẻ địch nên lần lượt bị hạ, bản thân nàng còn cầm cự được cho tới khi 3 đánh 1.

Thấy Như Bảo kiệt sức cố ngồi dậy, Minh quên cả sợ chạy lại đỡ nàng.

“Sao em còn chưa chạy đi?” Như Bảo mệt mỏi trách hắn.

“Đi đâu? Ở đây chút nữa tao cho coi sex miễn phí…hề hề!”

Ba gã cười dâm đãng trước ánh mắt thù hận của Như Bảo.

“Tụi mày sẽ phải trả giá…tao không tin không ai giết được tụi mày…” Nàng nghiến răng nói, hiếp dâm đã trở thành thương hiệu của những người chơi VR nên nàng biết kết cục sắp tới của mình là gì.

“Giết bọn tao?…haha! Mày có ngon thì ra ngoài kia mà giết…”

Gã nói và lấy ra một chiếc lồng nhỏ bằng bàn tay có dạng như lồng chim, mắt nhắm lại, miệng lầm bầm như đọc gì đó, rồi gã tung chiếc lồng về phía Như Bảo.

“Minh…Mau chạy đi!”

Nàng hét lên và cố đẩy Minh ra, nhưng chiếc lồng đột nhiên biến lớn thành một chiếc cũi bằng sắt rơi xuống nhốt cả Minh và Như Bảo bên trong.

“Hề hề, cứ chờ đó, anh xong việc rồi sẽ cho em sung sướng!”

Để lại giọng cười dâm tà, ba gã quay lưng tiến lại những tảng đá lớn giữa hang.

“Nói em chạy sao không chịu chạy đi…hức!” Như Bảo trách Minh nhưng nàng ôm mặt khóc, đám người kia ra tay tàn độc nên nàng biết đồng đội khó có ai còn sống.

Minh ngồi phệt xuống đất, hắn vòng tay ôm Như Bảo một phần muốn an ủi, một phần sợ. Thực ra lúc nãy hắn muốn chạy lắm nhưng mà sợ tới mức nhấc chân không nổi nên giờ mới bị nhốt ở đây. Nhìn chiếc cũi sắt, Mắt Thần cho hắn biết đó là bảo vật hệ phép thuật, muốn phá huỷ phải dùng phép thuật chứ không dùng cách thông thường được.

Con chó cưng của Như Bảo không biết trốn chỗ nào, tới giờ mới xuất hiện, đứng bên ngoài sủa inh ỏi gato với Minh. Dáo dác nhìn xung quanh, vô tình liếc mắt xuống cổ áo Như Bảo, vì hắn ngồi thẳng còn nàng đang cúi mặt nên thấy trọn hai bầu sữa lấp ló trong lớp áo rách sau trận chiến vừa rồi.

Minh như muốn hoa cả mắt, lần đầu được thấy ngực của con gái trực tiếp nên tim liền đập thình thịch bơm máu xuống dương vật mà từ trước tới nay hắn chỉ dùng để đi đái.

Như Bảo ôm mặt khóc nức nở nhưng cũng vô tình qua kẽ ngón tay thấy giữa quần Minh đang đội lên một cục to tướng. Đang uất ức, nàng đẩy hắn ra và nghiến răng:

“Ngay cả em cũng muốn… Đúng là đàn ông mà…!” Như Bảo tức giận vô cùng, mất đồng đội lại sắp mất luôn cả trinh trắng, ngay cả thằng nhóc vừa quen mà nàng coi nó vẫn là con nít cũng muốn chiếm lấy thân thể mình khiến nàng uất nghẹn.

“Em xin lỗi…!” Minh xấu hổ không biết nói gì hơn, cúi gằm mặt không dám nhìn nàng, hai tay cố đè cái khúc thịt kia xuống. Con chó như ủng hộ Như Bảo càng sủa to hơn.

