Phim Sex
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Ðăng : 06/04/2018

381.18K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Nữ sinh bé nhỏ tại TruyenSex88.Net

Trở lại câu chuyện dang dở ở nhà Phong. Sau khi hiểu rõ ngọn ngành sự việc, Phong cảm thấy thương, yêu cô gái nhỏ của mình hơn. Anh ước gì mình xuất hiện sớm hơn để che chở, bảo bọc cho cô gái nhỏ đáng yêu, ko may trong cuộc sống. Anh ôm lấy cô, cái ôm thật chặt.

Phong: Anh xin lỗi vì hành động của mình, anh ko biết mọi sự lại xảy ra với em như vậy. Anh mong rằng mọi thứ tồi tệ ấy em hãy quên đi, hãy để anh cùng em chôn vùi nó, anh trân trọng mọi thứ đến từ em.

Nói rồi Phong bất ngờ quỳ xuống, mặt anh trực diện ngay trước hai đùi của cô gái nhỏ. Lần này anh cũng hành động, nhưng ko lỗ mảng như lúc nãy. Anh ko vén chiếc áo ấy lên một lần nào nữa. Cứ như vậy, anh tiến đến, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào bên ngoài lớp áo, ngay giữa điểm tiếp xúc hai chân.

Phong: Anh xin lỗi, anh sẽ trân trọng mọi thứ thuộc về em, anh sẽ ko để em tổn thương thêm một lần nào nữa.

Đêm ấy, cả hai thức trắng, trò chuyện, kể cho nhau nghe mọi thứ. Hai tâm hồn thanh khiết như hòa quyện vào nhau, sẻ chia cho nhau những buồn vui cuộc đời.

Phong: Công ty anh đang tuyển lễ tân, em cứ sang đó làm. Từ từ rồi em phải theo học, đại loại là trung cấp, cao đẳng gì đó. Em nhé.

Vy Thư: Dạ, tạm thời là vậy, nhưng em sẽ ko nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào khác từ anh. Anh chỉ giúp em vậy thôi, em làm việc và lãnh lương như người ta, anh nhé. Hiện tại mẹ em cũng đỡ lo do có một tổ chức phi chính phủ tài trợ viện phí, nên em chỉ phải lo cơm nước và cho đứa em đi học.

Phong: ừ, anh đồng ý, nhưng em nhớ, đến lúc nào đó quá khó khăn thì phải bảo anh, em nhớ nhé

Vy Thư: Dạ, em biết rồi.

Vậy là sau hôm đó, Vy Thư về công ty Phong làm nhân viên lễ tân và lo một số công việc giấy tờ trong văn phòng. Công việc, các mối giao tiếp trong công ty cũng khá tốt. Vy Thư vốn hiền lành nên được các anh chị trong công ty yêu thương, đùm bọc. Chưa kể, nghe lời sếp dặn dò nên ai cũng quan tâm. Để đảm bảo công việc và các mối quan hệ trong công ty, Phong và Vy Thư luôn giấu kín mối quan hệ của mình. Ở công ty, không bao giờ có những cử chỉ thân mật. họ chỉ hẹn hò, cùng đi ăn, xem phim sau giờ làm việc. Tình cảm trong họ âm thầm nhưng rất nồng nhiệt, cả 2 đều trân trọng, thương yêu và quý trọng những giây phút bên nhau. Do con bé còn trẻ, cả hai dự định sau khi con bé học xong cao đẳng sẽ tiến đến hôn nhân. Thời gian còn dài, chưa phải vội. Về phía gia đình con bé, thằng em trai đã học lớp 7, mẹ nó thì vẫn như thường lệ, mỗi tháng 1 lần phải vào viện chạy thận để duy trì sự sống. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng nó vẫn hài lòng với hiện tại. Bên cạnh nó có mẹ, em. Và hơn hết còn có anh, người luôn yêu thương, che chở cho nó.

Những ngày bình dị của cuộc đời cứ thế trôi qua. Cho đến một ngày, cái ngày mà tai ương lại ập đến với cô gái nhỏ.

Hôm đó nó đang miệt mài với đống giấy tờ, hồ sơ của công ty, bỗng chuông điện thoại reo lên. Cuộc gọi từ bệnh viện. Hôm nay là ngày theo lịch mẹ nó chạy thận. Cô y tá nói nó đến gặp bác sỹ có việc cần trao đổi. Nó lo lắm, cảm giác vừa hồi hộp, vừa bất an, ko biết có chuyện gì? Nó xin về sớm, chạy vào bệnh viện. cô y tá lúc nãy gọi điện dẫn nó vào phòng gặp bác sỹ chuyên điều trị cho mẹ nó. Cái cảm giác bất an lại ập đến. Vào phòng, mẹ nó đang ngồi đối diện bác sỹ, hôm nay nét mặt bà xanh xao đến lạ. Mới sáng nay thôi, khi nó đưa mẹ nó đến bệnh viện bà chỉ hơi mệt như những lần trước. Thường như vậy sau khi chạy thận lọc máu xong bà sẽ khỏe lại. Nhưng lúc này, trước mặt nó, mẹ nó quá xanh xao, mỏi mệt. Nó linh tính một điều gì đó chẳng lành. Mẹ nó sau một lúc suy nghĩ, bà lên tiếng

Mẹ: Mẹ có việc này cần làm, muốn làm. Mẹ hi vọng con sẽ ủng hộ mẹ

Vy Thư: Chuyện gì vậy mẹ, mẹ nói nhanh đi.

Mẹ: Mẹ muốn sau khi chết, mẹ sẽ hiến tạng cho những bệnh nhân khác.

Vy Thư: Ko được đâu mẹ ơi, như vậy con sẽ đau lòng chết mất.

Mẹ: Nhưng đó là ước nguyện của mẹ, hi vọng con hiểu.

Vy Thư: Nhưng sao đột nhiên mẹ lại quyết định như vậy, ngay lúc này? Mẹ đừng nói chuyện rủi như vậy, con ko thích đâu

Mẹ: Mẹ xin lỗi, mẹ muốn làm một việc tốt cho đời khi mình nằm xuống. Đó cũng sẽ là tạo phúc đức cho con. Con gái mẹ đã khổ nhiều rồi. Mẹ mong con sẽ có cuộc sống hạnh phúc. Hi vọng ông trời có mắt.

Nói đến đây thì người phụ nữ ấy như nấc nghẹn. Bà cố kìm nén những giọt nước mắt lăn dài.

Mẹ: Mẹ xin con, hãy ký tên vào giấy đồng ý giúp mẹ, mẹ năn nỷ con mà.

Con bé lúc nãy cũng chẳng nói nên lời, nó nấc lên từng tiếng đứt quãng.

Vy Thư: Trời ơi, mẹ, mẹ làm sao vậy? Con phải làm sao đây?

Người mẹ khắc khổ nắm chặt tay nó, đặt cây bút vào tay nó, chỉ vào vị trí thân nhân ký tên đồng ý. Đôi mắt bà ánh lên một nỗi niềm, một sự van nài, mong nó chấp nhận.

Con bé dìu mẹ nó đứng dậy, đưa bà ra ngoài ngồi nghỉ. Rồi nó quay lại trò chuyện cùng bác sỹ.

Vy Thư: Bác sỹ ơi, mẹ con bị làm sao vậy ạ?

Bác sỹ: Tình hình sức khỏe của bà chuyển biến xấu quá, 2 năm trước đã ghép thận nhưng ko thành công. Chức năng thận hầu như hoàn toàn ko hoạt động. Mấy ngày trước đã chạy rồi nhưng huyết áp bà quá cao nên phải dừng. Hôm nay cũng vậy, huyết áp tăng quá cao, hơn 200 nên ko chạy được. Tình hình cứ như vậy thì ko ổn chút nào. Nếu cứ cho chạy thì huyết áp cao dễ tai biến. Mà ko chạy thì ko lọc máu được, cũng ko xong.

Vy Thư: Vậy giờ phải làm sao bác sỹ, bác cứu mẹ con với, con xin bác sỹ.

Bác sỹ: Bác sẽ cố gắng hết sức, nhưng tiên lượng rất xấu, cháu nên chuẩn bị tinh thần. À, bác thấy việc hiến tạng là rất tốt. Mẹ cháu làm như vậy sẽ cứu sống nhiều người. Đó là một việc tốt cho xã hội, nguyện vọng của bà ấy là vậy, cháu xem thế nào nhé?

Vy Thư: Dạ, bác chờ cháu một tí

Con bé đi thẳng ra ngoài. Nó nhìn chằm chằm mẹ nó, soi kỹ vào ánh mắt mệt mỏi của bà? Nó hỏi lại một lần nữa

Vy Thư: Mẹ có chắc là muốn như vậy ko?

Mẹ: Chắc, mẹ mong muốn và hi vọng được như vậy.

Con bé chỉ dạ một tiếng nhỏ nhẹ rồi quay vào phòng bác sỹ. Nó lấy hết can đảm, bút ký vào hồ sơ đồng ý hiến tạng. Đồng thời ghi chú: bệnh viện ko được tiết lộ thông tin người hiến tặng. Nó ko muốn điều đó, nó ko muốn ai đó phải mang ơn rồi tìm mọi cách đền đáp cho gia đình nó. Nó ko tham lam hay vụ lợi gì cả. Sau khi hoàn tất thủ tục, bác sỹ dặn dò chuẩn bị cho mẹ nó vào chờ chạy thận.

Bác sỹ: Bác nghĩ cháu nên ở lại đây trong khi chờ mẹ chạy thận.

Vy Thư: dạ, cháu về nhà lấy đồ rồi sẽ quay lại ngay ạ.

Bác sỹ: Ừ, vậy cháu đi đi, để bác đưa mẹ cháu vào phòng chờ, chắc cũng mất 4-5 tiếng đồng hồ.

Nó trở về nhà trong tâm trạng hoang mang, hỗn loạn. Nhớ lại ánh mắt mẹ nó nhìn nó cứ như là lần gặp cuối cùng. Nó lo lắm, sợ lắm. Cầu mong mọi chuyện tốt đẹp nhất sẽ đến. Đang loáng thoáng suy nghĩ thì chuông điện thoại nó reo lên, một số điện thoại lạ.

Vy Thư: Dạ alo ạ

Người lạ: Chào cháu, cháu là Vy Thư phải ko?

Vy thư: Dạ, bác là ai ạ? Có việc gì ạ?

Người lạ: Bác là mẹ của Phong, bác muốn gặp cháu một lúc được ko? Bác chờ cháu ở quán cà phê ABC nhé.

Vy Thư: Dạ, cháu sẽ sang đó ngay ạ.

Con bé tắt điện thoại với bao nhiêu suy nghĩ? Ko biết có chuyện gì mà người lớn lại tìm nó. Đây là lần đầu tiên nó gặp mẹ Phong nhưng ko phải đến nhà bà mà do bà hẹn gặp. Nó cũng hoang mang lắm. đến nơi, nó vào trong quán, tiến đến vị trị bàn cuối gian phòng. Một người phụ nữ tầm 60 tuổi đang ngồi chờ ở đó. Nó cúi đầu chào rồi ngồi xuống ghế đối diện.

Mẹ Phong: Chào cháu, cháu xinh thật, thảo nào thằng Phong mê thế. Mấy lần bác giới thiệu cho nó con gái người bạn mà nó từ chối đây đẩy. Ra là vậy.

Vy Thư: dạ, bác gọi cháu ra có việc gì nhắc nhở hở bác?

Mẹ Phong: Bác nói thẳng luôn nhé. Bác đã nghe thằng Hoàng kể hết rồi. Tất cả mọi thứ về cháu, gia đình cháu. Bác rất trân trọng tình cảm của cháu. Nhưng, xin cháu hãy đặt mình vào vị trí một người mẹ. Cháu có muốn con trai mình yêu một cô gái từng làm đĩ?

Mặt con bé biến sắc, nó run rẩy, với lấy ly nước lọc, nốc một hơi cạn ly nước. Đặt ly nước xuống bàn, giọng nó run run

Vy Thư: dạ, cháu ko làm đĩ

Mẹ Phong: chịu hẹn hò với nó để lấy tiền mà ko làm đĩ thì làm gì? Nói tóm lại mọi thứ cũng vì tiền.

Nói rồi bà ném một cọc tiền lên trên bàn.

Mẹ Phong: đây, 500 triệu, tôi hi vọng cô sẽ cầm tiền và biến mất khỏi cuộc đời con trai tôi. Mong cô hãy đặt mình vào vị trí một người mẹ. Nó là con trai duy nhất của tôi. Địa vị, danh dự, sự nghiệp của nó nữa. Mong cô hãy tránh xa nó ra.

Giọng bà vang to, khách trong quán hướng hết ánh mắt về phía 2 người. Nhiều lời bàn tán, xỉa xói bắt đầu được đưa ra: “ Trời, mặt xinh như vậy chắc là giá cao lắm”. Chắc dạng làm tiền thứ thiệt”. Một số thanh niên bên cạnh, miệng phì phèo điếu thuốc, thốt ra những lời cay nghiệt: “ Ôi, hay quá, đi 1 shot bao nhiêu em ơi? Có qua đêm ko? Có đi some ko? Hàng họ thế nào? Mặt xinh thế chắc hàng cũng ngon. 1 shot 7 xị em nhé. Những lời cợt nhã đó cùng những lời nói của mẹ Phong như những vết dao tàn ác, một lần nữa cắt xé, ngấu nghiến con bé. Nó chẳng buồn khóc, nhưng nước mắt nó cứ rơi. Như chẳng còn gì để mất, nó đứng bật dậy, cầm lấy cọc tiền và bắt đầu đếm. 1 tờ, 2 tờ,….

Vy Thư: Dạ, cháu đếm đủ 500 triệu ạ, bác mang cho cháu 500 triệu, cháu cám ơn bác. Nhưng bác hãy giữ lại số tiền ấy. Tiền cháu rất thiếu nhưng tình cảm cháu vẫn cần hơn. Mẹ Phong: vậy giờ cô tính sao? Cô mà cứ tiếp tục thế nào tui cũng chết trước mặt thằng con trai cho cô hả dạ

Vy Thư: Dạ, cháu xin lỗi, cháu ko thể nhận tiền, xin bác giữ lại tiền, và giữ lại cho cháu một chút tự trọng. Cháu ko phải đến đây để lấy tiền. Cháu đến đây với hi vọng xin thêm tình cảm. Bác ko cho thêm, và còn muốn lấy đi chút tình cảm mà cháu đã đánh đổi bằng máu và nước mắt thì cháu cũng đành chịu, ko dám cãi lời. Cháu hiểu tình cảm thiêng liêng của mẹ và con. Cháu sẽ dừng lại, cháu hứa. Xin phép bác, cháu về.

Nói rồi Vy Thư thả cọc tiền lại trên bàn, con bé chạy vội ra cửa. Mẹ Phong tức tối, nói với theo

Mẹ Phong: Cô tính dạy đời tui à? Cần tiền mà đưa tiền ko lấy? Cô có dám chắc là cắt đứt với nó ko? Hay chỉ vờ nói vậy rồi âm thầm theo nó để lấy cả gia tài chứ gì? Tức chết đi thôi. Trời ơi, đâu ra cái loại hỗn láo như vậy? Cô dạy đời ai chứ? Cái thứ nghèo, làm đĩ mà bày đặt, ghê gớm….

Bà vừa la lên, vừa đứng loạng choạng rồi ngất xỉu. Vy Thư thì chạy thẳng một mạch ra cửa, chẳng đoái hoài gì bên trong. Cô dừng lại bên một góc tường, ôm mặt khóc. Vậy là mối tình mới chớm đành phải dừng lại. Bao nhiêu hi vọng, hoài vọng chấm dứt. Điều này một lần nữa khẳng định thêm cái triết lý giai cấp của con người là đúng. Trèo cao thì té đau. Nhưng nó có tham vọng gì đâu? Cái tham lam duy nhất là con tim nó, muốn được che chở, sưởi ấm bởi một con tim khác. Điều đó là sai ư? Nó vừa đau khổ, vừa ấm ức. Cuộc đời là vậy. Nó ngồi đây khóc và xã hội vẫn chuyển động xung quanh nó, trơ trơ, vô cảm.

Đang chìm trong vô vàn suy nghĩ, nó chợt giật mình bởi tiếng còi xe cấp cứu như xé toang cả một khu vực. Chiếc xe chạy ra từ quán cà phê lúc nãy. Chẳng biết có chuyện gì? Mặc kệ. Nó quên mất mình phải nhanh về nhà lấy đồ để vào lại bệnh viện. Mẹ nó đang ở một mình chạy thận trong đó. Nó đứng dậy, lật đật đi về. Chưa kịp hoàng hồn, thôi suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại reo lên. Nó bất chợt giật mình. Đầu dây bên kia là một giọng nói hối hả.

Y tá: Vy Thư ơi, em vào viện nhanh lên, mẹ em có chuyện rồi

Nó hoàng hồn, tức tốc lao vào viện. Đoạn đường chừng hai cây số nhưng sao nó thấy quá dài, chạy mãi, chạy mãi vẫn chưa đến bên mẹ. Rồi nó cũng đến nơi. Phòng chạy thận với 2 cánh cửa khép hờ, 7 giờ tối, chỉ còn mỗi giường mẹ nó. Nó hướng ánh mắt qua khe hở, nghe ngóng.

Bác sỹ: bệnh nhân suy thận giai đoạn cuối, buộc phải chạy thận gấp, huyết áp tăng cao, suy hô hấp, ko can thiệp được, tai biến, chết não.

Câu nói của bác sỹ như xé toang lồng ngực nó, con tim nhỏ nhoi như ngừng đập. Những tiếng nấc liên hồi. Tay nó bấu vào cạnh cửa, chảy máu. Chân nó ko đứng vững, nó ngã quỵ xuống sàn nhà. Nó chẳng thể bước nổi vào trong phòng, nó dùng cả tay và chân bò một cách nặng nhọc vào bên trong. Như mong muốn một phép màu xuất hiện, nó quỳ dưới chân bác sỹ

Vy Thư: Bác sỹ ơi, xin cứu lấy mẹ cháu

Bác sỹ: bác xin lỗi, mọi người đã cố hết sức nhưng ko giữ bà ấy lại được. Cháu phải mạnh mẽ lên.

Vy thư: Chắc phải có cách nào khác chứ, cháu xin bác, hãy cứu lấy mẹ, cháu biết làm sao đây? Mẹ ơi? Cháu còn ko kịp nhìn mặt mẹ lần cuối.

Tiếng khóc của con bé như xé toang cả căn phòng nhỏ, nó ngất lịm ra sàn nhà. Các bác sỹ, y tá phải dìu con bé lên giường, chăm sóc.

Một lúc sau thì nó tỉnh dậy, nhìn thấy mẹ nó vẫn nằm trên giường, dây nhợ chằng chịt, cái máy thở vẫn kêu tít tít đều đều. Mẹ nó vẫn thở, nhưng theo lời bác sỹ là suy hô hấp, chết não và sẽ tắt thở sớm. Nhìn mẹ nó nằm im trên giường, nó ko chịu nổi. Nó lao xuống, chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Nó gục mặt vào ngực bà, cố tìm một nguồn hơi ấm. Nhưng, người mẹ nó lạnh dần. Nhịp thở cũng bắt đầu yếu dần. Chiếc máy trợ thở hú liên tục như tiếng chuông báo hiệu giờ sinh tử đã điểm. Bác sỹ đến bên nó, nhẹ nhàng xoa đầu nó

Bác sỹ: Mẹ cháu chuẩn bị đi rồi, theo ý nguyện của bà, bây giờ bác sỹ sẽ chuyển bà vào phòng phẫu thuật, chuẩn bị mổ ghép tim cho một bệnh nhân khác. Phải làm theo ý nguyện của mẹ cháu, ko thôi bà sẽ ko yên lòng. Con bé vừa khóc vừa gật gật. y tá vội đẩy bang ca, đưa mẹ nó vào phòng mổ. Nó chạy theo, như cố ngăn ko cho mẹ nó rời đi nhưng vô vọng. Bác sỹ sau khi an ủi nó, căn dặn:

Bác sỹ: Cháu vào phòng tổ chức, ký thêm một số giấy tờ nhé.

Nó đến đó, cầm trên tay hồ sơ hiến tạng, suy nghĩ. Như vậy cũng tốt. Mẹ nó sẽ hiện diện trong thân thể nhiều người khác, nó sẽ gặp họ cũng như gặp được mẹ nó. Ánh mắt nó sáng lên một tia sáng hi vọng giữa vô vọng đau thương. Bỗng nó nghe bên ngoài phòng có tiếng trao đổi qua lại. Nó nhận ra giọng nói ấy, cái chất giọng hơi quê, thật thà.

Bác sỹ: Hiện tại đã có người mới mất, chuẩn bị đưa vào hiến tạng, thay tim cho mẹ anh.

Bây giờ anh vào làm một số thủ tục cần thiết để tiến hành.

Phong: Dạ, cảm ơn bác sỹ, may quá, em cứ lo, vậy là tốt rồi.

Nghe đến đây thì con bé giật mình. Trái tim mẹ nó sẽ được hiến thay cho mẹ Phong. Nghĩ đến đây thôi, bao nhiêu uất ức, đau buồn lại tràn về. Nhưng nó ko làm khác được, lương tâm nó ko cho phép. Nó hi vọng anh sẽ hạnh phúc, như vậy là nó vui rồi.

Cốc…cốc.. tiếng gõ cửa vang lên. Nó phải làm sao đây, nó ko thể đối mặt với anh.

Vy Thư: Bác sỹ ơi, cháu ko thể gặp người đó được, gặp anh ấy chắc cháu sẽ chết. Cháu nấp vào phòng vệ sinh. Bác nhớ là ko tiết lộ thông tin của cháu như cam kết.

Phong vào phòng, trao đổi với bác sỹ. Qua khe hở của cánh cửa nhà vệ sinh, nó nhận ra anh lo lắng, vẻ mặt hoang mang thấy rõ.

Phong: nếu ghép tim thì tỉ lệ sống là bao nhiêu vậy bác sỹ.

Bác sỹ: Khoảng 50/50, như tôi đã nói trước đó. Nhưng hiện tại thì ko có cách nào khác, phải tiến hành ngay thôi. Có nguy hiểm thì vẫn phải làm vì ko thể để như vậy được nữa. Để như vậy lâu quá rồi, giờ có người hiến là phải làm ngay. Hôm nay mẹ anh lên cơn đau tim đột ngột, ko đưa đến kịp là đi rồi.

Phong: Dạ, vậy mọi thứ xin nhờ cả vào bác sỹ.

Phong buông giọng buồn rầu, lo lắng, hoang mang.

Phong: mà người hiến tặng là ai? ở đâu vậy bác sỹ?

Bác sỹ: À, người hiến tạng yêu cầu giữ bí mật thông tin nên tôi ko thể cung cấp anh nhé

Phong: Nhưng tôi chỉ biết để đền đáp thôi bác sỹ

Bác sỹ: Họ hiến tạng và yêu cầu giữ bí mật thông tin. Họ hi vọng cứu người mà ko màng tiền tài, vụ lợi, anh cứ yên tâm. Thôi, anh trở về khu vực chờ trước phòng mổ đi. Ca mổ sắp tiến hành rồi.

Phong: Dạ, em cảm ơn bác sỹ

Rồi Phong lủi thủi đi về phía khu vực chờ. Vy Thư nhận ra cảm giác lo sợ, hoang mang trong anh. Những bước đi chậm rãi, mặt hướng lên trời như đang nguyện cầu một phép màu nơi anh.

2 tiếng, rồi 3 tiếng đồng hồ trôi qua. Vẫn chưa có thông tin ca mổ. Anh lo lắm, sợ lắm. Lúc nãy ba anh ở đây nhưng cũng lo quá, cao huyết áp, bác sỹ yêu cầu về nhà nghỉ ngơi. Ông cũng đứng ngồi ko yên, cứ gọi điện hỏi thăm. 4 tiếng đồng hồ trôi qua, càng lúc anh càng cảm thấy rối bời. Căn phòng mổ vẫn im bặt, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Riêng Vy Thư, trong nỗi đau cùng cực, cô cố gắng nán lại, nghe ngóng ở khu vực phòng mổ. Cô mong chờ một tin tốt lành sẽ đến, mẹ anh sẽ sống, trái tim mẹ cô sẽ đập trong lồng ngực một đấng sinh thành của anh. Và anh sẽ vui vẻ, hạnh phúc, cô cũng cảm thấy được an ủi.

1h sáng. Cả một khu rộng của bệnh viện vắng lặng, cả hành lang dài im ắng. Thỉnh thoảng chỉ có một hai y tá chạy ra vào, mang theo những túi màu đỏ sẫm. Phong túm lấy tay một cô y tá trẻ, anh ko dám thốt ra lời hỏi nào, chỉ nhìn với ánh mắt biết nói. Như hiểu được ý của Phong, cô y tá chỉ lắc đầu rồi nhẹ nhàng đáp: “ Vẫn chưa xong anh ơi, tình hình vẫn chưa ổn, anh chờ nhé”.

Vẻ mặt mệt mỏi, hai tay ôm mặt rồi vò đầu bứt tóc, Phong ko còn đứng nổi, quỵ xuống như cầu mong một phép màu. Phía đầu hành lang lạnh tanh, vắng vẻ, bóng một người con gái in hằn lên tường – một chiếc bóng vô hồn, câm lặng. Dường như quá sức chịu đựng, thỉnh thoảng, chiếc bóng run rẩy, nấc lên từng tiếng ai oán, bi thương. Hành lang bệnh viện dài chừng 20 mét nhưng so với 2 con người trong hoàn cảnh này như một khoảng xa vời vợi khiến chiếc bóng nhỏ không thể chạy đến, ôm lấy người đàn ông đang quỳ dưới nền gạch lạnh để an ủi, sẻ chia. ở 2 phía hành lang là những giọt nước mắt của đau thương, mất mát và của sự lo sợ, hoang mang.

2h sáng, ánh đèn đỏ trước cửa phòng mổ chớp liên tục, tiếng mở cửa, tiếng người nói chuyện vang ra. Phong lật đật chạy đến, túm lấy tay áo một bác sỹ từ trong phòng mổ đi ra, vẫn câm lặng với ánh mắt biết nói. Vị bác sỹ trung niên nở một nụ cười hiền từ pha chút mệt mỏi: “ Chúc mừng anh, sau 6 tiếng đồng hồ vật lộn với tử thần, chúng tôi đã mang bà ấy trở về. Ca ghép tim đã thành công tốt đẹp, bây giờ đã chuyển sang phòng hồi sức tích cực, vài ngày nữa bác sẽ khỏe dần lên thôi. Chúc mừng anh.

Phong nhảy cẫng lên hoan hô như một đứa trẻ vừa mới thấy mẹ đi chợ về, mua nhiều quà bánh. Phía cuối hành lang như ấm dần lên với những tiếng hoan hô, những tiếng cười, vỗ tay chúc mừng. Trong khoảnh khắc ấy, dường như chẳng ai quan tâm đến phía đầu hành lang lạnh lẽo, nơi có một chiếc bóng đau đớn, vô hồn đang cúi đầu, rơi lệ. Và như một bóng ma vô hình, cô gái nhỏ rời đi. Phép màu đã đến với anh, nhưng chẳng có một phép màu nào đến với cô, thượng đế đã an bày. Đau thương mất mát là một phần của cuộc đời, cô chấp nhận, nhưng ko ngờ nó lại đến quá sớm. Hai đấng sinh thành đã lần lượt rời bỏ cuộc đời. Giờ đây chỉ còn lại cô gái nhỏ một mình bươn chải, chăm lo cho đứa em ăn học. Nuốt nước mắt, cô phải chấp nhận sự thật. Giữa không gian tĩnh mịt của sân bệnh viện, thỉnh thoảng tiếng xe cấp cứu hú inh ỏi thứ âm thanh ai oán như càng tăng thêm nỗi đau trong cô, nỗi đau xé lòng.

Trở về trước khu vực nhà xác bệnh viện, ôm chầm lấy đứa em nhỏ bé, cả 2 khóc nức nở. Lúc này đây, thời gian là kẻ thù khủng khiếp nhất mà 2 chị em cô phải đối diện. Cả 2 sẽ trải qua khoảng thời gian tăm tối nhất, bi thương nhất thế nào đây?

Chiếc xe cấp cứu dừng trước cửa nhà xác, hai ông lao công già khiêng chiếc cáng inox lạnh lẽo lên xe cấp cứu. Bóng hai đứa trẻ liêu xiêu trên nền sân bê tông lộp cộp. Rồi cả 2 lên xe. Tiếng xe cấp cứu lại rú lên từng hồi, lao thẳng ra đường. Vẫn tiếng còi hú ấy, vẫn chiếc xe mang tên 115 ấy, chiều nay chở theo một người hướng về bệnh viện tìm sự sống. Nhưng, giờ đây lại khác, nó đang đưa một tâm hồn đã tắt cùng 2 tâm hồn non nớt, thơ ngây trở về nhà. Đêm Sài Gòn sâu hun hút trong tiếng còi xe rùng rợn, tang thương.

Chiếc xe tang lăn bánh chậm chạp, nặng nề hướng về ngoại ô thành phố. Không nhạc, không kèn, ko người thân, ko họ hàng đông đúc. Chỉ trơ trọi 2 thân nhân một lớn một nhỏ, thỉnh thoảng nấc lên từng tiếng ai oán, thê lương. Chiếc xe dừng lại trước cổng một nghĩa trang cũ, xập xệ. Đoàn người áo trắng, nón đen nhanh chóng di quan hướng vào tử huyệt. Hai vị hàng xóm tốt bụng dắt díu theo 2 đứa trẻ áo rơm, đầu đội mảo, chân bước liêu xiêu. Tiếng kinh cầu, tiếng gõ mõ, những bước chân đều đều quanh tử huyệt của 2 vị tỳ kheo già càng làm cho không gian thêm tang thương, đau đớn.

Chiếc quan tài nằm gọn trong tử huyệt, từng xẻng đất lấp vùi. Con bé ko ngăn nổi cảm xúc, nó lao theo xuống tử huyệt. Thời gian như ngừng lại ngay điểm chết. Những người chứng kiến cảnh tượng đều ko kìm được nước mắt. Vị sư già dừng gõ mõ, giọng trầm ấm: “ Con gái, hãy để mẹ con ra đi thanh thản, đừng để bà vướng bận, khó siêu sinh”. Con bé nghe lời, lồm cồm đứng dậy, tránh sang một bên. Rồi nó lại nhanh chóng ngã quỵ: “Mẹ ơi, tụi con sẽ đi về đâu? Mẹ ơi”

Giữa ko gian tang lễ, giọng nói trầm ấm ấy lại vang lên: “ phật pháp vô biên, khi bình tâm lại, con sẽ tìm ra lối. Những lúc mệt mỏi, vô hướng, bất định, cửa phật luôn rộng mở, để che chở chúng sanh”.

Tàn lễ, chiếc xe trắng lạnh lẽo lại đưa hai tâm hồn bé nhỏ về nhà, kết thúc một ngày âm u, lạnh lẽo.

Trái với ko khí u ám, tang thương, gian phòng vip khu hậu phẫu luôn rộn tiếng cười. Người ra, kẻ vào, hoa quả, bánh trái, tất cả đều lộ rõ vẻ mừng vui. 7 ngày miệt mài chăm mẹ qua cơn sinh tử khiến Phong quên đi mọi thứ. Hôm nay, mẹ anh chính thức được xuất viện, trong niềm vui mừng ấy, bất chợt anh nhớ đến Vy Thư. Điện thoại trên tay, anh mong chờ nghe được giọng nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào ấy. Nhưng: “ thuê bao quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc được”. Chẳng gấp gáp gì, tạm gác sang một bên, anh nhanh chóng đến quầy làm thủ tục xuất viện. Cô y tá trẻ liên tục chúc mừng.

Y tá: Chúc mừng anh, mẹ anh đã khỏe, tí nữa làm thủ tục xong anh ghé qua phòng bác sỹ nghe dặn dò anh nhé.

Phong: Oki, cám ơn em, chúc em một ngày tốt lành.

Sau khi xong thủ tục, Phong đến phòng bác sỹ. Vị bác sỹ hôm trước dặn dò kỹ càng mọi thứ để chăm sóc sức khỏe cho mẹ Phong tốt hơn: “Anh nhớ, hằng ngày phải làm theo hướng dẫn. Bác gái phải năng đi bộ, thể dục để mau hồi phục nhé. 1 tháng sau thì quay lại tái khám”.

Trong cơn vui sướng, phong cám ơn rối rít

Phong: Dạ, em cám ơn bác, bác tốt quá, may mà gặp được bác.

Vị bác sỹ trung niên sau một lúc nấn ná, mở lời

Bác sỹ: Ko cần cảm ơn tôi nhiều thế, đó là công việc, nhiệm vụ và trách nhiệm của tôi. Nếu ko có người hiến tạng thì bác sỹ cũng chẳng làm được gì?

Pages: 1 2 3 4

Từ khóa: , ,
Truyện cùng thể loại
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

183.51K 5 ngày trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

181.13K 5 ngày trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

182.24K 5 ngày trước
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật 2069, năm mà Thiên Địa Corp tung ra sản phẩm VR-21 định nghĩa lại về game online, nó trở thành ước...

379.15K 1 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

372.58K 1 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

579.18K 2 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

573.01K 2 tuần trước
Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3) 5h sáng… Tuy tôi ngủ ít…nhưng lại tỉnh giấc theo thói quen…dậy lên phòng gym tập dưỡng sinh chút…rồi xuống...

566.75K 2 tuần trước
Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình Tôi cảm thấy dưới váy nhộn nhạo, đè nén cảm giác kì lạ lại vì đang ở lớp học. Cố gắng...

808.54K 4 tuần trước
Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà Cơn mưa hè càng khiến cho con đường đất trở nên lầy lội. Hai người phụ nữ một tuổi mới lớn,...

665.56K 4 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất