Phim Sex
Phượt và SEX (p3)

Phượt và SEX (p3)

Ðăng : 11/01/2018

435.62K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Phượt và SEX (p3) tại TruyenSex88.Net

loading...

Phượt và SEX (p3)

Cảm xúc đó khó có thể nói lên thành lời, nó cứ ngân vang ở nơi con tim tôi. Được tắm táp hoà dưới làn nước biển, nô đùa cùng người mình yêu, và bên cạnh là ông anh – tri kỷ. Cả hai chúng trao nhau nụ hôn nhẹ và nằm gọn trong vòng tay anh, cả hội cứ nude như thế lặng yên nằm bên nhau nghe tiếng sóng vỗ rì rào.

-Hứa với em đi.

-Còn bắt hứa gì nữa… anh nói.

– Mãi yêu em như bây giờ nhé.

– Hix, đến bây giờ rồi mà vẫn còn bắt anh hứa điều đó sao… anh còn yêu em nhiều hơn theo tháng năm

Anh trả lời thế đấy, mà cũng lạ, sao phụ nữ lại thích nghe những điều mật ngọt như thế, dù biết nhiều khi chẳng cần phải hứa, vì những điều ta làm cho nhau thì ngàn lời nói cũng không diễn tả được.

Rồi trời bắt đầu mưa nhỏ, tôi và anh chạy loăng quăng trên bãi biển như hai đứa trẻ vầy mưa cả đoàn, đói và lạnh… mặc đồ bơi rồi lên bờ vẫn kịp uống nước dừa. Chạy thẳng xe về thị trấn, truyện sex tôi và H như nổi loạn vậy cả hai đứa chỉ có mặt mỗi binini ngồi sau xe về khách sạn, đi đường người dân ở đây ai cũng dán mắt nhìn vào hai chúng tôi, như là sinh vật lạ vậy. Chả sao đi biển mà, miễn là mình thích là được

Buổi tối chúng tôi ra chợ đêm Dinh Cậu nơi đây buổi tối tấp lập người mua bán ăn uống, chợ bán chủ yếu là đồ hải sản. Anh là người đi chợ (khoản mua bán tôi không giỏi lắm) chúng tôi mua tôm, mực, hàu, ngao… bia để chuẩn bị cho 1 bữa BBQ trên bờ biển.

Vừa đốt lửa, quạt than khói làm chảy bao nước mắt nước mũi, nhưng cuối cùng cũng được những bữa tối ngon do chính tay mình làm, tại bãi biển ngay chân khách sạn chúng tôi ở. Điều buồn cười và đáng nhớ nhất là cuộc vui chưa tàn thì tôi bị phê mới sợ chứ. Tôi biết là tôi kém mà chỉ được cái hô hào chứ khoản bia rượu thì kém lắm mới uống được mấy cốc bia tôi say, nằm trên cái ghế dài mà lăn cả xuống cát, không biết gì luôn …  lại bị mất kiểm soát vì say… khổ thế đấy. Làm cho mọi người sợ tôi bị cảm, vì buổi chiều thì tắm táp lại dầm mưa trên đường về, anh lại phải lo pha nước chanh muối, uống nước gừng, xát rượu gừng vào chân và chán cho tôi. Sau một lúc nằm vật vã, rồi bao nhiêu thứ bổ béo ăn vào đã được tôi cho ra hết, cũng là lúc cuộc vui tàn cuộc. Tôi tỉnh táo hơn tý, rồi chúng tôi lang thang khắp thị trấn, tìm 1 quán hát có vẻ được nhất ở đây để hát karaoke. Kỷ niệm về nơi này là chưa bao giờ thấy hát hò ở đâu lại tệ như ở đây, mix dở, hai anh nhân viên phục vụ bất luôn cái bóng đèn tuýp ở phòng – kiểu như đèn đường cao áp vậy, thực và nhức mắt có đời thủa ở đâu đi hát mà như vào phòng như vào cửa hàng bán quần áo vậy điện sáng chưng. Chúng tôi yêu cầu tắt điện sáng và bật đèn nhấp nháy thì anh nhân viên trả lời.

-Các anh chị thông cảm quá 10h đêm rồi, theo quy định ở đây các cửa hàng kinh doanh không được bật đèn nhấp nháy.

-Thế thì về thôi  tôi nói

-Anh chị thông cảm nhé…

-E cứ bật đi có gì anh hoàn toàn chịu trách nhiệm (anh làm trong ngành)

Ông anh của tôi nói….

Đúng là nghệ thuật đàm phán thì phải phục ông anh của tôi  Ông anh lên gặp chủ quán và đàm phán thế nào đấy rồi cuối cùng phòng hát cũng được bật đèn, 3 người kia đang phê mỗi mình tôi còn tỉnh. Khổ thế đấy, đôi bên cạnh lại có những hành động tự nhiên như chúng tôi không có mặt ở đấy. Anh cũng đang bứt rứt lắm, tôi biết nhưng nhất định tôi không cho làm gì cả, vì say xong tôi bị mệt chả thiết tha gì nũa…. Anh cũng tôn trọng tôi, chàng trai của tôi lại ngoan như con cún vậy, chắc phê lên bắt đầu lên nhảy nhót để giải nhiệt…

Hát đến gần 12h đêm thì chúng tôi về, thị trấn lúc này chả còn ai, đường phố đã vắng bóng người qua lại. Thẳng lối về lăng Dinh Cậu, chúng tôi đèo nhau ra bờ kè ngồi. Ánh điện đừng chiếu xuống lờ mờ, trăng sáng ở trên đầu, gió thổi lộng chúng tôi dựng xe lại. Tôi đứng trên bờ kè (bờ gồ cao hơn so với đường) chạy và hú lên như 1 con điên vậy: Hê…hê… thích quá… a..aaa…

Rồi chạy lại chỗ xe anh ngồi, tôi thì ngồi trên bờ kè thả hai chân xuống.

– Anh hiếp em ở đây đấy

– Help me… hép me… hehehee mà anh hiếp đi…

Chả để cho tôi nói hết câu anh giữ chặt lấy hông tôi, kéo tuột cái quần lót xuống. Buổi tối tôi mặc váy maxi dài. Anh vén váy tôi lên ụp mặt vào cô bé liếm mút. Tư thế này giống như tư thế làm trong nhà bếp hay nhà vệ sinh nhưng khác là tôi đang ngồi trên bờ kè, anh đứng dưới. Tiếng anh múp mát cô bé tôi cứ như anh đang húp súp í, vì nước lồn chảy ra bao nhiêu anh nuốt hết bấy nhiêu. Tôi hai tay giữ chặt vào lỗ bê tông đằng sau để khỏi bị ngã. Cô bé tôi lúc này nứng khinh khủng.

– hazz… anh em chịu không nổi rồi.

– Lúc trong quán anh hứng không chịu nổi luôn mà không cho anh. Bây giờ phải xin anh mới cho.

– Xin anh… yêu em đi.

Tôi quàng hai tay vô cổ anh để nhảy xuống. Anh tụt cái quần sooc chun xuống rồi dí thẳng boài vào cô bé tôi, nhấp được 1 lúc thì tôi đổi tư thế doggy anh cứ ôm chặt lấy hông tôi thỉnh thoảng tay lại vỗ đốp vào mông làm tôi đau điếng, rồi thấy anh run lên từng đợt tinh dịch bắn hối hả vào trong âm đạo. Anh ôm chặt lấy tôi và bóp mạnh vào hai ngực, thì thầm: Cảm ơn em: vợ yêu.

Sau màn làm tình đấy, chúng tôi ôm nhau ngồi hóng gió được 1 lúc nữa thì về khách sạn.

Buổi sáng hôm sau mệt vô cùng luôn vì uống rượu nên chẳng ai muốn dậy sớm. Hẹn đồng hồ 5h sáng vào vệ sinh và gọi anh dậy, nhất định anh không dậy luôn vì quá mệt. Tôi lại ra chiêu “kệ anh ngủ nhưng cứ gọi được cậu bé anh thức dậy là anh phải dậy”. Này thì không dậy này, này thì ngủ này… Chả buồn gọi nữa. cho tay xuống sóc cậu bé, rồi liếm mút mấy phút nó dựng đứng lên làm anh cũng chả chịu được nữa. Vậy là chưa kịp đánh răng rửa mặt gì anh lại ghì tôi ra làm 1 nháy nữa vậy là tỉnh hẳn…. Đó là cách tôi gọi người đàn ông của tôi tỉnh giấc mỗi khi muốn ngủ thêm.

Đôi kia không dậy nên cũng không muốn làm phiền nên tôi với anh đi bộ dọc bãi biển ra ngắm bình minh lên ở lăng Dinh Cậu. Dinh Cậu được xem là biểu tượng du lịch của đảo Phú Quốc. Có thể nói, đến Phú Quốc mà chưa đặt chân đến mũi Dinh Cậu thì coi như chuyến đi chưa thể trọn vẹn. Bàn tay của mẹ thiên nhiên đã tạo ra ghềnh đá lạ lùng này ngay giữa biển với ba bề sóng vỗ và nhiều bãi đá nhô nhấp ngày đêm như réo hát cùng sóng biển. Trên đỉnh ghềnh đá này là một ngôi miếu cổ phủ ngói rêu phong được rợp mát bởi tán cổ thụ đã hơn thế kỷ làm nên cảnh tượng như chốn bồng lai. Cạnh bên miếu là ngọn hải đăng sừng sững làm người dẫn đường cho tàu thuyền. Khoảnh khắc vô cùng đặc biệt khi đến Dinh Cậu ấy là lúc bạn được ngắm bình minh hoặc ánh hoàng hôn rớt xuống trên mặt biển. Nó đẹp đến nỗi ai đã đến đây và được ngắm cảnh này cũng muốn thốt lên cùng đất trời một từ – Ôi, tuyệt quá. Đó cũng là lý do mà dù có mệt nhưng buổi sáng đi biển tôi đều dậy sớm vì không muốn bỏ qua những khoảng khắc đẹp của thiên nhiên.

Sau đó về ăn sáng thì đôi kia dậy, bữa sáng được chúng tôi ăn nhanh. Chúng tôi chuẩn bị đồ đạc để kịp một hành trình cho một ngày mới, chúng tôi lại chạy xe quay lại phía con đường hôm qua đi chúng tôi đến Làng chài cổ Hàm Ninh nó thuộc phía đông đảo Phú Quốc từ thị trấn Dương Đông, đi thêm 20km về phía Đông Bắc. Đến nơi đây cảnh đầu tiên nhìn thấy là con đường bê tông nhỏ xíu chạy dài ra biển, con đường này khá đẹp để ai thích chụp ảnh checkin. Tàu bè buổi sáng đã về đây để họ mang tôm cá về bờ sau chuyến đi biển, anh lấy máy ghi lại cảnh này còn tôi chạy lon ton trên con cầu cảm giác thích thú vô cùng.

Sau đó cả hội đi về khám phá Suối tranh, phải leo mất tầm 1 tiếng thì tới được được suối, suối rất nhiều nước có rất nhiều bạn trẻ tắm luôn ở đây. Chúng tôi đùa nghịch trong làn nước, chụp ảnh rồi nghỉ ngơi lấy đồ ăn trưa nằm ngủ trên phiếm đá giữa rừng ngủ. Cảm giác mát mẻ trong lành lắm. Đầu giờ chiều quay về phía Bắc đi vào địa điểm sản xuất nước mắn để tham quan tìm hiểu quy trình làm nước mắm và đi vào thăm vườn Tiêu ở Phú Quốc, vào vườn tiêu đã ngửi thấy có mùi rất thơm và cho vị cay nồng rất đặc biệt. Có lẽ cũng chính vì vậy mà rất nhiều du khách đều coi hồ tiêu là một điểm tham quan không thể bỏ qua khi đến Phú Quốc. Chúng tôi ghé thăm vườn tiêu cảm giác đầu tiên là Bác chủ vườn tiêu với nước da đen cháy nắng vì vị mặn của biển, vì gương mặt luôn cháy nắng suốt ngày ở trên vườn thấy chúng tôi bác niềm nở đón du khách bằng những nụ cười dung dị, chân chất và đầy cảm mến.

Buổi chiều tối lại là khoảng thời gian đẹp và ngọt ngào nhất, chúng tôi đến với Bãi Dài, nằm phía tây bắc đảo Phú Quốc nơi mà tôi thấy đẹp nhất vì vẻ đẹp hoang sơ chưa bị đụng chạm bởi bàn tay của con người. Đúng là không hổ danh là 1 trong 10 bãi biển đẹp và hoang sơ nhất thế giới theo bình chọn của BBC. Theo như bình chọn Bãi Dài là một trong số 5 bãi biển đẹp và sạch nhất trên thế giới. Tin BBC đã giới thiệu về Phú Quốc là một hòn đảo tuyệt vời mà Bãi Dài chính là thiên đường dường như bỏ quên với nắng vàng, nước mát và không gian du dương tĩnh lặng đầy hoang sơ.

Vì hôm trước chúng tôi đã qua cả Bãi Khem và Bãi Sao thì tôi thấy rằng: Bãi Dài khác hẳn với Bãi Sao, nó là bãi biển có cát vàng tự nhiên, Bãi Sao với cát nhỏ và trắng mịn màng, có thể nói cát trắng như dãy bánh kem khổng lồ. Còn ở Bãi Dài cát vàng và biển trong xanh như ngọc bích ở nơi đây như thuộc về một nơi khác, tách biệt bởi vẻ thanh thoát trinh nguyên. Thực sự tôi thấy mình may mắn khi được đặt chân đến hòn đảo xinh đẹp này khi nơi đây còn hoang sơ chưa có bàn tay con người tác động nhiều như hiện nay.

Cảm xúc sau cả ngày mệt mỏi với cái nắng cái gió khi đến bãi Dài trước mắt tôi hiện ra cả một bãi biển trải dài, chúng tôi dắt tay nhau giữa bãi cát, nằm phơi mình hưởng nốt ánh nắng của buổi chiều, rồi chán lại xuống tắm rồi lại lên nằm trên cát ngắm mặt biển mênh mông một màu xanh lơ tuyệt đẹp, biển ở đây theo tôi như cô gái 16 tuổi đẹp bình yên, trong sáng và hoang sơ khó cưỡng. Nhưng ai đã yêu đã phải lòng thì chỉ có cảm giác không muốn dời xa nơi này.

Buổi chiều hôm đấy nơi đây không có nhiều người đến, có mấy đôi là khách nước ngoài cũng đến tắm nắng rồi đã về. Gần tối hội tôi bỏ lều ra cắm trại trên bãi biển. Vẫn là thịt nướng, xúc xích, mực khô nướng, bánh mỳ hoa quả và bia đã được chuẩn bị sẵn… Buổi party tối lại bắt đầu với mùi thơm của thịt, mực nướng, mùi của than cháy quện với vị bia vị muối mặn của biển, của cát. Chúng tôi ngồi bên nhau ăn uống, tâm sự những chuyến đi, những kỷ niệm vui buồn trong cuộc đời, những kỷ niệm chung của cả nhóm… Có thể nói mỗi con người đến với bạn đều là duyên số, chẳng ai có thể thay thế được ai cả, mỗi người lại có những vị trí riêng… tôi may mắn có được anh người đàn ông tuyệt vời yêu tôi, có ông anh người tốt nhất tôi yêu quý nhất hơn cả người thân. Cảm ơn cuộc đời cho họ ở bên tôi và chúng tôi đã có một buổi tối đầy ý nghĩa.

Chả nhớ tôi say từ lúc nào chỉ biết giật mình tỉnh khi có cảm giác ấm nóng ở mặt mở mắt ánh bình minh đã chiếu rộ vào mặt, lấy tai dịu mắt, anh đang mơn chớn cặp vú của tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài, vẫn là biển xanh cát trắng nắng vàng, lại thèm cảm giác được yêu thương. Chưa kịp đánh răng rửa mặt nên chỉ hôn nhẹ vào tai anh, anh đã nằm nên người tôi và cho cậu nhỏ bên trong cô bé của tôi. Anh nhẹ nhàng đưa đẩy để cho cô bé có nước, hôm nay anh không bj vì cả hai chưa kịp dậy vệ sinh miệng. Chỉ một lúc là tôi lại bắt nhịp với anh, cả hai lại hoà vào một để có một cuộc yêu nhẹ nhàng nhưng cũng nồng cháy ở đây. Yêu xong chúng tôi dậy đi dạo trên biển chụp những kiểu ảnh kỷ niệm cuối cùng ở nơi này dọn đồ rồi quay trở lại thị trấn Dương Đông trả xe máy. Trên đường về tôi và H ngồi sau xe nhiều lúc vì quá phiên vì có cảm giác cả cung đường ven biển chỉ có 4 chúng tôi đi nên tôi và em ôm chặt người đằng trước bảo đứng lên hét ầm lên… Đây mới hiểu vì sao nhiều khi cảm xúc bị nổi loạn, không thể kìm chế được.

Chúng tôi trả thêm tiền cho anh chủ xe để chúng tôi đi xe máy ra sân bay và anh phải cho hai người ra sân bay lấy xe. Do tôi bay chậm hơn một ngày nên còn vài nơi tôi chưa khám khá được ở hòn đảo xinh đẹp này, nhưng đó cũng là chuyến đi quá tuyệt vời cho những khám phá và trải nghiệm của nhóm tôi. Chuyến đi xa đầu tiên đầy đủ cả 4 người với những cảm xúc chỉ có một lần khó có thể nào quên trong cuộc đời của tôi.

Hoà Bình là một tỉnh gần Hà Nội và có nhiều điểm du lịch cho các bạn khám phá nét thiên nhiên trong lành, bình yên. Chiều thứ 6 anh đón sớm, lại là thời gian trốn lý tưởng của cả hai, chỉ kịp thay quần áo, anh đón sẵn ở cổng rồi lên đường. Lần này chúng tôi đi Hoà Bình và địa điểm dừng chân ngủ lại tối nay là Bản Lác ở huyện Mai Châu cách Hà Hội khoảng 140Km. Đã từ lâu Bản Lác đã trở thành điểm đến hấp dẫn cho những ai muốn tránh xa sự ồn ào của phố thị, muốn trở về với cuộc sống giản đơn nơi bản vùng cao yên bình thanh tịnh.

Lại là một cung đường đi trời tối, chúng tôi tháng 10 trời đã về thu nên buổi tối hơi lạnh. Khi hai đứa vượt qua đèo Thung Khe lúc này chỉ thấy toàn là màu trắng của sương đêm, lạnh và cảm giác có cái gì đó rờn rợn, ớn lạnh sau gáy khi xe vượt đèo trong màn sương. Đèo Thung Khe không có những dốc đứng, không có những những cua tay áo cháy phanh như những con đèo khác nhưng lại khá nguy hiểm bởi những chiếc xe tải chạy ngược chiều, ẩn trong màn sương mù đặc quánh làm cản trở tầm nhìn, khoảng cách tầm nhìn lúc này không quá 1m. Cứ ôm chặt lấy anh, bao nhiêu cảm giác sợ hãi cũng hết – Và cũng chẳng là gì vì bên cạnh đã có anh. Hai con người cùng đam mê và có một tinh thần muốn đi như hai đứa tôi.

Sau gần 4 tiếng đồng hồ, chạy qua các con đèo, những vách núi trời tối chả nhìn rõ đường. Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến nơi, chạy quanh quẩn một vòng quanh bản Lác để thêu phòng nhưng hầu như nhà sàn nào cũng đã kín chỗ, may mắn thay cuối cùng cũng tìm được một phòng homestay ở nhà sàn cuối bản ngay cạnh cánh đồng lúa. Tắm qua rồi hai đứa đi ăn thưởng thức món cơm Lam chấm muối vừng thơm lừng, và cả 1 con gà đồi nướng, hai đứa ăn uống và nhâm nhi vài cốc bia. Anh uống là chính còn tôi là dũng sĩ diệt gà…

Tối cuối tuần nên Bán Lác nhộn nhịp lắm, đông đúc những khách qua lại, ở đây là nơi sinh sống của người Thái sinh sống họ bán đủ các sản phẩm của người Thái, thấy đặc biệt nhất là những bộ váy được dệt thổ cẩm nhiều mầu sắc. Chúng tôi lang thang quanh đó một vòng rồi rồi đi bộ ra sân chơi chung xem nhảy sạp, múa xoè Thái. Tối cuối tuần nên nơi đây nhộn nhịp như 1 đêm gala, đủ các loại nhạc, từ nhạc Dance của những đoàn học sinh, sinh viên, đến nhạc trữ tình của những team già trung tuổi. Tôi và anh lòng vòng qua hết team này team khác, cuối cùng thì dừng chân ở 1 hội nhảy sạp, hai đứa đứng chờ để được nhảy cảm giác rất là háo hức, chỗ này tập trung đông nhất có lẽ ai cũng muốn được hoà vào với không khí vui của người Thái và đặc chưng là nhảy sạp uống rượu cần. Lần đầu nhảy sạp cũng không quá khó nhưng do cứ vội vội vàng vàng nhảy không đúng nhịp nên bị đập mấy phát vào chân đau điếng người….

Đêm đã về khuya, nhưng không khí ở đấy càng nhộn nhịp càng đông vui, chơi vui được một lúc, cảm giác khản hết cả giọng vì la hét và cả hai cũng đã thấm mệt nên chúng tôi dắt tay nhau về ngủ, khi về bản các quán hàng đã đóng cửa hết, tìm mãi mới thấy 1 quán còn mở của chúng tôi mua mấy chai nước và ít nước ngọt kèm theo 1 túi đá.

Anh về phòng chỉ kịp cởi áo và nằm xuống bảo tôi đi ngủ, tôi biết anh mệt. Tôi chưa muốn ngủ mở toang cửa sổ, ngồi trên ghế gác chân lên thành cửa sổ nhân nhi lon nước. Quay sang nhìn anh, ngắm người đàn ông của tôi ngủ, anh nằm sấp, mặt quay sang một bên hai tay để dưới cằm. Tôi cứ ngồi ngắm anh, rồi lấy tay vuốt nhẹ mái tóc đen dày của anh. Gương mặt anh lúc ngủ nhìn hiền lắm, đôi lông mày và hàng mi dậm…. Tôi vuốt ve vào má anh, và chả hiểu sao lúc này tôi thích làm cho anh sướng, muốn phá tan giấc ngủ của anh, muốn được đền bù cho anh là phút giây đê mê và cảm giác khác lạ…

Trong đầu tôi nghĩ ra một bài đã đọc đâu đó từ rất lâu nhưng chưa có dịp thử cho anh. Uống hết lon nước, tôi bắt đầu ra chiêu chinh phục người đàn ông của tôi. Tôi nhẹ nhàng bỏ cái chăn ra lưỡi quẹt 1 đường dọc sống lưng anh, như 1 dòng điện chạy qua người anh cong lưng lên nhưng chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi được đà làm thêm 1 đường sau gáy anh, rồi liếm quanh tai anh. Anh nói chung tiếng ngái ngủ: …Em làm gì đấy

– Làm cho anh sướng…

Anh không nói thêm gì cứ nằm thế như xem tôi làm tiếp trò gì nữa, tôi cho thêm viên đá lạnh vào trong miệng, lưỡi tôi lúc này như đóng băng vậy. Tôi liếm láp quanh mặt anh, rồi xuống hai núm ti, rốn và kết thúc là cậu nhỏ. Cái lưỡi tôi như con lươn nhẹ nhàng mút nhẹ đầu khấp và rồi đá xuống bên dưới. Tôi mút chặt boài của anh nó nằm gọn trong miệng tôi, một cảm giác nóng ấm, đối lập với sự lạnh buốt của miệng lưỡi tôi. Anh như chết lặng vậy nằm im rên rỉ….ôi…ôi…. boài thì cứ giật giật… Lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của anh to như thế bình thường anh sướng mắt anh hay lờ đờ như đang phê thuốc

Cứ thế tôi liếm xuống hai hòn cà, rồi hai bên bẹn non… lưỡi tôi đi đến đâu chỗ đó co rúm lại vì lạnh, vì sướng và vì một cảm giác lạ anh chưa bao giờ được thử. Miệng anh rên ngày càng to, mông và người anh ưởn lên so với sàn gỗ khi cái lưỡi lại chạy thêm 1 đường quanh bộ hạ của anh. Hi…Người đàn ông của tôi cứng rắn mạnh mẽ trên mỗi cung đường là thế nhưng lại yếu mềm dễ tan chảy trước cái lưỡi của tôi…

– Em làm gì anh đấy vợ. A chịu không nổi rồi…ứ ứ…

Lúc này nước đầu boài rỉ ra nhiều lắm rồi, tôi biết anh đang sướng điên dại. Anh không chịu được nữa ngồi nhổm dậy. Lột tung cái váy ngủ của tôi ra. Tôi không mặc quần lót suốt từ lúc tắm xong và chỉ dán miếng dán núm vú. Anh bóc hai miếng dán vú ra rồi úp mặt vào hôn ngấu nghiến vú, tôi vẫn ngậm đá hôn vào mặt vào tai anh, rồi chúng tôi hôn nhau, nụ hôn nước đá lạnh buốt. Anh từ từ đè ngửa tôi ra đút cậu bé vào nhấp được vài cái thì xuất tung toé.

Lần đầu thấy anh xuất nhanh như thế, không kìm chế được cảm xúc… chứ thường anh sẽ làm cho tôi sướng trước rồi mới xuất. Mình cũng thấy mình giỏi thật  Ông nhau ngủ đến sáng, buổi sáng dậy a chả bài tôi tiếp bằng một cuộc mây mưa.

Buổi sáng khi mở cửa sổ ra, mùi múa thơm, sương sớm, mây bay nhẹ, quang cảnh nơi đây thật bình yên trong lành của buổi sớm mai trong trẻo hai đứa thuê xe đạp đạp quanh khu và tới phiên chợ sớm của bản, hàng hóa trong chợ cũng dễ mua do dân ở đây không bán mặc cả, họ trao đổi vô tư, thoải mái, hợp nghĩa tình, chúng tôi ăn sáng tại chợ rồi quay về trả xe trả phòng và chúng tôi đi đến Ba Khan – Thiên đường bị bỏ quên… lại là những cảm xúc mới ở nơi này…

“Chưa đi chưa biết Hà Giang

Đi rồi mới biết sang hơn ở nhà”

Đó là câu nói vui khi gặp các anh Bộ đội biên phòng trên Đồng Văn. Sang ở đây không phải là tiền vàng, vật chất – mà từ Sang trong câu nói này hàm chứa những tình cảm sâu sắc: nơi đây – rượu luôn có đầy bình để mời khách, và hoa thì nở đầy núi rừng quanh năm theo mùa. Con người hiền hoà, mến khách, trẻ con thì ngây thơ, hồn nhiên luôn nở nụ cười dù vẫn còn nhiều khó khăn về vật chất.

Chinh phục các tỉnh Đông và Tây Bắc tưởng chừng chỉ là ước mơ khá xa vời của tôi. Một con bé trên đôi chân chưa bao giờ biết mỏi, hầu như tất cả các nơi trên đất nước hình chữ S đâu có sân bay là tôi đều đặt chân. Nhưng trước đây chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ đi đến các tỉnh miền núi xa xôi với những con đường quanh co, đồi núi gập gềnh những con đèo con dốc những đoạn cua mà chóng hết cả mặt.

Lần đầu đến Hà Giang, chúng tôi đi đúng vào dịp đầu tháng 11 khi mà hoa Tam giác mạch nở rực khắp các sườn đồi, để trách đông nên chúng tôi đã nghỉ làm và đi vào ngày thường. Anh là người lên lịch trình cho chuyến đi này vì anh đã đi Hà Giang rồi nên dù sao cũng có chút kinh nghiệm, mọi thứ không có gì phải chuẩn bị cả, vì trong balo của hai đứa luôn để sẵn mọi thứ cần thiết chỉ lên lịch là có thể lên đường. Hai đứa mang 2 balo đi, một balo đựng đồ của cả hai, một balo đầy đựng toàn bộ bánh kẹo để chia cho các em bé vùng cao dọc đường đi.

Để giảm vất vả cho cuộc hành trình chúng tôi di chuyển lên Hà Giang bằng ô tô khách. 5h chiều hai đứa đón xe ở bến xe Mỹ Đình đặt 2 vé giường nằm cạnh nhau, đến tầm hơn 4h sáng thì xe đến thành phố Hà Giang. Chúng tôi đã thuê sẵn một chiếc xe máy ở trung tâm thành phố, chạy xe lòng vòng quanh thành phố để hút hà cái không khí lạnh lạnh và trong trong lành của buổi sớm trên Hà Giang. Cái lạnh cộng với cảm giác lại là những buổi sáng thức dậy ở nơi xa làm cho tôi cảm giác rộn ràng lắm, đây chả phải là lần đầu tiên xa nhà nhưng chả hiểu sao cảm giác xốn sang đến lạ.

Tìm một quán ăn sáng rồi hai đứa nhâm nhi ly caffe ấm nóng, ngắm thành phố Hà Giang khu Quảng Trường rồi lên cột mốc Hà Giang 0 Km, cột mốc này sẽ là nơi bắt đầu cho chuyến đi đầy cảm xúc.

Hai đứa quấn khăn, áo khoác gang tay và tôi đi giáp tay chân và chúng tôi bắt đầu chạy thẳng hướng Quảng Bạ – Yên Minh theo quốc lộ 4C, cứ đi thẳng con đường này lên hướng Quảng Bạ, trời hôm đấy nhiều mây lên đi được 1 quãng thì phải dừng lại mặc áo mưa, con đường lên đây khá nhỏ đi khoảng tầm 15km thì trời cũng đã sáng hẳn, cảnh vật con đường bắt đầu hiện ra trước mắt, những con đèo uống cong sườn đồi, những dãi núi xa xa mây trắng phủ bao quanh, càng đi xa thì cảnh vật càng đẹp và nên thơ. Ngồi sau xe anh cứ ôm anh thật chặt, rồi nói chuyện đủ các thứ trên đời. Đi được khoảng 45 Km thì đến cổng trời Quảng Bạ đây là điểm dừng chân đầu tiên cho chuyến hành trình này. Hai chúng tôi dừng xe lại chụp những bức ảnh đầu tiên, thời tiết nhiều sương mù nên khúc cua này bao phủ xung quanh toàn là sương, và thấp thoảng trong sương là Núi Đôi Quảng Bạ, chả hiểu sao tạo hoá lại kỳ điệu đến như thế, tạo ra núi đôi đẹp như bầu ngực của một thiếu nữ 18-20.

Qua Quảng Bạ chúng tôi chạy thẳng lên Yên Minh và theo lịch trình là sẽ ăn trưa tại thị trấn Yên Minh khoảng, chắc cũng phải hơn 50km nữa. Anh vẫn chạy xe không quá nhanh, tôi ngồi đằng sau thỉnh thoảng trò chuyện để cho anh đỡ buồn ngủ. Nhưng chỉ còn vài m nữa là đến đoạn cua rừng thông Yên Minh thì xe bị trượt bánh, tôi chưa kịp phản ứng gì ngã trượt kéo lê dài khoảng 2m. Cả hai bàn tay tôi trượt dài trên sỏi. Tôi nằm dài trên, anh dìu tôi dậy vào ven đường, lúc này tôi mới ngước nhìn anh. Cả nửa mặt anh bị trầy xước ứa máu, nhìn xuống hai chân anh (hôm đấy anh không đeo giáp) quần ở hai đầu gối trái rách cả 1 mảng to, hai khửu tay cũng rách, máu chảy ra.: lúc này tôi oà khóc không thể kìm chế được cảm xúc nữa

Pages: 1 2 3

Từ khóa: ,
loading...
Truyện cùng thể loại
Thằng bạn đểu

Thằng bạn đểu

Thằng bạn đểu Tôi là Đạt, là sinh viên của một trường đại học nổi tiếng trên Hà Nội. Cuộc sống sinh viên của tôi...

443.15K 1 tuần trước
Gửi mẹ cho bạn (p2)

Gửi mẹ cho bạn (p2)

Giờ đã sang tháng thứ 3 của học kì nhất năm đầu, giáo trình các môn bắt đầu tăng tốc làm tôi cũng phải chật...

444.71K 1 tuần trước
Dòng máu dâm đãng

Dòng máu dâm đãng

Dòng máu dâm đãng – Ôi Nhất Huy… Tên hắn cũng manly như vậy ah… – Chưa chắc man đâu… Có khi là chị em...

876.06K 3 tuần trước
Em gái mưa

Em gái mưa

Em gái mưa tôi có cô em gái họ trông thật xinh,nhưng em nhỏ hơn tôi 5 tuổi, lúc đó tôi 13, còn em thì...

871.85K 3 tuần trước
Gửi mẹ cho bạn

Gửi mẹ cho bạn

Gửi mẹ cho bạn Tôi không rõ là mình mắc cái chứng thị dâm và phô dâm từ bao giờ nữa. Tất nhiên là tôi...

863.11K 3 tuần trước
Vợ khoái ngoại tình

Vợ khoái ngoại tình

Vợ khoái ngoại tình Mình và bạn gái bằng tuổi nhau 8x đời cuối cùng kaka, học cùng trường đại học và vô tình quen...

1.42M 1 tháng trước
Lão công

Lão công

– Báo cáo thủ trưởng, nội gián vừa gửi thư báo cáo về… Ngài có muốn xem qua không ? Người đàn ông được gọi...

1.40M 1 tháng trước
Đào tạo gái dâm

Đào tạo gái dâm

Đào tạo gái dâm Tôi năm nay 27, là con thứ trong 1 gia đình hạnh phúc, tuy khi xưa bản thân có chút lười...

1.41M 1 tháng trước
Cậu cháu chung nhà

Cậu cháu chung nhà

Cậu cháu chung nhà Chuyện là vầy tui có 2 đứa cháu gái hiện đang sống chung với tôi chung 1 nhà 1 đứa 27t...

1.75M 1 tháng trước
Những tên trộm biến thái

Những tên trộm biến thái

Những tên trộm biến thái Trong một căn phòng khách sạn, có ba người đàn ông và một cô gái trẻ đẹp đang hưng phấn...

1.34M 1 tháng trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online - SEX - Phim XXX