Trong lúc cả hai đang khó xử thì ở giữa hang, ba gã kia cười lớn mừng rỡ. Nãy giờ bọn chúng dùng sức đập nát các tảng đá như để tìm thứ gì đó, nhưng tới tảng đá lớn giữa hang thì rất cứng chắc nên chúng đoán là thứ mình tìm đang ở bên trong.

Minh cũng không biết bọn chúng đang tìm thứ gì, bởi Mắt Thần chỉ cho hắn biết khi trực tiếp nhìn thấy. Bỏ qua xấu hổ, hắn tiến lại gần mấy song sắt của chiếc cũi xem xét dù biết không thể làm gì được.

Như Bảo ngồi thụp xuống vô vọng, bọn chúng nói xong sẽ hãm hiếp mình, mà tiếng cười kia cho thấy cái lúc ‘xong’ đó sắp tới. Vô thức nàng nhìn qua Minh như bản năng của một cô gái trông mong vào người đàn ông bên cạnh. Nhưng trớ trêu là cái khối u giữa hai chân hắn vẫn cứ hiện diện trước mắt, nhưng lần này người xấu hổ lại là chính nàng.

“Ừ…hay là…” Như Bảo ngừng khóc, nàng nói lấp lửng.

Đắn đo vài giây rồi khẽ gọi: “Minh…lại đây…!”

Chưa hiểu chuyện gì nhưng Minh vẫn bước trước mặt nàng: “Sao vậy chị?”

Không thấy Như Bảo trả lời mà chỉ nhìn chăm chăm vào giữa hai chân mình, hắn lại xấu hổ lấy tay che lại.

“A…em…em xin lỗi! Em không…em…” Hắn bối rối nói lắp bắp.

Nhưng Như Bảo làm một điều mà Minh không ngờ tới, đôi tay mềm mại trầy xước vì trận chiến đặt lên hai tay hắn và kéo ra, để lộ khối u chỉa thẳng vào mặt nàng. Minh đứng chết trân, bàn tay mềm mại của nàng đang nắm bàn tay hắn, mắt nàng đang nhìn dương vật mình, dù còn lớp quần nhưng cũng quá kích thích với một kẻ chưa biết gái là gì như hắn, dương vật cứ thế nhô cao sau mỗi nhịp cử động.

Rồi tay nàng rời tay Minh, gương mặt nàng hiện rõ nét xấu hổ khi bàn tay nàng nhè nhẹ chạm vào khối u đó. Minh thót người như điện giật, dương vật căng cứng. Nàng kéo nhẹ quần của hắn xuống, từ từ từng chút tới khi những sợi lông đen xuất hiện, gốc dương vật xuất hiện và cuối cùng là…

Pạch…

Dương vật căng cứng bật khỏi đai quần vung lên đập vào bụng hắn nghe một kêu rõ to, nó đung đưa lắc lư vài nhịp rồi dừng lại chỉa thẳng vào mặt nàng đầy thách thức. Còn con Ki thì nín bặt không sủa nổi nữa.

“Hừ…” Minh cắt chặt răng khi cảm giác bàn tay mềm mại của nàng chạm vào dương vật, hắn vẫn chưa rõ tại sao Như Bảo làm vậy như cứ sướng trước rồi tính sau.

Lần đầu nhìn thấy và chạm vào dương vật đàn ông, là dương vật đàn ông chứ dương vật con nít thì nàng đã thấy, Như Bảo xấu hổ cùng cực nhưng nàng đang có ý tưởng táo bạo trao thân cho Minh trước khi bị mấy gã kia hãm hại. Bàn tay nắm trọn dương vật hắn, cảm nhận cái nóng đầy hấp dẫn, nàng cũng dần cảm thấy nóng trong người khi thỉnh thoảng cái ‘hương dương’ bay vào mũi.

Minh sướng khôn tả nhưng vẫn không quên nhìn về phía đám người kia để canh chừng, dù gì hắn vẫn cảm thấy xấu hổ trước cái chuyện này. Nét mặt phê pha cảm nhận hai bàn tay mềm mại nắm chặt dương vật mình, Minh hít hà liên tục. Bất chợt nàng kéo hắn xuống ngồi dựa lưng vào tảng đá, phía sau là 3 gã kia đang hì hục phá đá.

Cắn răng trườn lên ngang người Minh, Như Bảo quỳ gối đối diện với hắn, cúi xuống một tay vạch mép quần lót, một tay cầm đầu khấc nóng hổi đưa vào cửa âm đạo mình. Bên ngoài, con Ki rên ư ử vì sốc.

Dù có xem sex nhưng chưa từng tiếp xúc với chuyện này bao giờ nên Minh chỉ ngồi im chờ đợi. Mép quần lót cản trở nên Như Bảo dùng chút lực xé luôn một lỗ, chỉnh lại dương vật và hạ người. Đầu khấc to bè đã dính chút dâm thuỷ sau lần cọ quẹt đầu tiên nên từ từ chui vào âm đạo chưa một lần khai hoa. Mà dương vật của hắn cũng chưa làm chuyện này bao giờ, đầu khấc vào gần hết thì Minh nhăn mặt vì rát, bao quy đầu chưa quen với việc này nên hắn không còn thấy sướng.

Cả hai cùng nhăn mặt nhìn nhau, đôi bàn tay khẽ ôm lấy cơ thể của nhau khi bên dưới vẫn tiếp tục chuyển động, cơn đau vẫn kéo đến càng lúc càng nhiều hơn.

“Ưm…” Như Bảo khẽ rên khi cảm thấy dương vật kia không thể vào thêm, nàng dừng lại.

Lúc này thì đã quen dần nên Minh bắt đầu sướng trở lại, còn Như Bảo vẫn ngượng ngùng xấu hổ nên cứ giữ nguyên tư thế đó, mắt không dám nhìn nhau. Rồi tay Minh khẽ động, hắn vén chiếc váy đen đang che đi chỗ hai người kết nối với nhau để nhìn cho rõ. Ngón tay run run khẽ chạm vào âm vật của nàng. Bất ngờ vì cảm giác từ âm vật, Như Bảo giật mình nhốm người lên.

“Ưm…”

Cả hai cùng bật tiếng rên khẽ vì chuyển động đầu tiên, dù mờ nhạt nhưng Minh vẫn thấy một chút màu đào trên dương vật mình. Cơn kích thích dâng tràn, hắn đưa tay vịn vào eo nàng và ấn xuống, âm đạo lại nở ra đón nhận khúc thịt to lớn. Ngại ngùng gục mặt vào vai Minh để cho hắn tự do, Như Bảo cũng đang đón nhận sung sướng nhục dục lần đầu trong đời.

Như quên đi kẻ địch ngoài kia, quên luôn cả sự hiện diện của con chó cưng, những chuyển động nhẹ nhàng dần thành thục kèm theo tiếng thở mạnh. Âm đạo khít rịt của nàng co bóp mạnh dần, còn Minh thì đang kìm nén cơn xuất tinh, hắn cảm nhận được cái khí tức lành lạnh kia đang lan khắp dương vật mình. Cả hai đều không biết rằng Trứng Thiên Địa đang giúp cho Như Bảo dễ lên đỉnh hơn và kìm hãm cơn xuất tinh của Minh để cả hai thăng hoa cùng lúc.

Cánh tay ôm chặt, mông ngừng chuyển động, cả hai cùng nín thở, âm đạo bóp chặt lấy dương vật đang giật từng cơn bắn tinh trùng vào tử cung Như Bảo.

“A…” Tiếng sung sướng của cả hai.

Nhờ Trứng Thiên Địa nên tinh trùng của Minh khác hẳn người thường, nó giúp Như Bảo cảm thấy cơ thể thật thoải mái sau cơn lên đỉnh chứ không hề mệt mỏi. Còn Minh cũng đang phê pha không kém, lúc xuất tinh là lúc công pháp Sao Tinh thi triển, sao chép 10% khí lực của Như Bảo, 10% là mức tối đa.

Minh sung sướng ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của Như Bảo, Mắt Thần đang hiển thị cho hắn thấy một hình ảnh 3D của Trứng Thiên Địa, dù mờ nhạt nhưng vẫn thấy bên trong có một chút gì đó như khói trắng, chúng đang tụ lại thành dạng một quả cầu khí, nhỏ dần cho tới khi có kích thước tương đương quả Trứng Thiên Địa thì ngừng lại, hình thành một viên ngọc trông như pha lê đang toả ánh sáng trắng. Đó chính là Nguyên Khí, viên ngọc chứa đựng khí lực của bản thân Minh hiện tại vừa có được nhờ Như Bảo.

Tất cả sinh vật và người chơi VR sau khi tụ khí thành công lần đầu sẽ hình thành Nguyên Khí, khi chủ nhân mạnh lên thì Nguyên Khí cũng thay đổi theo. Tất nhiên là có thể lấy Nguyên Khí ra khỏi người để xem, nhưng hầu như không ai làm vậy, vì nếu bị cướp mất thì coi như toi công tu luyện, hoặc bị phá vỡ thì sẽ nguy hiểm tới tính mạng của bản thân. Minh lợi thế là có Mắt Thần nên có thể thoải mái xem mà không lo sợ.

Sung sướng qua đi, xấu hổ trở lại, Như Bảo bẽn lẽn rời khỏi người hắn, khẽ nhìn dương vật chưa có dấu hiệu xẹp xuống kia và nhăn mặt, nàng cũng không ngờ cái thứ to lớn kia có thể chui vào người mình như vậy. Ngay cả bản thân Minh cũng không để ý rằng một thằng trẻ trâu 16 tuổi có dương vật dài 16cm như hắn đã là kì tích.

“Đáng ghét…” Như Bảo phụng phịu liếc Minh.

“A… là chị làm mà…là chị hiếp em chứ bộ…”

“Hứ…ai thèm…” Như Bảo xấu hổ quay mặt đi.

Ầm ầm ầm…

Khi cả hai còn tình tứ thì tiếng động lớn giữa hang vang lên. Ba gã kia vừa toàn lực công phá tảng đá, để lộ ra một thanh kiếm có lưỡi đang cắm sâu vào phần còn lại của tảng đá.

“Ha ha…cuối cùng cũng tìm được…” Tiếng cười sung sướng của bọn hắn vang lên.

Mắt Thần cho biết đó chỉ là một thanh kiếm thông thường, chỉ là có hoa văn rất tinh xảo. Minh khẽ cười, ba thằng hì hục phá đá chỉ để tìm một cây kiếm bình thường.

“Đó là…Cực Phẩm!” Như Bảo lên tiếng, nàng nhận ra đó là một trong những bảo vật được xem là cực phẩm mà Thiên Địa Hội xếp hạng, mặc dù chưa có ai sở hữu.

“Cực Phẩm?” Minh hỏi lại.

Như Bảo nói nhưng vẫn chăm chú nhìn thanh kiếm: “Trong hệ thống vật phẩm của Thiên Địa Hội có một bảo vật không tên được xếp ở hàng quý giá nhất, đó là một thanh kiếm có hình dạng rất giống thanh kiếm này, không ngờ động Phong Nha là nơi cất giấu của một Cực Phẩm.”

Minh nheo mày khó hiểu, rõ ràng Mắt Thần nói đó chỉ là một thanh kiếm bình thường, không phải bảo vật gì cả. Bên cạnh, Như Bảo đang lo lắng, nàng biết nếu một Cực Phẩm xuất hiện sẽ rất rắc rối.

Thiên Địa Hội xếp hạng bảo vật trong hệ thống cửa hàng của mình với 5 mức độ từ một sao tới năm sao. Một sao(*) là Hạ phẩm, hai sao(**) là Trung phẩm, ba sao(***) là Thượng phẩm, bốn sao(****) là Siêu phẩm và năm sao(*****) là Cực phẩm.

Từ khi Thiên Địa Hội xuất hiện, hệ thống bảo vật này dần được coi là tiêu chuẩn chung để đánh giá bảo vật. Nhiều nhà sản xuất và các thợ săn bảo vật thường đến đây để định giá và rao bán món hàng.

Ba gã thanh niên mừng rỡ lấy thanh kiếm.

“Đại ca…y chang luôn, không khác chút nào…” Gã mang găng tay nói khi xem qua thanh kiếm một lượt.

“Nhưng mà…em thấy…nó cùi cùi thế nào ấy…” Gã còn lại cảm nhận.

Bốp…

“Thằng ngu này, Cực phẩm phải khác chứ…” Gã đại ca cầm thanh kiếm, miệng không giấu nổi nụ cười vì sắp giàu to.

Vui mừng nhưng vẫn không quên một ‘cực phẩm’ còn lại, gã đại ca gác thanh kiếm lên vai bước về phía chiếc cũi đang nhốt Minh và Như Bảo.

“Lát nữa…có cơ hội thì em chạy thật nhanh nhé, chị sẽ cầm chân bọn chúng…” Như Bảo gấp gáp thì thầm, nàng dự định sẽ tử chiến, quyết không chấp nhận thân thể bị bọn kia dày vò.

“Nhưng…” Minh định nói gì đó nhưng lại thôi, cũng vì bản thân quá yếu. Tuy vừa có được khí lực nhưng nhiêu đó chưa thấm vào đâu.

“Hề hề…tới giờ sung sướng rồi nhé…”

“Chờ tụi anh có lâu không bé cưng…?”

Hai gã đàn em theo sau liếm mép thèm thuồng nhìn Như Bảo. Một gã đưa tay thu chiếc lồng lại và bước tới túm cổ Minh ném ra xa.

“Chết đi…!” Như Bảo rít lên, đặt bàn tay mềm mại trắng ngần lên mặt đồng hồ đeo trên tay, đó cũng là một bảo vật có chức năng phụ là tự huỷ, nàng dồn hết sức để tăng thêm uy lực cho chiếc đồng hồ.

“Minh…CHẠY ĐI!” Nàng hét lớn và nhắm mắt lại.

Gã đại ca nhận ra ý định tự tử của Như Bảo nên lập tức phóng tới đấm vào cổ tay nàng, chiếc đồng hồ văng ra xa, Như Bảo dội ngược ra sau đập lưng vào vách đá.

Kiệt sức, nàng ứa nước mắt nhìn ba gã khốn nạn bước tới rồi nhìn về phía Minh, hắn cũng đang nhìn nàng, ánh mắt cả hai chứa đựng nhiều cảm xúc khó nói. Minh cắn răng, hắn chụp lấy thanh kiếm cùn sứt mẻ kẹt giữa hai tảng đá, rút ra xông đến bọn VR.

Gã mang găng tay cười khinh bỉ đưa tay bàn tay đó lên định dùng nam châm giật lấy thanh kiếm của Minh. Nhưng một điều làm hắn bất ngờ là món bảo vật găng tay nam châm không hút được thanh kiếm cùn kia. Tay gã vẫn giơ ra trong khi Ming đang dồn toàn lực chém vào bàn tay hắn.

Phựt…

Âm thanh đứt lìa vang lên làm 2 gã kia sựng lại. Cả năm người trong hang động tròn mắt ngạc nhiên nhìn nửa bàn tay của gã rớt xuống đất. Không ai ngờ được một tên yếu ớt như Minh có thể chém đứt cả món bảo vật lẫn bàn tay của kẻ kia bằng một thanh kiếm phế vật, ngay cả Minh cũng không tin nổi, hành động vừa rồi chỉ là màn liều mạng mang tính trẻ trâu của hắn.

“Mày…” Cảm nhận cơn đau cùng cực khi nửa bàn tay bị chém đứt, gã nổi cơn thịnh nộ tung một đấm hết sức bằng tay còn lại vào mặt Minh. Tốc độ của gã rất nhanh đến nỗi Minh còn không nhìn thấy cử động của gã.

Binh…

Âm thanh va chạm, nhưng là nắm đấm của gã chạm vào một nắm đấm khác. Kình lực làm Minh văng ra, hắn sợ hãi nhưng cũng bất ngờ khi thấy một cánh tay khác đã chặn lại nắm đấm của gã kia.

“Vẫn chứng nào tật nấy…ta đã cảnh cáo các người rồi mà…”

Người vừa cứu Minh cất tiếng, gương mặt còn khá trẻ nhưng toả ra đầy uy quyền. Gã bị chém đứt tay sau khi dội lại được đồng đội đỡ lấy lập tức tái mặt, hai gã còn lại cũng không khá hơn bao nhiêu.

“Chỉ…chỉ huy…”

Minh mừng rỡ vì có người cứu mình, nhưng Như Bảo thì vẫn lo lắng không thôi, vì kẻ vừa đến là một chỉ huy của Thiên Địa hội. Nàng nhận ra vì kẻ nàng mang chiếc áo khoác có nón trùm đầu màu đen với biểu tượng đặc trưng là chữ L trong vòng tròn. Gã có gương mặt góc cạnh đầy nam tính với mái tóc dựng ngược màu hồng tím, có nghĩa kẻ này là chỉ huy cấp cao của Thiên Địa Hội.

“Các ngươi bị cấm vào game trong ba ngày, lệnh cấm có hiệu lực ngay lập tức, trở về Thiên Địa Hội thoát ra ngay.” Chỉ huy có mái tóc màu hồng lạnh lùng nói.

Thiên Địa Hội bảo hộ cho người chơi nhưng cũng có luật lệ riêng, ba gã này vừa đào bới đập phá di tích trái phép trong phạm vi của Hoàng gia nên bị trừng phạt.
Nghe xong câu nói, bọn chúng lúm khúm nhìn Như Bảo tiếc rẻ rồi cất bước về phía cửa hang, gã đại ca không quên cầm thanh kiếm và mừng thầm khi chỉ huy không để ý tới.

Minh chạy lại đỡ Như Bảo, cơ thể nàng mềm nhũn vì không còn chút sức lực nào. Còn gã chỉ huy nhìn Minh chăm chú.

“Các ngươi nghĩ đây là đâu mà muốn đập phá xong rồi đi là đi?” Một giọng nói khác vang lên.

Minh ngước lên thấy một người có thân hình vạm vỡ đứng chắn giữa cửa hang khiến ba gã kia bủn rủn chân tay, bọn chúng đang ở giữa hai kẻ mạnh mẽ.

Chỉ huy của Thiên Địa Hội lên tiếng: “Bọn chúng đang chịu án phạt, ngươi không cản trở ta thi hành luật của mình chứ?”

“Ta không cản ngươi, nhưng đây là vùng kiểm soát của Hoàng Gia…” Người kia đáp lại.

“Vậy thì sao?”

Chỉ huy nói xong liền gồng mình vận lực, chiếc áo khoác rách toạc để lộ một thân hình cũng vạm vỡ không kém, trên ngực có hình xăm tinh tế với dòng chữ Thiên Long màu hồng, đó là tên của viên chỉ huy này. Thành viên cấp cao của Thiên Địa Hội đều có tên bắt đầu bằng chữ Thiên.

Người vừa tới cũng biến hình, hắn là Hoàng Anh, người thừa kế của Hoàng Gia. Nhanh như chớp nhảy lên tung một đấm với cánh tay hoá thành vàng sáng chói. Chỉ huy Thiên Long cũng nhảy lên tung đấm đáp trả. Hai người chạm nhau trên không, hai nắm đấm lao thẳng vào nhau tạo ra âm thanh chói tai như bom nổ, kình lực mạnh mẽ làm đất đá văng tứ phía, hang động rung chuyển, thạch nhũ rớt xuống như mưa.

Minh hoảng hồn cõng Như Bảo chạy ra, tay cầm thanh kiếm sứt mẻ chém liên hồi vào những tảng thạch nhũ cản trở đường đi. Nhưng vừa ra khỏi cửa hang liền bị một nhóm người chặn đầu, chúng không nói không rằng cướp lấy Như Bảo từ trên lưng hắn, gã có đôi mắt ti hí còn tung một đá làm Minh văng ra ngã ngữa. Lồm cồm bò dậy, biết đây là nhóm người từ Hà thành tới tiếp viện theo tín hiệu cầu cứu của Như Bảo nên Minh chỉ nhìn theo mà không phản ứng gì. Như Bảo kiệt sức nên không nói được, ánh nàng nhìn hắn đầy lưu luyến.

Nhìn theo cho tới khi đám người kia khuất hẳn, Minh giật mình trở về với thực tại, nhanh chóng lấy thuyền rời khỏi hang. Cũng may cho hắn là hai người trong kia chỉ xã giao một chiêu rồi thôi, chứ đánh nhau thật thì hắn đã bị chôn sống ở nơi này rồi.

Ở nhà Minh, Lệ đang chuẩn bị vào Thiên Địa VR lần thứ 2 sau khi nghỉ ngơi. Sau khi làm quen thế giới mới và tìm kiếm con trai nhưng không thu được tin tức gì, 8 tiếng trôi qua nhanh chóng khiến nàng phải thoát ra. Hiện tại, Lệ đã nạp hết số tiền mình có để tiếp tục đi tìm Hoàng Minh.

“Con thấy mẹ quá đáng lắm luôn rồi á…”

Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía cửa, Lệ đau lòng nhắm chặt mắt, đó là con gái lớn của nàng, chị của Hoàng Minh – Hoàng Yến.

Quay lại nhìn con gái, Lệ khó khăn nói: “Em của con đang ở trong đó, nó đang rất cần người thân…”

“Làm sao mẹ biết nó còn trong đó? Mẹ có thấy nó không?” Hoàng Yến tỏ ra ghanh tị vì cảm thấy mẹ mình thương Hoàng Minh hơn.

Hoàng Yến hơn Minh 1 tuổi nếu tính theo năm, nhưng nếu tính theo tháng thì hơn Minh tới 23 tháng, nàng sinh vào tháng 1/2052, còn Minh sinh tháng 12/2053. Thật ra Hoàng Yến ganh tị cũng chỉ vì nàng chưa tuổi để tự chơi một game 18+ trong hệ thống VR-21. Nàng cần mẹ mình giám hộ để có thể đăng nhập nhưng Lệ chỉ lo vào game Thiên Địa VR nên không giúp được. Chiếc tủ VR được thiết kế cho 1 người trưởng thành sử dụng và có thể làm giám hộ cho một người nữa dưới 18 tuổi, tức là 2 người có thể dùng chung, chơi chung với điều kiện là 1 người trên 18 tuổi, và 1 người dưới 18.

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Từ khóa: ,
Truyện cùng thể loại
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

183.84K 5 ngày trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

181.45K 5 ngày trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

182.56K 5 ngày trước
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ Cô nữ sinh khoác trên người bộ đồng phục áo trắng, váy caro xanh đi thẳng vào giữa quán ăn, bẽn...

381.49K 1 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

372.89K 1 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

579.49K 2 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

573.33K 2 tuần trước
Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3) 5h sáng… Tuy tôi ngủ ít…nhưng lại tỉnh giấc theo thói quen…dậy lên phòng gym tập dưỡng sinh chút…rồi xuống...

567.06K 2 tuần trước
Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình Tôi cảm thấy dưới váy nhộn nhạo, đè nén cảm giác kì lạ lại vì đang ở lớp học. Cố gắng...

808.84K 4 tuần trước
Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà Cơn mưa hè càng khiến cho con đường đất trở nên lầy lội. Hai người phụ nữ một tuổi mới lớn,...

665.62K 4 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất