Phim Sex
Quá khứ xin ngủ yên

Quá khứ xin ngủ yên

Ðăng : 18/11/2016

1.52M lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Quá khứ xin ngủ yên tại TruyenSex88.Net

loading...

Kha đầu đất uống khá nhiều, hắn uống như để quên đi hết sự đời vậy. Những câu chuyện hắn kể như móc gan móc ruột ra phơi bày trước nó, hắn khóc những giọt nước mắt roi lã chã nên bàn nhậu khiến cho nó cũng cảm thấy nao lòng và bối rối. Nó hiểu cái cảm giác cô đơn nhưng dù sao cuộc đời nó vẫn may mắn vì được bố mẹ chăm bẵm quan tâm được an bình trong xóm liều nghèo mà có tình. Không như hắn cô đơn chính trong sự giàu sang của gia đình,có lẽ hắn coi nó như tri kỷ nên mới kể nhiều như vậy. Đời đúng là bi hài kẻ gọi nhau là bạn là tớ nhưng chưa chắc đã là bạn, kẻ đấm đá nhau túi bụi như kẻ thù giờ đây là ngồi tâm sự cuộc đời cho nhau nghe. Nó sinh ra trong liều đúng là kết bạn theo kiểu xóm liều không bình thường như người bình thường được. Miên man suy nghĩ qua từng câu chuyện của Kha đầu đất nó bất giác chân trọng những gì mình đang có, mọi thứ diễn ra hàng ngày tưởng chừng nhỏ bé đời thường ai cũng có vậy mà kẻ ngồi đối diện nó lại khát khao không được. Rồi bất giác nó nghĩ về chị, chẳng hiểu sao lại nghĩ về chị lúc này nhỉ ? Nó nhớ chị quá mấy hôm rồi không gặp, không biết chị ra sao đối diện với tin đồn thất thiệt kia có bị ảnh hưởng gì không. Kha đầu đất ngưng câu chuyện của hắn lại nhìn nó bằng ánh mắt đỏ ngầu của kẻ đang khóc :
_ Nên chén nào ông bạn, nâu rồi mới có người để dốc bầu tâm sự. Tao vui lắm bạn ạ. Còn mày vừa rồi có chuyện gì không vui hả nếu có thể kể tao nghe….
Cái say rượu đúng là lè nhè, xưng hô loạn xạ chẳng giống ai nhưng lại như có 1 lực đẩy vô hình cửi nút thắt trong lòng nó. Nó kể cho Kha nghe về chị, về cái cảm giác lúc vui lúc buồn khi nghĩ về chị. Kha đầu đát cười như điên dại :
_ Khà…khà…ha…ha bạn tao, mày đang yêu rồi đó. Có thế mà cũng không biết đúng là cái loại…..
Hắn nói không hết câu đổ gục xuống bàn nằm ngủ như không có chuyện gì sảy ra. Nó ngồi đó mặt đần thối, trong men say nó lờ mờ hiểu thế nào gọi là yêu.
Nó ngồi yên vị tại chỗ nhìn mọi cảnh vật xung quanh bằng ánh mắt của người say, khung cảnh lúc tỏ lúc tường nhìn mờ ảo và lung linh quá, có bóng ai quen thuộc đang tiến lại gần nó, nó chưa kịp nhận ra đo là ai thì đôi mí mắt đã đóng sập lại.
Sáng tinh mơ nó giật mình tỉnh dậy, mọi thứ xung quanh sao lạ quá, nó ráo giác nhìn lờ mờ nhận ra nó đang ở đâu. Nó đang trong khách sạn thì phải giường bên cạnh Kha đầu đất đang gáy như trâu. Nó ngồi rựa vào tường cố nhớ lại chuyện tối qua mà không tài nào nhớ nổi vì sao nó lại vào được đây. Chẳng nhẽ thằng Kha tỉnh rượu rồi trở nó về đây. Nó lập tức chạy lại gọi Kha đầu đất dậy:
_ Dậy đi ông ơi, tôi còn phải về đi học
Kha đầu đất mở mắt nhìn nó:
_ Bạn à, dậy sớm thế ngu tiếp đi học làm đéo gì. Hắn nói giọng gắt ngủ rồi quay lưng ngủ tiếp.
_ Dậy dậy mau tôi còn phải đi học
Kha đầu đất tức tối bật dậy như con tôm:
_ Thì dậy được chưa, mày làm như mỗi mày học đấy. Bố tổ đau đầu thế nhở. Địt mẹ bọn nó cho uống cái rượu b** gì thế này. Tối này biết tay bố.
Hai thằng vệ sinh cá nhân song Kha đầu đất trở nó về nhà bác Lâm nấy cặp sách rồi vất nó ở cổng trường. Nó chạy như bay vào trong lớp, may qua vẫn kịp giờ.
Hết giờ cả trường như bầy kiến vỡ tổ lao ra công trường. Nó vẫn còn mệt mỏi vì đêm qua quá chén lững thững đi xuống san trường.
Ú ào….nó giật mình nhảy lại thủ thế
Khuôn mặt chị tinh nghịch hiện ra trước mắt nó. Nó đứng hình nhìn chị, miệng muốn nói đủ thứ mà không tài nào phát âm ra được. Chị tủm tỉm cười :
_ Mới mấy ngày không gặp quên chị rồi à.
Nó gãi đầu gãi tai:
_ Quên sao được mà quên tại chị làm em giật mình chứ bộ
Chị khoái chí cười:
_ Gớm nhìn trông to xác thế kia mà yếu bóng vía thế. Đùa có 1 tí mà…… thế mà chị nghe tin đồn em chị trời không sợ đất không kinh cơ đấy.
Nó đứng hình tập 2, mọi lo lắng về tin đồn lại ùa về. Nó đứng ngây người với muôn ngàn câu hỏi trong đầu. Chị cốc 1 phát rõ đau vào chán :
_ đói không, đi ăn đi hôm nay chị mời.
Nó xoa chán :
_ Ok em đang đói đây
Chị ra nấy xe nó đứng chờ ngoài cổng trường. Thời tiết đầu đông không khí thật dễ chịu man mát không nóng không lạnh, nó cảm thấy hôm nay trời Hà Nội thật đẹp. Chị đã nấy xe song tính nhường nó cầm tài nhưng khoản đường phố Hà Nội thì nó chịu lớ ngớ phi đường cấm như chơi. Chị bất đắc dĩ phải làm tài xế, nó ngồi sau chị mà tâm hồn bay bổng. Hương thơm từ cơ thể chị theo nàn gió bay thẳng vào mũi nó, 1 hương thơm êm dịu như hương bưởi phảng phất trong gió lúc sớm mai. Nó ước sao con đường dài mãi, thời gian xin ngừng trôi để giây phút nó ngồi sau chị mãi tồn tại không phai phôi. Ước mơ đúng là mơ ước chị lòng vòng qua vài con phó dừng chân 1 quán bánh tôm bèn hồ tây. Trời đầu đông không có nắng, nó mơ màng nhìn ra hồ sau khi chọn song bàn. Mặt hồ tây trời trưa vẫn còn sương khói phảng phất trên mặt hồ nhìn huyền ảo mê hoặc lòng người. Chị đã gọi song món quay ra nói:
_ Này ông ngố, đang có tâm sự gì hả. Sao nhìn mặt em trông sầu đời thế
Nó quay lại cười toe toét :
_ Mặt thế này mà bảo sầu. Chị mấy hôm rồi đi đâu sao không thấy mặt
Chị cười nhìn nó :
_ Mấy hôm rồi chị phải đi thực tập không nên trường được, hôm xưa thấy tụi bạn chị bảo em bị côn đồ quây đánh ở cổng trường hả.
Nó bất giác giật mình hỏi chị:
_ Em không sao thế họ còn nói gì không
Chị chu môi:
_ Em thì giỏi rồi, còn nhiều thứ lắm nhưng kệ thôi em. Hơi đâu mà để ý mấy cái tin nhảm nhí nó.
Nó cười trừ trong lòng trộm nghĩ ” chị có cách nghĩ giống nó nhỉ”. Nút thắt trong lòng nó mấy hôm nay không có lời giải nay chị nói đúng 1 câu thôi mà mọi nỗi lo lắng trong lòng nó tan biến. Hai chị em vừa ăn vừa nói, chị kể khá nhiều về chị về cuộc sống về cả những tin đồn thất thiệt ác ôn kia nữa. Chị có cách nghĩ khá giống nó, đối mặt với tin đồn tốt nhất là im lặng bơ đi mà sống cho nhàn đầu. Sự thật mãi mãi là sự thật dù người ta có nói xằng nói xiên thì theo thời gian chân tướng của sự thật sẽ chứng minh tất cả. Nếu ta bối rối trước tin đồn càng đi giải thích càng bị nghi ngờ, bọn tung tin sẽ được dịp hả hê đắc chí. Nó và chị nói chuyện quá hợp nhau, ăn bữa bánh tôm mà mất hơn 3 tiếng cho đến khi chủ quán nhác khéo hai chị em mới ngượng nghịu thanh toán tiền ra về. Chị trở nó về đầu ngõ nhà bác Lâm rồi vội vàng đi công chuyện. Nó thả bộ từng bước về nhà trong lòng dâng trào 1 cảm xúc khó tả mà nó không thể tự nhận định đó là gì. Nó đang khoái chí với cảm xúc của riêng mình thì gặp bác Lâm đứng ngay ngoài cổng. Mặt bác nghiêm nghị:
_ Vào nhà bác có chuyện muốn nói với cháu
Mặt nó biến sắc không biết có chuyện gì nhỉ. Trong lòng nó chợt thấy lo lo:
_ Dạ có chuyện gì vậy bác
Bác Lâm :
_ Vào nhà rồi nói.
Bác Lâm đi thẳng vào nhà nó cun cút đi sau như cún con bị chủ phạt tội. Bác Lâm rót nước mời nó giọng nghiêm nghị;
_ Cháu uông nước đi rồi nói cho bác biết mấy hôm nay ở trường sảy ra chuyện gì, đêm qua cháu đi đâu không về. Dạo này sinh hoạt của cháu lộn xộn quá
Nó tái mặt thầm trách ” đệch lão hộ pháp khai ra rồi hay sao ấy nhỉ, đàn ông gì mà đưa chuyện như đàn bà”. Nó hít 1 hơi dài nấy lại bình tĩnh kể lại cho bác Lâm toàn bộ sự việc. Trong lúc kể nó để ý đôi mắt của bác Lâm có vẻ rất ngạc nhiên khi biết nó đánh nhau và gặp anh hộ pháp. Bác gật gù chuyện nó hóa thù thành bạn với Kha đầu đất, còn chuyện về chị thì nó thà chết không khai. Nghe song câu chuyện nó kể bác Lâm liền nói:
_ Chuyện chỉ có vậy thôi hả, mày làm bác lo quá cứ tưởng mày nên đây thay đổi tính nết an nhàn sinh ra chơi bời hư hỏng. Thôi mấy chuyện cỏn con bỏ đi tập trung vào việc học mày mà xa sút bác còn mặt mũi nào nói chuyện với bố mẹ mày.
Nó im re ngồi nghe bác Lâm nói, cứ nghĩ sẽ bị sạc cho 1 trận té khói ai ngờ bác lại sống thoáng đến vậy. Nó vui vẻ trở lại xách đít về phòng quay lại cuộc sống đời thường như bao ngày trước. Tâm tư thanh thản ngước mắt nên nhìn bầu trời xám xịt lúc chiều ta miệng lẩm bẩm : bầu trời Hà Nội hôm nay đẹp thật.

Hà nội những ngày tháng 12, thời tiết rét đậm rét hại ai có việc mới đi ra ngoài đường còn không ở nhà ôm chăn cho nó ấm. Nó thì ngược lại cực kì thích rét, trời càng rét nó càng thích ra ngoài đường. Như đã hứa với bác Lâm nó đã sinh hoạt điều độ trở lại, có việc đi đâu nó đều nên xin phép bác cẩn thận. Kha đầu đất và chị đã dần trở thành những người không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của nó. Đến trường nó và chị ở bên nhau suốt, ngoài giờ phải nên lớp hai chị em tụ tập tại phòng văn nghệ của trường. Kẻ đánh đàn kẻ hát luyện tập nhuần nhuyễn chuẩn bị hội diễn văn nghệ ngày 24-25/ 12. Chị hát đã hay lại còn chăm chị tập luyện khiến nó phải ôm đàn đến mỏi nhừ tay chân mới chịu tha. Hai chị em chỉ kết thúc các buổi tập khi màn đêm phủ kín không gian Hà Nội. Sát ngày diễn chị hẹn nó tập song về cũng chị đi dạo phố cổ mời chị ăn bát phở cồ nóng đến bỏng môi. Nó tỏ vẻ tiếc tiền mặt nhăn nhó :
_ Đang cháy túi còn bị ép là sao chị hai…
Câu giọng miền nam nhái của nó nghe nhão nhoẹt hài hài, chị cốc mạnh nên chán nó:
_ Thế có đi không thì bảo, chị đi mời người khác đồ keo kiệt
Nó thích thú vì trọc được chị :
_ Đi thì đi sợ gì
_ Thế nhé khi về câm chuồn. Chí đưa tay nên móc ngoặc ngón út kiểu trẻ con hay hứa. Khiến nó không thể nhịn nổi cười. Chị và nó luôn như vậy đó vô tư trong sang không vụ lợi không toan tính. Ở bên chị nó luôn cảm thấy thoải mái vô cùng.
Buổi tập thử giọng cuối cùng cũng kết thúc, nó đợi mãi cái giây phút này. Đi dạo bên chị luôn là điều mơ ước của nó nhất là vào những buổi tối giá rét như thế này. 1 it nghĩ đen tối đang lờ mờ hiện ra trong đầu nó thì nó bị chị đập mạnh vào đầu đánh rơi cái suy nghĩ đen tối đó khiến nó tiếc hùi hụi. Chị lẩm bẩm mặt trợn nên dọa nó :
_ Này làm gì mà đứng ngơ ngơ ngẩn ngẩn ra thế chị gọi nãy giờ không trả lời. Vẫn còn tiếc tiền à, thay đổi vẫn còn kịp đó cưng.
Nó cười chống chế trêu lại chị:
_ Hứ tiếc gì con muỗi, em chỉ lo chị ăn phở nhiều mập như con heo không biết mang bán ở đâu thôi.
Chị cười tươi:
_ Khỏi lo đi cưng ơi chị mày có ăn hết phở Hà Nội cũng chả béo nên được. Yên tâm mà chả tiền nhé. Thôi nên đường không bèo nhèo nữa mất thời gian.
Sau nhiều ngày lang thang cùng chị khắp phố phường Hà Nội nó dần thông thuộc đường phố không kém dân gốc như chị vì vậy nó đã trở thành tài xế không công cho chị mấy ngày nay. Lượn lờ trên phố, khí lạnh táp vào mặt đến bờ cả da nụ cười nó cứ nở mãi trên môi nhìn như kiểu nụ cười bị đóng băng vậy. Đi với chị đã là 1 niềm sung sướng đối với nó rồi đã thế chị lại là người khá dí dỏm vui tính sao mà nó ngừng cười được cơ chứ. Đến quán phở đông như chảy hội, chen chân mãi mới kiếm được góc đủ cho 2 người ngồi. Chị thì thầm vào tai nó :
_ Này ăn nhanh rồi ra ngoài không ở đây đông người khó thở quá.
Hương thơm trên người chị sông thẳng vào mũi nó, đây rồi cái hương bưởi lúc sớm mai mê hoặc nó đến đờ cả người. Thấy nó không phản ứng, chị tưởng nó không nghe thấy lại lần nữa thì thào vào tai nó :
_ Này quán đông người quá ăn nhanh rồi đi nhé
Phát thứ 2 khiến nó phê nặng hơn phát thứ nhất mặt nó ngu hẳn đi. Chị cáu tiết gõ nên đầu nó chan chát miệng quát lớn :
_ Này có nghe thấy gì không đấy ông tướng.
Nó gật đầu ra hiệu đồng ý, mắt vẫn đờ đẫn nhìn vô hồn. Chị càng tức bồi thêm 1 phát nhéo mạnh vào cánh tay. Nó vẫn không phản ứng gì, chị ngán ngẩm lắc đầu chả hiểu chuyện gì đang diễn ra trong đầu nó. Hai tô phở nóng hổi vừa thổi vừa ăn được phục vụ bê đến tận nơi, nó cũng kịp phục hồi trạng thái thực hiện đúng mệnh lênh chị đề ra ăn nhanh nhất có thể. Ăn song nó kê tiền dưới bát kéo chị thật nhanh ra khỏi quán. Nên xe phóng thằng hướng hồ tây để lại sau tiếng gọi í ới của chủ quán :
_ Trả tiền chưa 2 đứa kia…..
Nó và chị troll được bà chủ quán cười sặc sụa trên xe, vô tình 2 tay chị bám vào eo nó khiến tim nó bối rối khôn nguôi. Đến bờ hồ vào nhà người quen của chị gửi xe, hai chị em sóng bước lang thang bên bờ hồ. Tiết trời đông sương khói bay đầy trời, phủ nên mặt hồ 1 lớp khói bạc huyền ảo, ánh đèn neon tỏa sáng lung linh kết hợp với sương khói tạo nên 1 không gian huyền ảo khác với đời thường. Đi bên chị tâm hồn nó bay bổng thổn thức yêu đời như những thi nhân ngập tràn ý tưởng tạo nên những vần thơ bất hủ cho đời. Nó im lặng tận hưởng từng giây từng phút 1 đi bên chị. Còn chị đôi mắt nhìn xa xăm, miệng như có điều muốn nói mà không thể bật ra âm thanh. Đôi môi mọng đỏ tự nhiên cứ mấp ma mấp máy khiến nó thấp thỏm không yên. Kiên nhẫn trong nó bị vỡ vụn không thể chờ chị nói nó nên tiếng trước :
_ Chị hôm này lạ quá, có tâm sự gì à.
Chị quay sang nhìn nó, mắt ươn ướt khó nhọc nói :
_ Uh chị đang có tâm sự không biết nên nói từ đâu.
Nói nhìn sâu vào đôi mắt chị :
_ Có gì nói đấy, nghĩ ngợi làm gì nhiều em thông minh dịch chuyện nhanh lắm chị yên tâm.
Chin cười nhạt, hai hàng lệ trực năn trên má, nó nhẹ nhàng lau khô 2 hàng lệ miệng thì thầm :
_ Nói đi chị đừng khóc nữa, em sợ nhất là nước mắt của đàn bà.
Chị nhẹ nhàng giữ tay nó lại, đầu lắc nhẹ ra hiệu không sao. Nó ngượng ngùng rút tay mình lại lòng chợt nghĩ ” sao mình liều thế nhỉ ‘. Hai chị em lại nhẹ nhang bước tiếp, vừa đi chị vừa kể :
_ Chị yêu 1 người và người đó cũng rất yêu chị. Bọn chị đã có hẹn ước học song là anh ấy cưới chị. Mấy tuần trước anh ấy bảo bận công việc không thể gặp nhau thường xuyên được nữa. Vì sự nghiệp của anh ấy chị đồng ý, bọn chị trao đổi qua mail thường xuyên cho nhau. 3 ngày gần đây không tbấy anh ấy mail lại hồi âm chị lo quá em ak. Không biết anh ấy có sảy ra chuyện gì không nữa.
Nước mắt chị lại tiếp tục năn dài trên má rơi lã chã theo từng nấc, thân hình chị run rẩy trong đêm sương. Nó nhìn chị lòng xót xa, có cái gì đó trào dâng nên cuống học khiến nó phải nắm chặt 2 tay. Hình như nó đang tức, nộ hỏa bốc nên 1 cách mạnh mẽ làm nó ù tai, chân tóc có cảm giác như đang bốc khí ngun ngút. Thời tiết đang rất lạnh chẳng hiểu sao nó lại cảm thấy oi bức khó thở đến thế. Nó đang nghen à, đúng rồi nó đang nghen tỵ với người đàn ông tốt số kia, sao hắn có số đỏ thế nhỉ, được chị yêu sao không chuyên tâm vào yêu chị, làm cho chị phải lo sợ đến phát khóc. Nếu là nó dù trời sập cũng không thể để cho những giọt nước mắt kia trào ra khỏi khóe mắt chứ đừng nói rơi lã chã như vậy. Đúng là tên khùng số được hưởng mà không biết chân trọng. Nó bị cơn ghen tị nuốt chửng trong nháy mắt quên hết mọi hiện thực trước mắt chìm sâu vào suy nghĩ của riêng mình. 1 người vẫn đi nói hết mọi tâm tư suy nghĩ trong lòng mình ra, 1 người chỉ thấy im lặng âm thầm đi bên cạnh người kia. Tình trong nhân gian thật biết trêu lòng người, để cho kẻ đang đau khổ thấp thỏm vì tình tâm sự với 1 kẻ yêu mình đơn phương. Sự vô tình của người kia rày vò tâm can của người này, biến 1 buổi tối lãng mạn bên hồ tây thành cánh đồng reo mầm ghen tị.
Rất lâu sau tiếng âm thanh của đường phố mới len lỏi vào được cái đầu mụ mị của nó. Nhiệt hỏa trên đầu đã phần nào hạ xuống, nó thầm sợ chính bản thân mình vì đã để phần con lấn át phần người trong nó. Phải chăng nó đã quá nhẫn tâm với người con gái kia. Chị đang đau khổ cơ mà sao nó nỡ lòng nào để mặc chị cô đơn với nỗi buồn khi cả 2 đang đi cùng nhau. Cơn gió mùa bỗng trở nên dữ dội nó khẽ kéo chị sát vào người nó, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang còn vương vẫn trên má chị. Đúng rồi làm con trai phải thế, phải bỏ qua những ham muốn ti tiện của bản thân, phải làm sao cho người mình yêu được hạnh phúc chứ không nhất thiết giữ người đó bên mình. Hơn tuần nay bỏ ra nhiều thời gian để nghiên chứ về tình yêu, nó đã định nghĩa được thứ tình cảm của nó giành cho chị là gì ? là yêu là si mê mù quáng dù đã biết người đó có người trong mộng rồi, dù đã biết người đó chỉ coi nó là em nó vẫn không thể ngăn con tim nó hướng về chị. Nó cố nghĩ ra 1 cách nào đó để an ủi động viên chị, vậy mà không tài nào nghĩ ra nó đúng là thằng vô dụng khô khan mà. Đầu nó muốn vỡ tung ra mà chẳng có câu nào hay ho cả. Mãi nghĩ nên nó không kịp nhận ra chị đang ngả đầu vào vai nó, cho đến khi hương tóc hương trên cơ thể chị ngào ngạt trong mũi nó nó mới nhận ra. Chị thì thầm :
_ Cảm ơn em nhé, nói ra được hết những muộn phiền trong lòng chị cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Có thể chị đã quá lo xa chắc anh ấy quá chuyên tâm nghiên cứu nên không có thời gian gửi mail cho chị.
Nó cười trừ :
_ Em có làm được gì đâu….
Chị cắt ngang lời nó :
_ Em làm được nhiều hơn em tưởng đó, cho chị mượn vai em ít phút nữa nhé….rồi chị em mình về có khi bây giờ anh ấy gửi mail cho chị rồi cũng nên.
Nó :
_ Không có chuyện mượn không đâu nhé, mai nhớ khao em 1 chầu gì nong nóng nha.
Chị nhéo vào mũi nó :
_ Hứ cái đồ tính toán, ngồi đó mà mơ đi cưng. Chị đứng thẳng người vươn 2 cánh tay nên nhìn điệu bộ khá thoải mái như người tù được thoát khỏi gông cùm vây. Chị của nó đã trở lại như ngày thường duy chỉ có đôi mắt đỏ đỏ sưng sưng tí thôi.
Chia tay chị nó trở về phòng trọ, trời rét nhà bác Lâm đã của đóng then cài. Nó lủi thủi vào phòng tắm rửa cho tỉnh táo đầu óc. Hơi nước nóng bốc khói nghi ngút trong nhà tắm, nó dựa vào tường miệng lẩm bẩm thầm ước giá như người chị yêu là nó nhỉ…

Kha đầu đất là người có dáng vẻ bất cần đời, khuôn mặt ngổ ngáo lấc cấc, đôi mắt dữ tợn sống buông thả nhiều năm vì chán gia đình. Nếu ai lần đầu gặp hắn đều có cảm giác khó ưa, cách nói chuyện tục tĩu khó gần. Từ ngày nó kết bạn với hắn trải lòng với nhau nhiều hơn, nó nhận thấy sau cái vẻ ngoài xù xì kia là 1 người khá tốt trọng nghĩa khí đôi khi nó thấy hắn hơi yếu đuối và dễ bị kích động. Nhà Kha đầu đất rất giàu, bố mẹ hắn có cả 1 cty lớn bên trời Âu. Họ rất bận ít có thời gian để ý đến con cái. Bữa cơm thân mật của gia đình hắn là 1 thứ xa xỉ không bao giờ có. Từ bé cho đến tận bây giờ hắn chưa bao giờ được ăn bữa cơm mà có đủ cả bố lẫn mẹ kể cả ngày tết. Vì thế hắn thèm bữa cơm đó lắm nhưng có lẽ đó chỉ là mơ ước của riêng hắn. Cuộc đời này người ta thiếu gì thì cần đó, kẻ thiếu tiền thì luôn khao khát sao kiếm được nhiều tiền, kẻ thiếu địa vị luôn phấn đấu hết mình để đạt được địa vị cao nhất còn hắn cái ươc mơ nhỏ nhoi đời thường nhất sao mà khó thực hiện đến thế. Vì vậy khi Kha đầu đất quen nó, hắn luôn tìm mọi cách để được nó nấu cơm cho ăn. Kha đầu đất chưa bao giờ thiếu tiền, bữa ăn của hắn có thể nuôi sống 1 gia đình đến hàng tuần nhưng hắn chưa bao giờ cần bữa ăn đó. Kha đầu đất nói với nó :
_ Những bữa trước đây tao ăn toàn là rác mày ak, hôm nay mới chính thức được bữa ăn ngon.
Nó trơn mắt nhìn Kha đầu đất :
_ Nịnh đểu tao hả thằng kia, cơm rau luộc trứng rán đạm bạc có gì đâu mà mày khen ngon
Kha đầu đất chép miệng :
_ Mày ngu lắm không hiểu được đâu. Trước tao ăn chủ yếu là để duy trì sự sống thôi, sơn hào hải vị cũng đéo bằng mày luộc rau con ak.
Nó :
_ Ờ nếu vậy chịu khó qua đây tao nấu cho mà ăn, nhưng nói trước ăn song nhớ mà đi rửa bất nhé.
Kha đầu đất :
_ Ờ có cái rửa bát thôi mà….
Thằng Kha đầu đất tuy lấc cấc ăn nói thô tục với bạn bè nhưng lại rất lễ phép với người lớn tuổi, sống thật thà nên cũng được gia đình bác Lâm quý mến,nhất là bác Lâm coi hắn cũng như con cháu trong nhà. Có lần bác Lâm bảo hắn có nét hao hao giống bác thời trẻ, nhìn hai đứa nó chơi thân với nhau như vậy làm bác nhớ lại thời bác và bố nó sông pha dưới Hải Phòng.
Đầu tháng 12 nó và Kha đầu đất về Hải Phòng thăm gia đình. Xóm liều trả mấy thay đổi sau 4 tháng xa cách, vẫn con đường gạch đá lởm chởm lúc khô thì bụi lúc mưa thì lầy, vẫn cây sấu cây me gắn liền với tuổi thơ leo trèo nghịch ngợm, vẫn dẫy nhà tranh cái thụt cái thò nằm sát bên sông. Về đến nơi nó hít 1 hơi thật sâu căng đầy bầu không khí của xóm liều. Nhớ quá đi thôi xóm liều ơi, nhớ cái mùi ngai ngái tanh tanh của các mẹ các bà phơi cá khô trên mái, cái mùi hôi hôi nồng nồng của sông của đất của bãi sú bãi sậy ven sông. Tất cả hương vị đó không thơm tho như chốn đô thành nhưng lại là 1 thứ hương vị không thể thiếu không thể phai trong tâm trí nó. Nó và Kha đầu đất về đến xóm liều nhận được sự trào đón không thể nông nhiệt hơn được nữa, đi đến đâu cũng có người chào đón cái bắt tay cái vỗ vãi cái xoa đầu của các bà các mẹ các cô các bác trong xóm đủ để thấy được xóm liều sống tìn cảm thế nào. Tụi trẻ con trong xóm đứa nhẩy nên xe đứa hò reo chúng hô vang tên nó trên suốt quảng đường từ đầu xóm về đến nhà. Bố nó hôm nay làm tối, ông đang ngồi uống nước trong nhà cùng với vài chu trong xóm đợi nó về, mẹ nó sáng sớm đã ra chợ mua đồ ăn thức uống chuẩn bị đón đưa con sau vài tháng xa cách.
Mẹ nó đi chợ về, nhìn xa xa nó đã nhận ra. Vẫn cái dáng không gầy không béo ham xách nặng đến vẹo cả vai đang rảo bước trên đường. Mẹ nhìn thấy nó, túi đồ ăn rơi rớt xuống đường bà chạy thật nhanh về phía nó. Cái ôm xiết chặt, cái xoa đầu xoa má nó cảm nhận được nỗi nhớ của mẹ giành cho nó lớn thế nào. Nước mắt mẹ nó khẽ trào dâng, bà lặng người không nói nên lời thời gian và không gian như bị bà làm cho đông cứng lại. Bố trong nhà chạy ra :
_ Này mình xách đồ vào nhà đi chứ, định đứng đó ăn vạ đó hả. Hôm nay con về còn có bạn nó đi cùng đó.
Mẹ nó cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má :
_ Dạ em biết rồi vào ngay đây mình ak.
Nó phụ mẹ xách đồ vào bếp, bà không quên chuyên trò qua lại làm quen với Kha đầu đất. Kha đầu đất nãy giờ ngồi như trời trồng ăn nói nhẹ nhàng lễ phép khác hẳn với ngày thường. Nhìn mặt hắn nó biết hắn đang thèm khát được như nó lắm.
Bữa cơm đầu sau bao ngày xa nhà được mẹ nó chuẩn bị khá tươm tất, toàn món tủ nó thích ăn. Ngồi trong mâm cơm nó hít 1 hơi thật sâu tất cả hương vị của các món ăn chui sâu vào trong lồng ngực nó, cảm giác thân quen ấm cúng vô cùng. Bữa cơm diễn ra đầy ắp những tiến cười của bố, tiến nhắc nhở của mẹ :
_ Ăn từ từ thôi con không mắc nghẹn bây giờ. Kha con ăn nhiều vào nhé, về đây là không được khách sáo đâu đấy.
Kha đầu đất ăn uống khá tự nhiên, hắn ăn từng món 1 thưởng thức như 1 chuyên gia âm thực vậy. Ăn đến đâu khen không hết lời đến đó. Về khoản nịnh bợ phụ huynh có lẽ thằng này là nhất.
Sau bữa ăn nhà nó đầy ắp người, mọi người tụ tập đông đủ chia vui cùng gia đình nhà nó. Tiếng nói tiếng cười râm ran cả góc trời, xóm liều luôn là vậy nhà ai có người đi xa y như rằng cả xóm tập trung đến thăm hỏi chia vui cùng chủ nhà. Cái thứ tình cảm hiếm có không nhiều nơi có bao năm chưa 1 lần mai một. Nó như 1 thứ đặc sản bình dị của xóm liều vậy, không rượu không bia không bánh kẹo chỉ đơn giản là cốc nước cốc trà cũng đủ cho cả xóm liều chung vui rồi. Đối với nó chuyện này tuy đã lặp lại nhiều lần nhưng chưa bao giờ nó thấy nhàm chán cả, còn Kha đầu đất có lẽ choáng ngợp với tỉnh cảm của xóm liều hắn không kìm được lòng mình phải ra ngoài đi vệ sinh suốt.
Kha đầu đất là thằng cứng ngoài mềm trong, hắn sống thiếu thốn tình cảm từ bé nên gặp chuyện này không kìm được chốc chốc lại chạy nhà vệ sinh dấu đi cảm xúc của mình. Đời là thế thiếu gì thì cần đấy
Sau buổi đoàn tụ cùng xóm liều đầy cảm xúc nó dẫn Kha lang thang phố phường Hải Phòng. Đến ngôi trường ngày xưa nó học, nơi đây chốn dấu bao kỉ niệm buồn nhiều vui ít của đời học sinh. Chưa ra trường thì khao khát để ra, ra trường rồi đi xa có mấy tháng cũng thấy nhớ thương vô cùng. Nội đô hải phòng nhỏ bé đi chưa hết giờ chiều đã hết đường, nó tạt qua nhà xin phép bố mẹ dẫn Kha đầu đất ra ngoài Đồ Sơn ngắm biển tiện ăn cơm chiều ngoài đó luôn. Kha đầu đất thực ra xuống Hải Phòng nhiều lần rồi, địa điểm hắn thích nhất là Đồ Sơn nơi tập trung các em gái của mọi miền tổ quốc. Về đến Hải Phòng lần nào đều ra đó ăn chơi xả láng, dẫn nó ra đến nơi hắn phản chủ vi khách, dân gốc Hải Phòng như nó trở thành khách còn tên Kha đầu đất kia thành hướng dẫn viên du kịch kì cựu. Hắn biết đủ góc ngách của Đồ Sơn từ nhà hàng ăn ngon phục vụ tốt đến khách sạn trá hình nuôi gái làm cave. Hắn vừa đi vừa chỉ trỏ hướng dẫn rất sành sỏi. Dừng xe lại trước bãi 2 ,trời chiều cuối năm gió thổi lạnh buốt khách khứa văng tanh, nhà hàng biển cái mở cái không nhìn buồn buồn văng vắng. Nhìn xa xăm ra biển thả hồn trên từng con sóng nó ước sao có ngày được cùng chạy dạo chơi trên bãi biển này. Đang phiêu lãng trong tưởng tượng của riêng mình, Kha đầu đất nham nhở :
_ Ê ku mở mắt chưa
Nó :
_ Mở mắt cái gì. Tao không hiểu
Kha đầu đất :
_ Nhìn biết là ngu rồi, để tao giúp.
Nói song hắn kéo nó nên xe phóng thẳng vào 1 ngõ lớn, phía đầu ngõ có công chào : ….Xây Dựng
Dừng xe lại ở 1 nhà nghỉ khá to và sạch sẽ, vài nhân viên ra tận chỗ để xe tiếp đón thân mật :
_ Chào 2 anh ak, mời các anh nên tầng uống nước, lạnh như thế này maf các bác còn nhớ đến bọn em quý hóa quá
Kha đầu đất rút nhanh trong ví ra 20k đưa cho thằng nhân viên rồi dặn dò :
_ Bạn anh lần đầu chú xem kiếm hàng họ chuẩn 1 tí cho nó đỡ bỡ ngỡ
Tên nhân viên mặt tươi nên hẳn, miệng nói tay cầm rất chuyên nghiệp :
_ Anh yên tâm chỗ em làm ăn uy tín mà lại.
Nó nghe hai thăng kia nói chuyện mang máng hiểu được ý thằng đầu đất hỏi nó mở mắt hay chưa. Nó chưa đi nhưng cũng không phải là gà, tiếng nóng trong nghề điều gái nó tiếp xúc từ nhỏ. Nó quay sang thằng đầu đất :
_ Ê vụ này tao không theo đâu nha
Kha đầu đất :
_ Là sao mày định giữ đến già chắc. 2 trục tuổi đầu đến nơi rồi….. Địt mẹ chim chỉ để đái.
Nó :
_ Kệ mẹ tao không thích thế thôi.
Kha đầu đất :
_ Không thích thì thôi để tao bảo nó kiếm cho ít hải sản anh em mình ngồi uống rượu ngắm biển chơi.
Nó :
_ Uh
Thằng Kha đầu đất cười nham hiểm. Hắn nháy mắt thì thầm to nhỏ với thằng nhân viên, nửa tiếng sau cua tôm mực bày đầy trên bàn. Trên tay thằng đầu đất lúc lắc trai rượu tây khiêu khích :
_ Món này bạn tao dùng được không
Nó không nói gì chỉ cười trừ. Hai thằng bắt đầu nhậu, thằng đầu đất cứ rượu vào là ôn chuyện cũ, hắn kể cho nó nghe mối tình đầu của hắn :
_ Ngày xưa tao có yêu 1 em gần nhà, gái nhà lành ngoan hiền đẹp cả người lẫn nết. Nàng đẹp theo kiểu hiền lành thánh thiện đéo hiểu duyên số thế nào lại thích tao….uống đi mày
Ực 1 cái 2 thằng đi hết chén rượu đầy hắn tiếp tục rót miệng lại lè nhè kể :
_ Tao nhớ cái lần đầu gặp nàng ấy. Hôm đó tao vừa đi đánh nhau về thấy nàng ta đang bị 2 thằng choai choai quây ngay cửa nhà tao. Nhìn đôi mắt nai của nàng rướm lệ không nhịn được lao vào nện hai thằng ôn thần kia 1 trận lên bờ xuống ruộng. Kết quả của vụ ẩu đả đầu tao ăn nguyên viên gạch chỉ, rách khâu mẹ nó 10 mấy mũi. Đây nhìn này.
Hắn vừa nói đầu hơi nghiêng về phía trước 1 con rết nhỏ vằn vện trên đầu. Thằng đầu đất lại tiếp tục cậ chuyện :
_ Nàng ấy đưa tao đi khâu, sau đó hàng ngày đến chăm sóc tao. Từ đó nảy sinh tình cảm lúc nào không hay. Nàng ta và tao là 2 kẻ khác biệt sống ở 2 thế giới khác nhau, yêu nhau lúc đầu còn thấy hạnh phúc….uống đi mày.
Ực 1 cái chén rượu đầy lại hết, nó tiếp tục ngồi lắng nghe Kha đầu đất kể tiếp :
_ Mối tình của tao có lẽ sẽ mãi đẹp nếu như không bị cha mẹ nàng phản đối, tao là ai đã làm gì không chỉ phố tao biết mad có khi cả cái đất Hà Nội cũng biết. Bố mẹ nàng phản đối cũng đúng thôi, con gái họ hiền lành chất phác thế kia có mà điên mới đồng ý cho nàng yêu tao. Họ tìm đủ mọi cách để ngăn tao đến với nàng, lần nào may mắn gặp được nàng cũng thấy đôi mắt nai của nàng sưng mọng. Giây phút bên nhau tao luôn cố làm cho nàng hạnh phúc, nụ cười của nàng là báu vật của ông trời ban cho tao. Chuyện bị đẩy nên cao trào sau hơn 1 tháng tao mới gặp được nàng, bố mẹ nàng đã giam cầm nàng trong phòng ngủ, không cho nàng ra ngoài để gặp tao. Nàng tìm đủ mọi cách mới ra gặp tao được. Nhìn nàng tiều tụy hốc há quá, đôi mắt nai của nàng sưng tím, nụ cười của nàng đã mất….uống đi mày
Cứ thế cứ thế chai rượu tây chẳng mấy chốc cạn, nó muốn nghe tiếp câu chuyện của Kha đầu đất mà không thể. Rượu đã ngấm vào từng thớ thịt trong ngưới nó, gục xuống bàn nhậu là khoảng khắc cuối cùng nó còn nhận thức được.
Đang say mềm trong giấc ngủ, nó cảm thấy nhưng nhức ở tay như có vật thể gì đó đè nên tay nó. Mở mắt ra căn phòng như đảo lộn, màu trắng hồng nhu nhảy múa trước mắt nó. Muốn co tay lại mà không sao co được,nó khom người nhìn xem vật gì đang cản nó co tay. Là người à, hình như là gái thì phải, hương thơm thoang thoảng mùi hương bưởi lúc sớm mai ngào ngạt trong.mũi nó, khuôn mặt thân quen nhìn không rõ ràng đang từ từ tiến sát mặt nó. Là chị à, nó lại chìm dần trong vô thức không còn biết trời đất xung quanh đang diễn ra chuyện gì…..
Mồm nó khô như giang, cảm giác khát nước kéo nó dậy. Căn phòng trần trắng tường hồng nằm yên vị không còn đảo lộn trong mắt nó nữa. Nó đứng dậy ra khỏi giường tìm nước, cảm giác lạnh bao trùm toàn thân, nó co rúm người lại hóa ra trên người không mảnh vải che thân. Chẳng nhẽ những thứ nó lờ mờ nhìn thấy là thật không phải mơ. Nó quên cả cái lạnh chạy lùng sục quanh phòng tìm kiếm tìm kiếm mà không có ai. Là thật hay là mơ nhỉ, nó mặc vội quần áo ấm vào người đi ra khỏi phòng, dãy hành lang vắng tanh không 1 bóng người, âm thanh rên rỉ đầy nhục dục của phụ nữ ở đâu đó vọng ra, tiếng uỳnh uỵch của giường chiếu của xác thịt va chạp vào nhau nghe chát chúa. Nó đưa tay nên chán bóp chán chấn tĩnh lại. Miệng lẩm bẩm :
_ Địt mẹ thằng đầu đất đã bảo không thích rồi mà.
Nó quát lớn :
_ Kha đầu đất mày ở đâu.
Tiếng Kha đầu đất trả lời :
_ Tao ở đây
1 phút sau khuôn mặt lấc cấc của thằng đầu đất chui ra từ cửa sổ phòng đối diện. Mặt nó nhăn nhở :
_ Đã không ku, em của mày là đẹp nhất đêm nay đó.
Nó mặt lạnh lùng, đôi mắt phát hỏa giơ tay đấm thẳng vào mặt thằng đầu đất. Như đọc được ý định của nó, thằng đầu đất thụt đầu vào cửa sổ, hắn vội vàng đóng cửa cái rầm. Tiếng Kha đầu đất vọng ra :
_ Thằng chó mày làm cái trò gì thế….
Nó nói rít nên trong họng :
_ Địt mẹ mày ra đây….
Tiếng ầm ĩ đánh động cả khu nhà, tiếng bước chân chạy rầm rầm tiến về chỗ nó. Mấy thằng nhân viên khách sạn nên tiếng :
_ Có việc gì vậy anh
Thằng Kha đầu đấtlúc này mới mở của bước ra :
_ Không có việc gì đâu các em. Chuyện riêng ấy mà. Mày bình tĩnh lại đi thanh toán song tao với mày ra ngoài giải quyết.
Nó im lặng nghiến răng kèn kẹt. Lạnh lùng bước qua đám đông xuống dưới nhà chờ thằng đầu đất.
5 phút sau thằng đầu đất đi ra mặt méo nó nhìn nó giọng thành khẩn :
_ Thôi nào tao xin lỗi say quá nên làm bừa thông cảm cho tao nhé
Cơn giận dữ của nó phần nào đã nguôi ngoai trong lúc đứng đợi thằng đâu đất. Chuyện đã rồi có đấm có đá cũng chả giải quyết được việc gì. Nó nói nhấn mạnh từng từ 1 :
_ Lần sau cái gì tao nói là không thích thì đừng có cố làm. Còn tái phạm chấm dứt bạn bè
Thằng đầu đất giọng chắc nịch :
_ Ok tao hứa sẽ không có lần sau. Thôi lên xe anh em mình về.
Nó và Kha đầu đất về đến nhà lúc 2h sáng. Bố đi làm không có nhà, mẹ nó lo lắng cho 2 thằng không ngủ được. Ngồi ngoài ghế chờ bọn nó cả đêm. Đến khi bọn nó về mùi rượu nồng nặc, mẹ nó chỉ nhắc nhở vài câu rồi cả nhà tắt đèn đi ngủ. Trong đêm lạnh nó không ngủ được, nó thấy hối hận vì đã làm mẹ phải thức đêm chờ nó, nó cảm thấy có lỗi với chị vì đã làm điều đó……
Sáng mùa đông, trời lạnh căm căm 5h rồi mà trời vẫn tối đen như mực, nó ra sân đi vài đường quyền quen thuộc cho bớt buồn bực trong người. Tâm trạng trong người quá nhiều nó không thể tĩnh tâm ngồi thiền. Đi dạo 1 mình quanh xóm liều, tuổi thơ như 1 bộ phim hiện về trước mắt nó. Bao buồn vui nhọc nhằn trong quá khứ cứ hiện về qua từng góc xóm thân quen…

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8

Từ khóa: , ,
loading...
Truyện cùng thể loại
Cậu cháu chung nhà

Cậu cháu chung nhà

Cậu cháu chung nhà Chuyện là vầy tui có 2 đứa cháu gái hiện đang sống chung với tôi chung 1 nhà 1 đứa 27t...

318.57K 1 tuần trước
Những tên trộm biến thái

Những tên trộm biến thái

Những tên trộm biến thái Trong một căn phòng khách sạn, có ba người đàn ông và một cô gái trẻ đẹp đang hưng phấn...

305.99K 1 tuần trước
Bạn thân, bạn chịch

Bạn thân, bạn chịch

Bạn thân, bạn chịch Lúc đó, em đang là sinh viên năm 2, lại còn là trai tân chưa biết gì nhiều, em có đứa...

302.24K 1 tuần trước
Trả thù

Trả thù

Trả thù Sài Gòn cuối thu, tòa nhà Golden tọa lạc trên con đường Lê Lợi, đây là trụ sở của tập đoàn Đông Á....

592.62K 2 tuần trước
Phải quên đến bao giờ

Phải quên đến bao giờ

Phải quên đến bao giờ Nó tên là Huy Hoàng, ở nhà từ bé vẫn được gọi là Nhất, vì nó nhất đủ thứ, nó...

590.61K 2 tuần trước
Dục tình (p2)

Dục tình (p2)

ĐỌC PHẦN 1 Hương nằm trên người Tùng, miệng nàng âu yếm con cặc nóng hổi, thỉnh thoảng lại rên nhẹ vì cái lưỡi như...

587.28K 2 tuần trước
Thu Sương

Thu Sương

Buổi sáng hôm nay là một ngày nhiều cảm xúc đối với Thu Sương, một người phụ nữ ở một vùng ven biển, sở hữu...

836.62K 3 tuần trước
Lửa tình, kiếp đào hoa

Lửa tình, kiếp đào hoa

Lửa tình, kiếp đào hoa “Lê Hoàng Minh, nếu cậu cứ cứng đầu thì tội sẽ nặng hơn. Hãy khai báo thành khẩn, sẽ được...

835.93K 3 tuần trước
Hằng

Hằng

Tôi tốt nghiệp ra trường đúng vào cái dịp Hà Nội đang hứng chịu đợt lũ lụt lịch sử, vì thế mà thật là đáng...

828.12K 3 tuần trước
Yêu thầm chị họ

Yêu thầm chị họ

Yêu thầm chị họ Haizzz… đêm nằm buồn quá, trằn trọc mãi không ngủ được nên lên đây tâm sự cùng các thím. Đây là...

1.31M 1 tháng trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS, Xem sex
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online - SEX - Phim XXX