Phim Sex
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Ðăng : 06/04/2018

381.19K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Nữ sinh bé nhỏ tại TruyenSex88.Net

Khách: Mày mau lau giày cho tao, có biết đôi giày này bao nhiêu tiền ko? Cái thứ làm công, kẻ ở như mày làm cả năm có đền được ko?

Ngay lúc đó, anh quản lý nhà hàng có mặt, anh cũng cúi đầu xin lỗi khách đồng thời quát thẳng mặt con bé:

Quản lý: Em làm ăn vậy hả, có đền nổi đôi giày ko? còn ko mau xin lỗi chị đi?

Khách: Xin lỗi mà xong, mày tưởng tao hiền à. Giữa chỗ đông người mày mang cả mâm nước úp vào mặt tao mà đòi xin lỗi à? Có mà quỳ xuống xin thì chị bỏ qua.

Đến bước đường cùng, cô bé quỵ 2 chân, run rẩy: “ Mong chị tha lỗi cho em”. Giọng nó run run, nước mắt giàn giụa.

5 vị khách Anh quốc bắt đầu ko hài lòng, đứng dậy, định đi sang giúp giải quyết sự việc nhưng Phong ngăn lại với lời trấn an: “ hãy để tôi giải quyết vụ việc”.

Con bé vẫn đang quỳ trước mặt cô gái tóc vàng hung tợn. Cô ta tỏ ra rất hả hê, cười bỡn cợt. Ngay lúc đó, bóng người đàn ông mặc veston đen lịch lãm bước đến ngăn giữa 2 người. Người đàn ông nhanh chóng cúi xuống, nắm lấy bàn tay đang run cầm cập của con bé, dìu nó đứng dậy.

Phong: Em đứng dậy đi

Nói rồi Phong nhanh tay túm lấy chiếc khăn trải bàn rút một cái thật mạnh, ly chén, dĩa văng vỡ loảng xoảng giữa nền nhà. Rồi anh nhanh nhẹn cúi xuống, quỳ một chân trước mặt cô gái hung tợn.

Phong: Để anh lau giày cho em nhé.

Nói rồi ngay lập tức, Phong dùng chiếc khăn trải bàn chùi xèng xẹt vào đôi giày cô gái hung tợn. Cô gái giật mình, lập tức bước lui về phía sau. Phong đứng dậy, chìa ra một cái card visit và mở lời:

Phong: Mọi hư hại vật chất của em anh sẽ đền, em cứ tính toán rồi liên hệ, anh sẽ cho người mang đến tận nơi.

Cô gái chết đứng trước những hành động liên tục của Phong, chỉ biết trơ trơ như gỗ. Cả gian phòng, mấy chục cặp mắt dán về phía 3 con người. Phong tiếp tục rút trong túi ra một chiếc khăn tay, anh nhanh chóng tiến về phía cô gái bé nhỏ, lau những giọt nước mắt đang lăn dài.

Phong: Em ko sao chứ?

Con bé vội nắm chặt tay anh, nó ngăn anh lại, ko để chạm vào nó. Phong cố lấn tới, nắm chặt tay con bé ghì sang một bên để tiếp tục. Con bé nhăn mặt, hất tay một cái thật mạnh rồi quay lưng, vừa đi vừa ôm mặt khóc. Nhưng Phong đã nhanh chóng đuổi theo, nắm lấy tay con bé. Hai con người “ xa lạ” lại giằng co, giãy dụa trong cơn giận, ức. Giữa nhà hàng đông khách, cô gái tóc đỏ như nhân vật phản diện đại diện cho cái ác trong một bộ phim tình cảm sướt mướt. Nó làm tô thêm vẻ vi diệu cho màn diễn xuất quá đạt của 2 diễn viên chính amateur. Và giữa màn giằng co ấy, con bé với sự chịu đựng, dồn nén bấy lâu bỗng cất lên tiếng hỏi lớn:

Vy Thư: Em là gì của anh?

Nó òa khóc. Bao nhiêu tâm tư, tình cảm, bao nhiêu dồn nén như dồn hết vào câu hỏi ấy.

Phong: Là người yêu của anh, anh xin lỗi, anh yêu em

Phong ôm chầm lấy con bé, cái ôm thật chặt. Rồi anh đặt nhẹ lên bờ môi nhỏ nhắn run run một nụ hôn bất tận.

Phong: Anh xin lỗi, lần hôn đầu anh vẫn chưa chắc lắm, giờ thì anh biết, nụ hôn này chắc chắn là dành cho em. Hai người ôm nhau trong tiếng vỗ tay reo hò của những vị khách. Cô gái vai ác nhanh chóng thu dọn, rời khỏi hiện trường. Phong dắt tay Vy Thư tiến đến chỗ anh quản lý

Phong: Xin lỗi, tôi biết anh làm quản lý, phải quản lý nhân viên, nhưng cái cách hành xử của anh chẳng ra dáng quản lý, càng làm tổn hại cái tính đàn ông của chúng ta. Chào anh, tôi xin dẫn người yêu tôi về. Mọi chi phí cứ tính vào bàn tiệc của tôi, người của tôi sẽ trả.

5 Vị khách đối tác Anh Quốc cảm thấy khoan khoái trong lòng, liên tục đưa tay vẫy vẫy, ra hiệu cho Phong đi về kèm theo 2 từ: ‘good good” và tiếng cười sảng khoái. Anh nhanh chóng nắm tay cô gái bé nhỏ rời nhà hàng trong tràng pháo tay tán thưởng của những vị khách vui tươi..

Á… Tiếng la thất thanh vang lên như xé toang bầu trời khuya tĩnh mịt. Rồi tiếng vật rơi xuống nước, tiếng bì bõm, tiếng la khóc, sặc sụa, vùng vẫy dưới làn nước lạnh lẽo, tối tăm…

Bác xe ôm đậu xe ngay chân cầu Bình Triệu vừa la thất thanh vừa chạy ra giữa cầu: Trời ơi… có người nhảy sông tự tử, trời ơi… có ai ko? Cứu..cứu. Tiếng la của ông bác già càng lúc càng thêm vô vọng. Xe cộ qua lại thưa thớt, mặt nước đen ngòm, chảy siết như muốn cuốn trôi mọi thứ trên đời. Một vài thanh niên dừng lại, nhìn xuống dưới cầu rồi lắc đầu: “ ko cứu được đâu, nước sâu lại chảy xiết vậy, mà người cũng lặn mất tăm rồi, tội nghiệp. Nói rồi họ nhanh chóng bỏ đi. Bác xe ôm thì vẫn la thất thanh với chất giọng tuyệt vọng: Trời ơi, có ai ko? Cứu với, con bé còn trẻ quá, ko thể chết được. Ông bác già quỵ xuống, khóc nức nở, tiếc thương.

Bỗng có tiếng thắng xe két két. Chiếc xe wave cà tàng tấp vội vào lan can cầu, thanh niên ngồi trên xe nhanh chóng leo qua lan can rồi phi xuống mặt nước như một con thiêu thân. Anh cố gắng ngụp lặn dưới làn nước lạnh tanh, tìm kiếm với hi vọng cứu rỗi một phận người trước miệng hà bá. Ông bác già thì nhanh chóng gọi công an phường, rồi nhờ thêm người, tìm ghe, bơi ra giữa sông. Sau vài phút tìm kiếm, tưởng như tuyệt vọng, bỗng anh chạm được bàn tay nhỏ, lạnh ngắt. Cuối cùng, anh cũng túm được cô gái nhỏ, dìu lên ghe, bơi vào bờ. Đặt vội cô gái xuống vạt cỏ, anh cúi đầu, tựa tai vào ngực cô bé, nghe ngóng. Hơi thở đã ngừng. Dưới anh trăng đêm 16 lấp lánh, anh nhận ra cô bé còn rất trẻ. Khuôn mặt tái xanh vì lạnh và tắt thở nên biến sắc. Đám đông đang bu quanh bàn tán, xì xào: “ Vậy là chết rồi, rớt xuống nước lâu vậy mà, tội nghiệp, nhìn mặt giờ tái xanh như ma vậy.

Anh thanh niên sau 10 giây lấy lại tinh thần, quyết ko buông xuôi. Anh nhanh chóng áp sát vào mặt cô gái, dùng tay bóp miệng mở ra, thổi từng luồng hơi thật mạnh, sâu tận phổi. Kết hợp thổi ngạt là những cú đẩy dứt khoát của 2 bàn tay vào ngực cô gái. Anh làm liên tục, liên tục. Chừng 5 phút thì cô gái phồng ngực, ho sặc sụa, nôn thốc nôn tháo toàn nước, hơi thở cũng bắt đầu trở lại. Vừa mệt, vừa mừng rỡ, anh thanh niên gục ngửa ra bãi cỏ, nằm thở hổn hển. Lúc này công an cũng đến, anh nhanh chóng bế cô gái nhỏ lên xe cảnh sát, đến bệnh viện cấp cứu. Trong cơn mê tỉnh nửa vời, cô bé nhìn anh chằm chằm, nắm tay anh thật chặt như cố xin một tí hơi ấm, giọng yếu ớt: “ Cám ơn anh”. Đám đông vẫn tụ tập, bàn tán bằng những lời ác miệng: “ con bé còn nhỏ quá, chắc lại yêu đương nhăng nhít chia tay rồi buồn tình tự tử, tội nghiệp cho ba mẹ nuôi ăn học như vậy. Anh thanh niên vội trấn an: “ Đúng là miệng đời, ai cũng như đang đi giày bata trong bụng người khác vậy, mặc kệ, em nghỉ đi. Anh cũng phân vân, lắc đầu, ko biết có chuyện gì? “Thật sự thì tội con bé quá, ko biết sao lại ra nông nỗi như vậy? Không biết gia đình thế nào? Ít bữa nữa mình sẽ hỏi thăm xem tình hình thế nào”?

Sau khi đến bệnh viện, công an mời anh về phường để lấy thông tin. Đến đồn công an, anh thanh niên ngồi chờ ở phòng tiếp dân. Một lúc sau thì có một công an viên ra hỏi han, lấy thông tin.

Công an: anh ở trong phường này ko?

Thanh niên: dạ ko, em ở tận bên Tân Phú

Công an: Thế anh có quen cô gái ko? Có biết được thông tin gì ko? Hay lý do, hành động của cô bé?

Thanh niên: dạ ko anh ơi, tôi đi ngang qua, nghe có người kêu cứu thì ko kịp suy nghĩ, vội nhảy xuống cứu thôi chứ chẳng quen biết.

Công an: Ra là vậy, cám ơn anh đã ko ngại nguy hiểm mà cứu con bé, tôi thay mặt cảm ơn anh một lần nữa

Thanh niên: Đó là việc ai gặp cũng làm liều thôi mà, anh cảm ơn hoài làm tôi ngại quá. Mà cô bé đó hoàn cảnh, gia đình thế nào vậy anh?

Công an: Tội nghiệp lắm anh, nhà có 2 chị em, ba nó mới làm ăn, bị lừa mất hết tiền của, đột quỵ mà chết. 3 mẹ con ko có tiền, mẹ nó đi lau nhà quét dọn cho người ta kiếm tiền. Con bé học lớp 11. Vừa rồi nghe tin mẹ nó cũng bị bệnh nan y, bị bệnh thận gì đó, đang cần tiền chạy chữa. Bà con cũng có quyên góp ủng hộ được 50 triệu, nghe đâu còn thiếu 50 triệu nữa. Chưa biết xoay sở thế nào thì xảy ra việc như hôm nay.

Thanh niên: Ôi, tội thật, sẵn anh cho tôi gởi ít tiền hỗ trợ gia đình con bé, chứ tui thấy thương quá.

Anh thanh niên nói xong liền móc ví, vét sạch số tiền trong ví, đưa cho anh công an. Sau khi đếm kỹ càng, công an viên đáp:

Công an: Tui đếm được 5 triệu rưỡi anh nhe, thay mặt gia đình, tui cám ơn anh một lần nữa.

Thanh niên: Dạ ko có gì đâu anh, tôi muốn cho con bé nhiều hơn nhưng hôm nay ko mang theo nhiều tiền, để vài hôm nữa tôi quay lại. Thôi chào anh, tôi về đây, khuya quá rội, lại ướt như chuột, lạnh quá.

Công an: à, tui quên nói anh. Lúc nãy có sếp ở đây, tui có báo cáo lại sự việc, sếp thấy anh có lòng tốt, ko sợ nguy hiểm, ra sức cứu người, hành động này cần được tuyên dương, nhân rộng nên sếp đã ký giấy khen thưởng anh. Đây, giấy khen và 500k tiền thưởng anh nhé.

Thanh niên: Thôi, tôi xin nhận cái giấy khen, còn tiền anh gởi nốt cho con bé giúp tôi nhé. Đưa tiền cho anh công an rồi người thanh niên nhanh chóng ra ngoài, dắt chiếc xe wave cà tàng đi về. Trời giữa khuya, đường Sài Gòn cũng vắng vẻ, từng cơn gió thỉnh thoảng tạt ngang mặt, lạnh ngắt. Đâu đó vẫn còn những đôi trai gái chở nhau trên những chiếc xe tay ga đắt tiền. Tiếng cười nói khúc khích hòa lẫn vào màn đêm sâu hun hút. Sài Gòn là vậy, hoa lệ, nhưng, hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo. Kẻ giàu sang thì ăn chơi trác táng, nửa đêm còn lang thang, vui chơi nhảy múa, nhậu nhẹt, tiệc tùng. Trong khi kẻ nghèo thì bơ vơ, lạc lỏng, trơ trọi, cố chống chọi với cái sinh tồn, chưa kể tuyệt vọng, gieo mình giải thoát. Ôi, cái xã hội đầy rẫy bất công. Người thanh niên một mình buông những lời than thở.

Sau hôm đó, do công việc bận rộn, anh cũng quên bén chuyện quay trở lại hỗ trợ thêm tiền cho con bé. Mãi đến cả tháng sau, khi đã nguôi việc, anh thu xếp, tìm đến nhà con bé theo địa chỉ mà công an cung cấp. Căn nhà cấp 4 rộng chừng 30 mét vuông, cũ kỹ, rêu mốc nằm sâu trong con hẻm ngoằn nghoèo. Không có chuông, anh gõ cửa. Một người phụ nữ trung niên bước ra

Người phụ nữ: Anh tìm ai

Người thanh niên: Dạ, tôi tìm cô bé 17 tuổi, sống với mẹ và em trai (anh chỉ biết thông tin như vậy).

Người phụ nữ: À, nhà đó chuyển đi nửa tháng nay rồi.

Người thanh niên: Chị có biết họ chuyển đi đâu ko chị?

Người phụ nữ: Tui cũng ko biết chú ơi, họ chuyển đi rồi tui mới chuyển đến. Nghe đâu chủ nhà nói nhà đó có đứa con gái tự tử, làng xóm ai cũng biết nên trốn đi cho đỡ ngại với xóm làng.

Vậy là mình đã đến trễ, người thanh niên cảm thấy hối tiếc. Trên đường về, anh ghé tạt qua chỗ công an phường, tìm anh công an hôm trước để hỏi thăm. Nghe đâu con bé sau khi xuất viện, định thần trở lại đã đến đây hỏi thăm về anh – ân nhân cứu mạng.

Công an: Tôi nói anh ở tận quận Tân Phú, anh nói vài hôm nữa sẽ trở lại, có gì tôi sẽ gọi khi anh trở lại. Nhưng mãi chẳng thấy anh. Cách đây 10 ngày, con bé nói là chuyển chỗ ở nhưng ko nói rõ là chuyển đi đâu. Nó có gởi cho anh một mẫu giấy đây.

Anh cầm trên tay mẫu giấy trắng tinh với vỏn vẹn dòng chữ: “ người lạ ơi, cám ơn anh đã cho em sống thêm lần nữa.

Trở lại với chuyện của Phong và Vy Thư, sau khi rời khỏi nhà hàng. Anh đưa cô đến một con đường đi bộ cạnh bờ sông, nắm tay cô cùng dạo bộ, thư giãn tinh thần. Chẳng ai nói với ai lời nào, cái nắm tay thật chặt như một thứ ngôn ngữ tượng hình thay thế cho muôn ngàn biểu cảm vui sướng, hạnh phúc. Hai người cứ dạo bước. Khi đồng hồ chỉ gần 11 giờ đêm, Phong quay sang hỏi con bé:

Phong: Trễ rồi, anh đưa em về nhé

Vy Thư: Hôm nay em làm ca đêm đến sáng, em trai ở trong bệnh viện với mẹ rồi, e sợ phải về nhà một mình lắm. Em ko về được ko?

Phong: Thôi đi cô bé, ko về thì em đi đâu bây giờ? Vậy đi, tối nay em đến nhà anh ngủ tạm. Nhà cũng rộng mà bố mẹ anh về quê hết rồi nên cũng thoải mái. Phòng ngủ cũng còn trống, cũng sạch sẽ, thoải mái.

Vy Thư: Dạ, vậy tối nay cho em ngủ tạm ở nhà anh, chứ thật sự em ko dám về nhà một mình.

Rồi Phong đưa con bé về nhà. Đến nhà, Phong dặn con bé đi tắm sớm rồi ngủ.

Phong: Em tắm nhanh rồi đi ngủ kẻo lạnh. À mà em ko có quần áo thay. Thôi mặc tạm cái áo của anh. Phòng của em trên lầu 1, bên trái, đối diện là phòng anh. Nước uống, trái cây trong tủ lạnh dưới bếp tầng trệt. Có gì cần em cứ gọi.

Con bé nhanh chóng đi tắm rồi giặt luôn bộ đầm đang mặc để sáng mai còn mặc đi về. Nó quên mất mình ko mang theo quần áo để thay, cả đầm và quần chip, áo lót nó đều giặt cả. Nó quên mất việc đó nên đành mặc mỗi chiếc áo Phong đưa lúc nãy. Cái áo dài đến nửa đùi, nó tạm yên tâm, về phòng khách, đóng cửa, lên giường nằm ngủ.

Nằm mãi chẳng ngủ được, cảm giác khát đắng cả họng, nó leo ra khỏi giường, đi xuống bếp, tìm nước uống. Trong khi đang loay hoay tìm nước trong tủ lạnh thì bất chợt một vòng tay ấm áp từ phía sau choàng qua ngang eo, ôm lấy nó thật chặt. Nó cảm nhận được hơi ấm từ Phong. Anh nhanh chóng đặt lên môi nó một nụ hôn nồng nhiệt. Nó cũng rướn người hưởng ứng nụ hôn ấy. Những cử chỉ âu yếm, những đụng chạm của 2 con người khác giới khiến Phong cảm thấy nóng bừng trong người. Bản năng tình dục của một người đàn ông bộc lộ, anh nhanh chóng cho đôi ban tay đi khắp mông và ngực của cô gái nhỏ. Không khó để nhận ra con bé ko mặc quần lót. Trong giây phút ngất ngây của nụ hôn nồng cháy, cô gái bé nhỏ như buông tất cả, để mặc đôi bàn tay thám hiểm trên cơ thể mình.

Rồi Phong nhẹ nhàng ôm lấy con bé, bế thốc, đặt nó ngồi hẳn lên chiếc bàn ăn trong bếp. Phong cúi người, quỳ xuống ngay trước mặt. lúc này đây, cặp mắt anh đang trực diện giữa hai chân con bé. Hai đùi nó trắng hồng, thon thả. Anh nhẹ nhàng tách 2 chân nó ra hai bên, để lỗ một bé bướm xinh ẩn mình dưới lớp áo. Con bé e thẹn, dùng tay che chắn khu cấm địa. Nhưng đã đến nước này, Phong mạnh dạn gạt tay nó sang một bên, đồng thời vén chiếc áo thun lên cao. Bé bướm xinh, trắng hồng với vài sợi lông tơ lưa thưa hiện ra trước mắt. Bướm con bé thật đẹp, hai cái mép nhỏ xinh khép hờ, che chắn cái lỗ bướm bên trong. Phong liền dùng hai tay banh nhẹ 2 mép bướm ra 2 bên. Cái lỗ bướm ửng hồng hiện ra như e thẹn. Anh nhanh chóng tiến đến, sẵn sàng cho một cái hôn vào ngay khe suối. Nhưng bất chợt, hai chân con bé khép chặt lại, tay vươn ra, đẩy một cái thật mạnh, Phong ngã bật ngửa ra nền nhà. Con bé la lên một tiếng “ đau lắm” thật to rồi bật dậy, chạy ra phòng khách. Phong lật đật đuổi theo. Con bé ngồi co ro trên ghế sô fa, ôm mặt khóc. Phong tiến đến, vỗ nhẹ lên vai con bé.

Phong: Anh xin lỗi, anh ko nên làm vậy, xin lỗi em

Vy Thư: Ko phải lỗi của anh. Nhưng… em đau lắm, anh biết ko?

Con bé thốt ra những lời đó trong tiếng nấc nghẹn. Hai dòng nước mắt cứ tuôn trào trên khóe mắt thơ dại. Phong cảm thấy bối rối, tự trách mình: “ Mình làm sao thế này? Con bé còn quá nhỏ”.

Phong: Anh biết, anh xin lỗi, công chúa nhỏ của anh, chuyện như vậy sẽ ko xảy ra thêm một lần nào nữa, anh hứa.

Vy Thư: Em xin lỗi, em cũng muốn giành tất cả cho anh… Nhưng… em đau lắm, anh biết ko?

Tiếng nấc mỗi lúc càng dài hơn như đang đay nghiến cái thân xác nhỏ bé. Nó đã làm gì? Điều cần nhất bây giờ là một sự đồng cảm, thứ tha. Dù chưa biết chuyện gì nhưng Phong vẫn cảm thấy có lỗi với con bé. Anh ước gì mình xuất hiện sớm hơn để che chở, bảo vệ nó, để cùng nó vượt qua những khó khăn cay nghiệt của cuộc đời. Anh ko biết làm gì hơn chỉ biết ôm nó vào lòng, thật chặt. Thời gian như dừng lại cho con tim khỏe mạnh ôm ấp, vỗ về một con tim yếu đuối, tổn thương. Con bé tựa đầu lên vai anh, cảm nhận sự bình yên đến lạ. Nó đưa 2 ánh mắt yếu đuối nhìn quanh, dò xét. Bất chợt nó nhìn thấy một vật làm nó hoảng hốt. Trên bàn, cạnh tivi là một khung giấy khen với nội dung: “ Công An Phường 26, quận Bình Thạnh, khen thưởng cho anh Vũ Phong – quận Tân Phú vì đã can đảm cứu người gặp nạn. Ngày…tháng… năm. Nó vẫn chưa kịp định thần, ngày ghi trên giấy khen cũng là ngày đã thay đổi cuộc đời nó. Có chăng một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là định mệnh. Nó suy nghĩ một chút rồi chỉ tay về phía khung giấy khen.

Vy Thư: Giấy khen đó là gì vậy anh?

Phong: à, cái đó gần 2 năm rồi.

Vy Thư: anh làm gì được khen vậy?

Phong: À, hôm đó anh cứu một người nhảy cầu Bình Triệu tự tử nên được phường khen đó mà.

Câu nói ấy làm tim con bé thắt lại. Với giọng run run, nó bắt đầu hỏi dồn dập

Vy Thư: Hôm đó là ngày ghi trên giấy khen luôn hả anh?

Phong: Ừ

Vy Thư: Ban ngày hay ban đêm

Phong: Gần khuya

Vy Thư: Người nhảy cầu là nam hay nữ:

Phong: Nữ

Vy Thư: Già hay trẻ?

Phong: Trẻ, rất trẻ, con bé học sinh.

Vy Thư: Em biết con bé đó

Phong: Hả, sao hay vậy, ngày trước em ở gần đó à? Hay là bạn học của em?

Vy Thư: Bạn của em. Thế a có biết sao nó lại tự tử ko?

Phong: Anh ko biết, sau đó 1 tháng anh có quay lại tìm mà cô bé đã chuyển nhà đi nơi khác rồi. Mà chuyện là thế nào em? Anh muốn biết lắm.

Vy Thư: Đó là ngày mà cô gái bé nhỏ ấy đã đánh mất mình?

Phong: Đánh mất mình? Thế nào? Tại sao?

Vy Thư: Khi bệnh viện báo số tiền chữa bệnh cho mẹ nó cần thêm 50 triệu nữa, trong khi thời gian phẫu thuật chỉ còn tính bằng giờ. Hết cách, nó đã bán trinh cho một doanh nhân để có được 50 triệu. Những tưởng có số tiền đó, cứu sống mẹ nó, nó sẽ vượt qua được cú sốc đó. Nhưng, nó đã sai. Ca mổ ko thành công hoàn toàn, mẹ nó phải tiếp tục điều trị. Còn hình ảnh người đàn ông đó cứ lởn vởn trong đầu nó, cái khoảnh khắc ông ta giày xéo thân xác nó, hành hạ tâm hồn nó ko sao xóa được. Nó trở thành đàn bà ở tuổi 16, khi còn là học sinh lớp 11. Nó cảm thấy ghê tởm, khinh thường bản thân nó. Và trong lúc tuyệt vọng, nó đã buông xuôi.

Phong: Ý em nói là cô bé đó đã nhảy cầu Bình Triệu, và anh chính là người đã cứu cô ấy phải ko?

Vy Thư: Đúng, và em nghe cô ấy kể rằng anh có hẹn sẽ quay về tìm cô ấy?

Phong: Đúng, nhưng anh đã đến muôn, cô ấy đã chuyển đi nơi khác.

Vy Thư: Làm sao sống được ở nơi đó, làm sao sống nổi trước miệng đời thế gian? Làm sao sống nổi khi mà câu nói cửa miệng của hàng xóm luôn là: “ Nhà đó hả, cha thì chết đứng còn con gái thì nhảy cầu tự tử, chắc đang nhận quả báo”. Họ có cần làm tổn thương cô ấy như vậy ko?

Phong: Ko, anh ghét những người đó.

Vy Thư: Em giả sử, nếu cố ấy là người con gái anh yêu, anh có tha thứ, che chở, bảo bọc, thương yêu cô ấy ko?

Phong: anh sẵn sàng

Vy Thư: Vậy sao anh ko đến tìm cô ấy sớm hơn?

Câu hỏi như hờn dỗi oán trách, tuy nhẹ nhàng nhưng thừa chất đay nghiến, đè nén cảm xúc. Những giọt nước mắt lại lăn dài trên khuôn mặt ngây ngô, hoảng hốt. Riêng Phong, anh ko biết mình đang đứng trước ai? Đang trải qua cảm xúc thế nào? Anh thấy bối rối.

Phong: Có lẽ cô ấy là bạn thân của em

Vy Thư: Đúng, cô ấy rất thân với em, 2 con người chung một tâm hồn, cảm xúc

Phong: Anh xin lỗi, anh ước gì mình đến tìm cô ấy sớm hơn. Hiện tại em có biết cô ấy đang ở đâu ko?

Vy Thư: Biết, nhưng em nghĩ anh cũng biết và sẽ tìm được.

Vẫn trong cơn bối rối, phong cố vắt óc, vò tai suy nghĩ. Anh nhìn kỹ vào ánh mắt đang ngấn lệ của Vy Thư và nhận ra điều gì đó. Ánh mắt ấy quen lắm.

Phong: Hôm ấy anh có quay lại tìm, nhưng người trong nhà đó bảo là cô ấy đã dọn đi mà ko biết đi đâu. Anh có đến chỗ anh công an khu vực hỏi.

Vy Thư: Rồi họ nói thế nào?

Phong: Anh ta đưa cho anh một mẫu giấy ghi lời nhắn của cô bé ấy, chỉ vỏn vẹn một câu.

Đến đây thì bao ký ức như ùa về, chiếm lấy tâm hồn con bé. Những mất mát, đau thương, những khoảnh khắc lâm li bi đát ấy lại hiện về. Tim nó như co lại, ngừng đập. Lồng ngực nó phập phồng từng hơi thở nặng nhọc. Nó cố gắng gồng mình đứng dậy, như bỏ qua toàn bộ những đau thương của cuộc đời. Trước mắt nó là anh – người đã cho nó sống thêm lần nữa. Số phận đưa đẩy, định mệnh an bài, nó đã gặp lại anh. Nó chạy đến ôm chầm lấy anh, khóc nức nở. Giọng nó run run, thì thào: “ người lạ ơi, cám ơn anh cho em sống thêm lần nữa! Em đau lắm, đau lắm, anh biết ko?

1h sáng. Cả một khu rộng của bệnh viện vắng lặng, cả hành lang dài im ắng. Thỉnh thoảng chỉ có một hai y tá chạy ra vào, mang theo những túi màu đỏ sẫm. Phong túm lấy tay một cô y tá trẻ, anh ko dám thốt ra lời hỏi nào. Như hiểu được ý của Phong, cô y tá chỉ nhẹ nhàng đáp: “ Vẫn chưa xong anh ơi, tình hình vẫn chưa ổn, anh chờ nhé”.

Vẻ mặt mệt mỏi, hai tay ôm mặt rồi vò đầu bứt tóc, Phong ko còn đứng nổi, quỵ xuống như cầu mong một phép màu. Phía cuối hành lang lạnh tanh, vắng vẻ, bóng một người con gái in hằn lên tường – một chiếc bóng vô hồn, câm lặng. Dường như quá sức chịu đựng, thỉnh thoảng, chiếc bóng run rẩy, nấc lên từng tiếng ai oán, bi thương. Hành lang bệnh viện dài chừng 20 mét nhưng so với 2 con người trong hoàn cảnh này như một khoảng xa vời vợi khiến chiếc bóng nhỏ không thể chạy đến, ôm lấy người đàn ông đang quỳ dưới nền gạch lạnh để an ủi, sẻ chia. ở 2 phía hành lang là những giọt nước mắt của đau thương, mất mát và của sự lo sợ, van xin.

2h sáng, ánh đèn đỏ trước cửa phòng mổ chớp liên tục, tiếng mở cửa, tiếng người nói chuyện vang ra. Phong lật đật chạy đến, túm lấy tay áo một bác sỹ từ trong phòng mổ đi ra, vẫn câm lặng với ánh mắt biết nói. Vị bác sỹ trung niên nở một nụ cười hiền từ pha chút mệt mỏi: “ Chúc mừng anh, sau 8 tiếng đồng hồ vật lộn với tử thần, chúng tôi đã mang bà ấy trở về. Ca ghép tim đã thành công tốt đẹp, bây giờ đã chuyển sang phòng hồi sức tích cực, vài ngày nữa bác sẽ khỏe dần lên thôi. Chúc mừng anh.

Phong nhảy cẫng lên hoan hô như một đứa trẻ vừa mới thấy mẹ đi chợ về, mua nhiều quà bánh. Phía cuối hành lang như ấm dần lên với những tiếng hoan hô, những tiếng cười, vỗ tay chúc mừng. Trong khoảnh khắc ấy, dường như chẳng ai quan tâm đến phía đầu hành lang lạnh lẽo, nơi có chiếc bóng hoang mang, đau đớn, vô hồn đang cúi đầu, rơi lệ. Và như một bóng ma vô hình, cô gái nhỏ rời đi. Phép màu đã đến với anh, nhưng chẳng có một phép màu nào đến với cô, thượng đế đã an bày. Đau thương mất mát là một phần của cuộc đời, cô chấp nhận, nhưng ko ngờ nó lại đến quá sớm. Hai đấng sinh thành đã lần lượt rời bỏ cuộc đời. Giờ đây chỉ còn lại cô gái nhỏ một mình bươn chải, chăm lo cho đứa em ăn học. Nuốt nước mắt, cô phải chấp nhận sự thật. Giữa không gian tĩnh mịt của sân bệnh viện, thỉnh thoảng tiếng xe cấp cứu hú inh ỏi thứ âm thanh ai oán như càng tăng thêm nỗi đau trong cô, nỗi đau xé lòng.

Trở về trước khu vực nhà xác bệnh viện, ôm chầm lấy đứa em nhỏ bé, cả 2 khóc nức nở. Lúc này đây, thời gian là kẻ thù khủng khiếp nhất mà 2 chị em cô phải đối diện. Cả 2 sẽ trải qua khoảng thời gian tăm tối nhất, bi thương nhất thế nào đây?

Chiếc xe cấp cứu dừng trước cửa nhà xác, hai ông lao công già khiêng chiếc cáng inox lạnh lẽo lên xe cấp cứu. Bóng hai đứa trẻ lieu xiêu trên nền sân bê tông lộp cộp. Rồi cả 2 lên xe. Tiếng xe cấp cứu lại rú lên từng hồi, lao thẳng ra đường. Vẫn tiếng còi hú ấy, vẫn chiếc xe mang tên 115 ấy, chiều nay chở theo một người hướng về bệnh viện tìm sự sống. Nhưng, giờ đây lại khác, nó đang đưa một tâm hồn đã tắt cùng 2 tâm hồn non nớt, bơ trở về nhà. Đêm Sài Gòn sâu hun hút trong tiếng còi xe rùng rợn, tang thương.

Pages: 1 2 3 4

Từ khóa: , ,
Truyện cùng thể loại
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

183.52K 5 ngày trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

181.14K 5 ngày trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

182.25K 5 ngày trước
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật 2069, năm mà Thiên Địa Corp tung ra sản phẩm VR-21 định nghĩa lại về game online, nó trở thành ước...

379.16K 1 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

372.59K 1 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

579.19K 2 tuần trước
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng...

573.02K 2 tuần trước
Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3) 5h sáng… Tuy tôi ngủ ít…nhưng lại tỉnh giấc theo thói quen…dậy lên phòng gym tập dưỡng sinh chút…rồi xuống...

566.76K 2 tuần trước
Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình Tôi cảm thấy dưới váy nhộn nhạo, đè nén cảm giác kì lạ lại vì đang ở lớp học. Cố gắng...

808.55K 4 tuần trước
Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà Cơn mưa hè càng khiến cho con đường đất trở nên lầy lội. Hai người phụ nữ một tuổi mới lớn,...

665.56K 4 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất