Phim Sex
Người tình trên đảo hoang

Người tình trên đảo hoang

Ðăng : 02/07/2016

786.30K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Người tình trên đảo hoang tại TruyenSex88.Net

Người tình trên đảo hoang

Một ngày cuối năm 2020, trong một buổi sớm mùa đông, một chiếc du thuyền 5 sao rời Đà Nẵng để sang Singapore. Kể cả 60 thuỷ thủ, thì trong tàu có tất cả hơn 200 người. Viên thuyền trưởng và những thuỷ binh phần nhiều là người Việt cả khoảng hơn 20% là người nước ngoài, như Mỹ, Phi….
Trong số hành khách có gia đình của Minh 19t (anh main), Minh không cao lắm chỉ 1m71, nhưng bù lại do cậu không thích học hành gì mà chỉ đam mê phiêu lưu, leo núi, nên than hình cậu rấn rắn chắc (nv chính), ba thương gia 42t một doanh nhân đúng nghĩa dáng người cao, hơi mập và cặp mắt kiếng che bớt đi phần nào che bớt đi nếp nhăn nơi khóe mắt, một con người của công việc, mẹ là một nhạc sĩ 39t, một quý bà thật sự với nét đẹp quý phái bộ ngực no tròn, vòng eo thon gọn dù đã là mẹ của 2 đứa con, và chị gái hơn Minh 5 tuổi đang làm trưởng phòng nhân sự tại công ty ba của Minh, một cô gái trẻ trung, xinh đẹp được thừa hưởng từ mẹ cô.
Chiếc du thuyền đã rời hải phận của Việt Nam, Minh cầm máy ảnh bước ra phía đầu tàu đứng chụp ảnh. Ở đầu tàu, trong số hành khách hạng nhấy có một quý bà người Anh trạc 40-42 tuổi ; coi nét mặt nghiêm trang và quý phái của bà, người ta có thể biết bà là một người cực kỳ giàu có, với những chiếc nhẫn đính kim cương, vòng cổ trang sức bằng ngọc trai sáng bong dưới ánh nắng chiếu vào. Bà mặc một bộ đầm màu đen bó sát, tôn lên tất cả những nét đẹp của người phụ nữ. Da tắng, tóc vàng, giày cao gót, tay cầm một chiếc ví da cá sấu, bà đảo mắt, nhìn biển với một nét mặt âu sầu, nét mặt của người mang nhiều tâm sự. Minh như bị hút hồn vào vẻ đẹp khêu giợi của bà ta.
Minh nhìn người đàn bà bước đi, với cặp mông nảy nở to tròn, Minh thầm nuốt nước miếng. Nó nhìn xung quanh rồi lại cầm máy ảnh lên ngắm nghía đủ hướng.
Minh chụp ảnh chán chê rồi thả mình xuống ghế và nhìn lên bầu trời, đang lim dim mắt dự tính ngủ một lúc thì trên nền trời đang trong xanh bổng có những tia sét nhỏ làm Minh mở to mắt ra mà nhìn, các tia sét ngày càng to ra và với 1 lỗ đen từ chấm nhỏ như hạt đậu rồi cứ lớn dần lên mãi. Rồi một tiếng nổ lớn vang lên: “Ầm” Minh chưa kịp biết chuyện gì xảy ra thì tất cả xung quanh nó như quay cuồng
Bầu trời đang trong xanh bỗng nhiên nổi bão, tiếng mọi người xung quanh la hét, chạy vào bên trong tàu. Minh đứng dậy vội vã chạy vào trong heo mọi người.
Trên mui gió giật đùng đùng song đánh mạnh lên tới boong tàu, Chiếc du thuyền lớn tròng trành, bàn ghế phía bên ngoài bị gió thổi như muốn bay lên.
Tình trạng lúc bấy giờ thật là lộn xộn, không thể tả được. Một sự kinh hoàng lớn trên tàu :tiếng kêu, tiếng khóc, tiếng la hét ở khắp mọi nơi. Tiếng la hét như tiếp thêm cho sức gió càng mạnh. 15 phút sau thì phong ba lại càng kịch liệt.
Sóng ngang nước ngược trùm lấp cả tàu, gặp cái gì là đánh gẫy và cuốn đi. Bàn ghế như bị hút bay lên trời, nước tràn vào ồ ồ làm tắt cả lò, khói bay mù mắt mọi người hoảng loạn, rồi bốn bên nước cứ cuồn cuộn chảy vào như suối, như thác.
_ Ôi trời, chuyện gì thế này !
Viên thuyền trưởng thốt lên thì bỗng một trận gió giật phi thường làm chiếc thuyền như được nhấc bổng lên không trung.
Hành khách ai nấy rụng rời, mặt xám như gà cắt tiết, gào khóc như điên. Viên thuyền trưởng không để chậm một phút, chạy lên khoang lái.
Các thủy thủ trên tàu đã đi không biết bao nhiêu năm hải trình mà cũng đứng nhơ ra, không hiểu là chuyện gì đang xảy ra. Con thuyền lớn với hang trăm hành khách đang bay lên ư?.
Lúc ấy, gió rất mạnh, tiếng sấm sét vang rền.
Minh nhìn xung quanh mình, không thấy ba, mẹ và chị của nó đâu, trước mặt Minh chỉ là một tấn thảm kịch diễn ra. Mẹ thất vọng ôm chặt con vào lòng. Mấy người nhát gan lánh vào trong phòng. Một số đông người nữa chen chúc vào nhau chạy hoảng loạn.
Tiếng kêu khóc lẫn trong gió gào nghe rất kinh hồn. Chiếc thuyền cứ bay lên và bị hút vào lỗ đen
Rồi một tiếng nổ lớn vang lên, tất cả chìm trong bóng đêm.
Minh lồm cồm bò dậy, người đau nhức toàn thân, cát biển dính trên mặt, quần áo thật khó chịu. Minh nhìn xung quanh nó thấy mình nằm trên một bờ biển, cung quanh vắng lặng chỉ nghe tiếng sóng vỗ. Ánh nắng chói chang làm Minh khát, nó cũng không kịp nghĩ là chuyện gì đã xảy ra, hiện giờ cơn khát đang chiếm hết mọi suy nghĩ. Minh đứng dậy, nhìn xung quanh thì nó thấy phía xa xa có mấy cây dừa, Minh đi lại phía hang cây dừa, dưới gốc có vài trái dừa khô rụng xuống, Minh lượm lại tìm cách đập ra, nhưng dừa khô quá, làm đủ mọi cách trái dừa cứ trơ trơ, mệt vì khát, Minh ngồi dựa vào tảng đá thở, nhìn xung quanh.
Bỗng Minh thấy phía bờ biển gần những tảng đá ngầm, có một cái thùng đen đang mắc kẹt, Minh vội đứng lên chạy lại đó, hy vọng trong thùng có thứ gì đó có thể uống được, ăn được. Minh kéo cái thùng vào bong mát của hang dừa.
Chiếc thùng bằng nhựa. Minh mở ra nó hơi thất vọng vì trong thùng không phải là đồ ăn thức uống mà chỉ có 1 cuộn dây thừng lớn tầm 20m, 1 con dao dài chừng 25cm, 1 chiếc đèn pin, 1 con dao bấm nhỏ và cuối cùng là 1 chiếc zippo hơi cũ cùng với bình xăng thơm (loại xài cho hộp quẹt zippo). Minh cầm con dao lên, chặt những trái dừa khô nó lượm lúc nãy ra để uống, dừa khô chắc rơi đã lâu nên mùi hơi chua, khó uống nhưng với Minh lúc này thì đã là quá ngon rồi, khi đã giải quyết cơn khát và lót dạ bằng cùi dừa. Minh tựa vào tảng đá nhớ lại chuyện chiếc thuyền bị hút vào lỗ đen. Minh nghĩ, nếu bị hút vào sao bây giờ chỉ còn mình nó ở đây, chiếc thuyền đâu, gia đình nó đâu, còn mấy trăm hành khách và thủy thủ đoàn đâu sao không thấy.
Bao nhiêu câu hỏi không có câu trả lời xoay quanh trong đầu nó. Nó chưa biết như thế nào thì bống phía xa trong rừng có tiếng hét vọng lại. Minh giật mình đứng dậy, nó xác định hướng phát ra tiếng hét rồi đi như bay về hương đó. Len lỏi qua những bụi cây gai vừa đi Minh vừa dung con dao để chặt cây mở đường. Tiếng la là của giọng của một người phụ nữ đang rât hoảng sợ ngày càng gần, Minh tiến tới, trước mặt nó là một thác nước nhỏ, gần bờ hồ 1 con chó sói đang gầm gừ đe dọa người phụ nữ mặc bộ váy màu đen bó sát, lấm len đât bẩn đang run rẩy lết ngược về sau.
Minh cúi xuống lượm hòn đá, ném về phía con chó sói, Bốp, hòn đá trúng đầu con sói, con thú giật mình loạng choạng rồi quay đầu lại về hướng Minh. Minh nhảy tót lên cái cây gần đó lấy sợi dây thừng ra, rất nhanh Minh đã làm thành cái thong lọng. con thú vừa ăn cục đá xong đã bỏ lại người đàn bà rồi tiến lại phía Minh.
Nó tiến tới gần sát gốc cây. Từ trên cao, Minh vẫn lăm lăm sợi dây thừng. Con sói đi một bước, hai bước rồi ba bước, vòng thòng lọng trong tay Minh vụt bay xuống đầu con thú. Nghe thấy tiếng gió phát ra từ vòng dây bay, con sói giật mình ngẩng cổ nhìn lên. Nhưng nó chưa kịp hiểu cái vật lạ trên đầu thì vòng thòng lọng đã thít vào cổ nó. Minh liền kéo dây cho vòng thòng lọng thít chặt hơn vào cổ con sói. Vì Minh đã buộc một đầu dây còn lại vào thân cây từ trước. Con sói lúc này hoàng sợ, định bỏ chạy nhưng nó đã bị giật ngược trở lại và ngã ngửa ra mặt đất. Thấy thế Minh nhảy xuống. Nó bắt đầu túm sợi dây và kéo. Tới lúc này Minh mới biết rằng mình không thể kéo nổi con thú hoang dã này, mà ngược lại thì đúng hơn. Con sói phát điên lên, ***g lộn giật sợi dây thừng làm Minh cảm thấy kéo nó chẳng khác nào kéo co với 1 mình nó chấp 2-3 người.
***g lộn mãi mà không thoát nổi sợi dây trên cổ, bỗng con sói bình tĩnh trở lại. Nó quay ngược lại phí Minh, Minh cũng rất bình tĩnh nhảy tót lại lên trên cây nhìn xuống con sói. Trong giây lát con sói như điên lên, nó gầm gừ “Grưu.. ư Hú huuu.ú…uuu” nó hú lên một tiếng thét căm hờn, con sói nhún mình nhảy bổ lên cây. Nhưng xui cho nó bụng con sói vướng ngang trên cành cây Ngay phía dưới cành Minh đang đứng. Nó chới với vì mất thăng bằng trong không trung. Minh không bỏ lỡ cơ hội cầm chặt dao nhảy xuống chám ngay đầu con sói làm nó chết tươi, máu bắn tung tóe dính cả vào người Minh.
Thật sự, nó cũng không tin mình có thể táo bạo như vậy. Giết chết một con thú dữ. Nó hoàn hồn nhìn về phía người phụ nữ. Nó ồ lên. Thì ra là bà người Anh, Minh nhìn thấy lúc ở trên tàu. Minh đi lại phía bà. Bà vẫn chưa hết hoàn hồn vì con sói. Minh đến gần bà cầm tay bà mong sao an ủi cho bà đỡ sợ, Minh nói: “Không sao, không sao. Mọi chuyện qua rồi.”
Minh đỡ người phụ nữ đứng lên, người đàn bà vẫn sợ hãi, bước đi không nổi, Minh đưa tay đỡ và đi trở lại gần bãi biển. Minh chặt dừa ra đưa cho người bà uống. Minh đợi bà ta uống xong, định thần lại rồi Minh hỏi: “What your name?”
Lúc này người phụ nữ đã bớt sợ hãi, nghe Minh hỏi bà nhìn nó và nói: “Tôi nói được tiếng Việt, tôi là Linsay,” Giọng bà vẫn run run, “Tại sao… chúng ta… lại ở nơi này, tôi …có thấy cậu … lúc trên boong tàu. Mà… sao chúng ta… lại ở đây? CÒn những người khác đâu? Sao …ta… lại ở đây?” Bà vừa hỏi vừa cầm lấy tay Minh thật chặt.
Minh cũng không biết trả làm sao, vì chính mình còn chưa biết chuyện gì xảy ra? Nó vỗ vỗ vào vai người phụ nữ nói: “Tôi cũng không biết tại sao? Có vẻ như ta bị một lỗ đen hút vào. Mà bà cứ ngồi nghỉ choc ho lại sức đã, rồi chúng ta sẽ đi quanh để xem gần đây có người sinh sống không? ”
Khi bà Linsay đã bình tĩnh trở lại, Minh nói với bà là trời đã gần về chiều, nên có lẽ đi về phía lúc nãy giết con sói, vì nó thấy gần hồ nước có mấy hốc đá, hi vọng sẽ qua đêm ở đó được. Minh vừa nói vừa gom hết số đồ dùng vào thùng và hai người theo lối cũ đi về phía hồ nước.

Hai người tới gần hồ nước, Minh thấy phía bên trái thác nước nhỏ có 1 cái hốc, Minh nhìn bà Linsay và nói: “Để tôi vào xem trong đó có thể ngủ khi trời tối không?” Bà Linsay nhìn nó gật đầu.
Rất nhanh, nó tiến vào trong cai hốc đó, phía trong không rộng lắm khoảng chừng gần 5m2, bề mặt hơi lồi lõm, nhưng như vậy là tốt lắm rồi, còn hơn là ở ngoài trời khi đêm xuống. Minh đi đi lại lại rồi nhặt những viên đá lớn để bề mặt bằng phẳng hơn rồi đi ra ngoài. Minh tiến về phía bà Linsay và nói:
– Đêm nay chúng ta đã có chỗ ngủ, bây giờ tôi đi chặt ít lá cây về lót, bà hãy đi xung quanh lượm ít cây khô để đốt lửa đề phòng ban đêm xuất hiện thú dữ.
Bà Linsay nhìn nó với ánh mắt thật ngưỡng mộ, thầm nhủ. Sao cậu bé này lại điềm tĩnh và gan dạ như vậy trong hoàn cảnh như thế này. Nửa tiếng sau, khi trời đã nhá nhem tối, thì Minh và bà Linsay cũng đã nhóm được 1 đống lửa và trải lá bên trong hốc. Minh nhìn bà rồi nói:
– Bà có cần tắm rửa gì thì ra phía sau tảng đá lướn gần thác nước kia mà tắm, tôi không nhìn trộm đâu. Bây giờ tôi sẽ xẻ thịt con sói lúc nãy để tối chúng ta ăn.
Nói xong Minh cầm con dao lên tiến lại xác con sói. Bà Linsay nhìn nó 1 lúc rồi cũng từ từ đi về phía tảng đá lớn. Đúng là bà cần tắm rửa để lấy lại tinh thần, bà cũng mệt mỏi quá rồi. Minh cắt thịt, lột da con sói, Minh thao tác rất thành thục vì cũng có nhiều lần nó tới chơi ở lò mổ của bạn nó, rồi cũng học được chút nghề. Khi Minh xiên thịt vô các cành cây rồi mang lại cắm gần đống lửa, thì trời đã gần tối hẳn, vẫn chưa thấy bà Linsay lên. Nó ngồi xuống, nhìn lại cơ thể dính đầy đất cát, mồ hôi dính trên áo thật nhớp nháp. Rối Minh nhìn về hướng tảng đá cất tiếng hỏi:
– Bà Linsay, bà đã tắm xong chưa? Tôi cũng muốn tắm.
– Ok, tôi cũng sắp xong rồi đây. Cậu chờ chút, nếu cậu không vấn đề gì thì cậu tắm bên phía ngoài đó cũng được. – Bà Linsay trả lời vọng ra.
– Ồ, vậy tôi tắm ngay bờ hồ gần đống lửa vậy. Thân thể tôi bẩn thỉu quá rồi.
Rồi Minh cởi đồ và đi xuống hồ tắm, dòng nước mát lạnh làm Minh cảm thấy dễ chịu. Minh vừa tắm, vừa giặt lại chiếc áo thun, và cái quần Jean, định bụng lát nữa sẽ hong cho khô. Minh đang tắm thì bà Linsay đi ra, bà không mặc gì cả, thân hình quyến rũ với cặp ngực nhô cao, vòng eo không thon lắm nhưng bụng thì phẳng lì, cặp mông căng tròn ngúng nguẩy theo từng bước đi của bà. Làn da trắng ẩn hiện dưới ánh lửa mặc dù trời đã tối. Minh nhìn bà không chớp mắt. Bà Linsay thấy Minh nhìn vậy mà bà chẳng thấy ngượng ngùng gì cả, bà mỉm cười nhìn nó hỏi:
– Ủa, cậu chưa từng thấy phụ nữ trần truồng sao?” Nghe giọng bà hỏi Minh mới giật mình quay đi và lắp bắp:
– Không… không., tại… tại bà… bà làm tôi bất ngờ quá. Sao bà lại không mặc đồ. Chẳng lẽ bà không sợ tôi sao?
– Sao lại phải sợ cậu chứ – Linsay vừa cười vừa nói. – Ở quê tôi có những bãi biển tắm truồng, tôi cũng hay đi ra đó tắm biển. Với lại, quần áo tôi ướt hết rồi, tôi không muốn bị cảm lạnh trước khi hong khô chúng. Và nếu cậu có ý đồ gì đó với tôi thì từ trưa tới giờ cậu đã làm điều đó rồi
– …. Minh tính mở miệng nói gì đó, nhưng lại thôi. Rồi quay lưng về phía bà tiếp tục giặt đồ. Vừa giặt đồ mà thân hình của bà Linsay cứ ám ảnh nó, làm nó giặt đồ thật lâu. Tới lúc bà Linsay cảm thấy nó giặt hơi lâu mới lên tiếng gọi: “Cậu không tính lên bờ sao mà tắm lâu thế? Tôi nướng thịt gần chín rồi đây.” Lúc này nó mới giật mình cầm bộ quần áo che lấy hạ bộ và đi lên. Minh tiến tới gần đống lửa, nhặt hai cành cây và treo quần áo lên. Nó vẫn mặc chiếc sịp, rồi ngồi xuống đối diện với bà. Thân thể trần truồng người phụ nữ làm cho Minh hơi ngượng, nó không dám nhìn chăm chú mà chỉ đảo mắt qua lại cầm lấy cây thịt xiên rồi cúi gằm mặt xuống. Bao nhiêu dòng suy nghĩ chạy trong đầu nó.
Bà Linsay nhìn nó lung túng khác xa với vẻ nam tính khi giết chết con sói mà cười thầm. Rồi bà cất tiếng hỏi nó:
– Cậu tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?
– Tôi tên Thiên Minh, năm nay 19 tuổi. Còn bà Linsay bao nhiêu tuổi rồi. Nó ngước lên nhìn bà, bà thật đẹp dưới ánh lửa bập bùng.
– Tôi năm nay 42 tuổi, và đã sống ở Việt Nam 7 năm rồi.
– Ồ, bà ở Việt Nam 10 năm rồi ư? Bà làm gì ở Việt Nam? – Cuộc trò chuyện làm cho Minh đỡ ngại ngùng hơn.
– Tôi đến Việt Nam vì chồng tôi trước khi mất là người Việt. – Bà Linsay hơi trầm giọng khi nhắc đến người chồng.
– Tôi xin lỗi. – Minh nói.
– Không có gì? Mà không biết ngày hôm qua xảy ra chuyện gì mà chúng ta lại ở đây? Bà Linsay đổi đề tài
– Tôi cũng không biết nữa. Khi đang ở trên boong tàu tôi chỉ kịp nhận ra là có 1 cái lỗ đen hút chúng ta vào và khi tỉnh dậy tôi thấy mình đã ở đây. Ngày mai khi trời sáng tôi và bà sẽ đi 1 vòng xung quanh đây để xem có người nào sinh sống không? – Minh vừa ăn vừa nói.
Nghe Minh nói như vậy, bà Linsay không biết nói gì hơn. Im lặng cầm xiên thịt lên và ăn. Vì bà nghĩ, mọi chuyện đã xảy ra rồi, nhưng cũng may mắn cho bà là có cậu trai này giúp đỡ trong cảnh rừng thiêng nước độc này. Và cả Minh lẫn bà Linsay theo đuổi dòng suy nghĩ riêng.
Càng về khuya nhiệt độ càng giảm cũng những cơn gió xào xạc làm cơ thể của 2 người lạnh thêm. Minh đưa tay rờ thử quần sao xem đã khô chưa và xích lại gần đống lửa hơn. Bà Linsay cũng vậy. Minh đưa mắt nhìn bà rồi lại quay đi, thật sự nó cảm thấy lạnh, rất lạnh. Nhưng không biết nói sao. Bỗng bà Linsay cất tiếng run lên vì lạnh: “Cậu qua đây ngồi gần tôi chúng ta có thể sẽ đỡ lạnh hơn”
Minh không trả lời, đứng dậy đi lại và ngồi sát vào bà. Làm da của bà thật êm và mịn. Sự cọ xát làm cho Minh cảm thấy ấm hơn. Nó ngồi xuống thì bà Linsay cũng đưa tay quàng qua eo nó, thấy vậy Minh cũng đưa tay chòng qua cổ bà. Gió càng thổi mạnh hơn. Mùi da thịt của phụ nữ làm thằng nhóc của Minh ngọ nguậy trong chiếc sịp. Nhưng Minh cũng không làm gì hơn tay vẫn để trên vai của bà.
Còn bà Linsay thì tay bà càng siết mạnh vòng eo của Minh, có lẽ bà rất lạnh hay là sự va chạm với người đàn ông làm bà thấy rạo rực. Vẫn không ai nói với ai câu nào, Minh mạnh dạn hơn, vòng tay qua vai của bà hơn, các đầu ngón tay đã chạm lên phần trên của ngực, một cảm giác êm ái đến khó tả. Rồi nó nhìn vào mắt bà. Linsay cũng vậy, Bốn mắt không hẹn mà gặp.
Linsay nhìn Minh môi bà hơi hé mở, Minh hôn bà thật nồng nàn, bà cũng đáp lại Minh bằng cách đưa lưỡi rà rà vô lưỡi Minh. Nụ hôn thật cuồng nhiệt như ánh lửa bập bùng. Hai người hôn nhau thật lâu. Minh vừa hôn vừa thấm hiểm bộ ngực vĩ đại của bà Linsay. Cặp ngực thật to và mềm mại. Minh dời đôi môi bà ra, rồi hôn lên cổ bà, lên ngực bà ngấu nghiến. Bà Linsay thở gấp, tiếng rên ư ư cất lên trong cổ họng. Bỗng bà cầm lấy tay Minh lại rồi nói:
– Chúng ta nên vào trong hốc đá, ồi tiếp tục. Nói đoạn bà Linsay đứng dậy cầm tay Minh đi lại phía hốc đá.
Bên trong đã được trải đầy lá cây, tuy không bằng chăn ấm nệm êm, nhưng ở nơi như thế này thì thật tuyệt với 2 người lắm rồi.
Bà Linsay nằm xuống, đưa hai tay lên như muốn Minh hãy ôm lấy bà. Không để đợi lâu hơn. Minh chồm xuống hôn môi bà, Bà ghì chặt lấy Minh. Đôi tay bà tham lam vuốt ve mạnh mẽ trên lưng Minh. Linsay nâng người ghì sát vào ngực Minh. Bà thèm được cọ sát da thịt bà nứng lắm rồi từ khi bà nhìn thấy cặc Minh sau cái sịp lúc Minh đi từ dưới hồ lên. Và khi Minh rời khỏi vòng tay bà để cởi bỏ nốt chiếc quần thì nét mặt bà thật đê mê ham muốn ngay chứ không phải đợi chờ bà không thể chờ đợi lâu hơn nữa.
Sơn nhìn bà mỉm cười, hay đúng hơn là ngắm người đàn bà đang chờ đợi đang thèm khát nhục dục, Một người đàn bà thật đẹp và hoang dã khi đang thèm tình. Cái hình ảnh này Minh nghĩ là đẹp nhất trong những cái đẹp. Minh tụt quần ra và con cu nó hoàn toàn tự do ngỏng cao ra ngoài. Minh leo lên người bà và Linsay đã dạng háng sẵn ra chờ đợi. Hai tay bà lập tức vồ lấy cái của quí kia – cả hai tay áp vào nó mà vuốt ve khiến nước nhờn trong suốt trào ra nơi đầu lưỡng bóng loáng. Nắm lấy nó, bà hướng đầu buồi của Minh nhằm vào *** mình mà kéo lại. Không biết vô tình hay cố ý mà cái đầu khất cứ cọ cọ chạm vào rồi lại lướt qua cái rãnh trơn ướt lách hai mép thịt mở ra rồi lại trượt qua phía trên cứ như vậy đến mấy lần như vậy (do tối quá hay bả muốn kích thích ta) khiến bà rên rỉ vô nghĩa:
– Oh oh, ớh ớh. . ư. . ư!! ah… ah… !!!
Rồi Linsay giữ chặt đầu khất nơi cửa mình và quắp chân kéo mông Minh xuống. Cái cảm giác khúc thịt cứng gân guốc của chàng trai trẻ đang từ từ tiến sâu vào trong khiến bà lịm người đi vì sướng. Đê mê, bà vít chặt Minh xuống để cảm nhận một cách hoàn toàn cái của quí kia chật ních ngâm trong *** bà. Nó to thế và dài. Giây phút này bà sẵn sàng đánh đổi tất cả để được cùng Minh tận hưởng đến tận cùng khoái lạc trên hòn đảo hoang vắng này. *** bà co thắt giật bóp như nhay mút thít chặt cái lấy con cu của Minh làm nó suýt không chịu nổi mà phụt tinh trùng ra.
Cái đầu khất dừng lại nơi cửa lỗ nhấp nhấp tác động vào nước nhờn cùng cái mép lỗ tạo ra tiếng lép nhép lép nhép nghe vô cùng hoang dại dâm dật. Minh nhấp Không nhanh, không mạnh nhưng những đường đưa thật dài thật sâu thật đều kia Làm cho bà Linsay rên rỉ không ngớt. Linsay ban đầu còn dướn theo nhịp đưa như muốn được giập mạnh hơn nhanh hơn; nhưng chỉ một lát sau bà mặc kệ chân bà quắp chặt lấy mông Minh mà đu cả người lên người Minh
Tiếng rên rỉ trộn lẫn với sung sướng:
– Ớh! ơ ơ… Tôi ra!!! ôi Sướng quá!!! ôi to thế! ơh… ơh…!
Cuối cùng thì Minh cũng không thể giữ lâu hơn được nữa Minh cũng sắp ra. Nó rút ra khỏi *** bà giương cao bắn từng đợt tinh trùng phọt cao, xa khắp bụng, ngực và cả nên cổ nên mặt Linsay.
Minh phủ phục xuống ngực bà thở hổn hển. Đây là lần làm tình mà Minh cảm thấy sung sướng nhất từ trước tới giờ. Hai người thiếp đi trong khi tinh dịch vẫn dính trên thân thể.

Buổi sáng, khi bà Linsay còn đang ngủ. Thì Minh đã dậy, trèo lên phía trên ngọn thác và quan sát. Minh nghĩ thầm, ở đây gần biển, mà sao lại có một hồ nước ngọt? Rồi tại sao chỉ có nó và người phụ nữ quyến rũ kia ở đây? CÒn những người khác như thế nào rồi, ba mẹ của Minh, chị của Minh giờ này đang ở đâu? Những câu hỏi chưa có câu trả lời như quay vòng vòng trong đầu Minh. Vừa suy nghĩ ánh mắt của Minh vừa dõi theo dòng nước về phía thượng nguồn.
Minh nghĩ, hay là mình cứ đi ngược dòng nước, về phía trên xem sao. Nếu may mắn có thể gặp được người sinh sống trên đảo này. Nghĩ đoạn, Minh trèo xuống, thì nó thấy bà Linsay đã dậy tự lúc nào và đang rửa mặt bên bờ hồ. Nó tiến tới ôm lấy eo bà từ phía sau hôn lên cổ bà và nói:
– Người tình xinh đẹp đã thức rồi à,!
Bà Linsay hơi ngoái cổ lại nhìn nó và cười. Minh lại tiếp:
– Hôm nay chúng ta đi ngược lên dọc theo con suối, hy vọng sẽ kiếm gặp được người dân sinh sống trên hòn đảo này. Cưng có ý kiến gì không?
– Được thôi, bây giờ mọi chuyện em sẽ nghe theo anh? – Bà Linsay đổi cách xưng hô với Minh. Thấy bà Linsay gọi mình bằng anh Minh vui lắm hai tay càng siết chặt lấy người Linsay và hôn vào cổ bà 1 cái thật sâu.
Rồi Minh buông tay ra thu dọn đồ, thịt tươi bỏ vào hộp rồi cùng bà Linsay trèo lên đỉnh thác và tiến về phía thượng nguồn. Con suối rộng khoảng 20m nước cũng hơi sâu, đường đi bên bờ con suối tui không rậm rạp nhưng lại hơi gồ ghề khó đi, hai người không thể đi nhanh được, họ tiến từng bước chậm chạp. Đi được khoảng gần một tiếng đồng hồ, hai người gặp một tảng đá lớn bằng phẳng nằm phía dưới 1 gốc cây lớn. Minh để bà Linsay ngồi lại đó, còn mình thì đi lượm ít củi khô về nhóm lửa nướng thịt, vì sáng giờ hai người vẫn chưa ăn gì cả.
Rất nhanh, ngọn lửa được đốt lên, những miếng thịt nướng trong hoàn cảnh như vầy thật là tốt cho cả hai. Vừa ăn Minh vừa nhìn xung quanh quan sát. Bỗng Minh phát hiện ở phía trước, khoảng chừng 100m có vật gì đó mắc lại trên cành cây. Minh đứng dậy, chỉ cho bà Linsay và nhanh nhẹn 1 mình chạy tới đó. Tới nơi, thì ra là 1 chiếc cặp đeo màu đen bằng da hơi lấm bẩn. Minh mở ra xem thì trong đó có 4 chai nước màu sắc khác nhau, 1 màu vàng, 1 màu xanh lá nhạt, 1 màu đỏ và 1 trong suốt. Ngoài 4 chai nước còn có 1 quyển sổ tay bìa da, loại vừa, nhỏ bằng 2/3 cuốn tập học sinh. Minh lấy cuốn sổ cầm trên tay, nhìn xung quanh xem xét coi có bong người nào không? Bỗng, Minh thấy sau bụi cây um tùm vè phía bên phải, có 1 con đường mòn. Minh nghĩ, chắc có người ở gần đây nên mới có con đường mòn nhỏ này. Nghĩ đoạn, Minh quay lại chỗ bà Linsay và kể cho bà những gì anh đã nhìn thấy.
Rồi Minh mở quyển sổ ra đọc, trang đầu tiên chỉ có 2 dòng chữ. Kỳ lạ thay lại là dòng chữ Tiếng Việt nữa, phỉa góc phải ghi “Dự án về giới hạn con người – Thiên Kim”. Lật qua trang tiếp theo thì toàn là những công thức, ghi chú, ghi nhận lại quá trình nghiên cứu. Minh chỉ hiểu được những dòng tiêu đề: “Tăng sức mạnh (đỏ) – Biến Hình (vàng) – Tàng Hình (xanh lá nhạt) và Hoàn Nguyên (trong suốt).” Rồi lật tới trang cuối dòng chữ hơi nhòe đi vì bị ướt có nội dung: “Đã thành công trên vật thí nghiệm.” Minh cũng lờ mờ hiểu ra là 4 lọ nước với 4 màu có tác dụng như thế nào. Bà Linsay cũng lại ngồi gần Minh và xem, nhưng bà không hiểu gì hết, vì bà nói được tiếng Việt chữ không đọc được. Minh đang lật đi lật lại quyển sổ thì bỗng có tiếng động sột soạt phía bên kia con suối, Minh gấp quyển sổ lại ngước lên thì 1 cảnh tượng làm Minh giật mình, bà Linsay cũng sợ hãi không kém, ôm chặt lấy tay và nép đằng sau lưng anh.
Lại một con sói, nhưng không giống với con hôm qua con sói này to hơn và có 3 đầu, bộ lông màu đỏ như lửa y như con “Cerberus” trong phim đang nhe nanh nhìn về phía 2 người. “Bà mẹ nó, chuyện quái quỷ gì đây.” Minh lầm lầm, đeo cái túi qua vai và với tay cầm lấy cây củi khô đang cháy và đứng dậy chỉa về phía con sói. Minh vừa nhìn nó vừa nói với bà Linsay: “Linsay, bà leo lên cây gần tảng đá đi, để tôi đối phó với nó”. Bà Linsay vẫn sợ, như không nhấc chân lên được nữa. Minh lặp lại lời nói, và lấy tay đẩy bà Linsay về phía tảng đá, lúc này bà Linsay mới hiểu ra chạy nhanh về phía cái cây là lúc túng leo lên đó.
Về phía con sói 2 đầu, nó lầm lũi, tiền từng bước chậm chạp về phía Minh, ánh mắt nó đỏ rực nhìn Minh không chớp, cái miệng gầm gừ chảy cả nước dãi ra trông thật kinh tởm. Nhưng kỳ lạ là nó đi tới bờ suối thì nó không đi qua nữa. Nó cứ bước qua bước lại bên bờ suối. Đôi mắt vẫn hướng về Minh đầy sát khí. Minh nhìn nó nghĩ thầm: “Quái lạ. Sao nó không tiến sang đây mà cứ đi vòng vòng trên bờ, hay là nó sợ lửa? Hay mình ném thử 1 que củi đang cháy về phía nó xem sao?” Nghĩ sao làm vậy, Minh cầm que củi ném mạnh về phía con sói. Nhưng mọi chuyện không như Minh tính, thấy que củi bay về phía mình, con sói chẳng những không sợ mà còn nhảy lên đưa hàm ra ngoạm lấy cắn nát que lửa. Minh hoảng hồn, lùi lại 1 bước. Rồi Minh nhìn về phía bà Linsay, rồi quay mình chạy lại phía cái cây leo lên đó và quan sát con quái vật 3 đầu mà Minh nghĩ chỉ có trong phim ảnh. Con vật cũng theo Minh đi lại phía đối diện và chĩa ánh nhìn hung tợn về phía Minh. Nhưng nó vẫn quanh quẩn phía bờ bên kia mà không qua song.
Minh nghĩ: “Nó không sợ lửa, vậy sao vẫn không qua bên này? Hay là nó sợ nước.” Chợt Minh thấy bộ lông màu đỏ của nó như những ánh lửa phập phồng, Minh mỉm cười leo xuống và nói: “Linsay xuống đây, đừng sợ con vật này nó sợ nước nên không làm gì được chúng ta đâu.” Bà Linsay nhìn Minh e dè, rồi lại nhìn con quái vật, bà nuốt nước miếng cái như để lấy lại bình tĩnh rồi từ từ leo xuống. Xuống tới đất, bà ôm chắt lấy cánh tay Minh và ép sát nó vào ngực bà. Bà vẫn sợ không nói được lời nào.
Minh với lấy cái hộp đựng đồ rồi nói:
– Linsay, đừng sợ nó không qua bên này được đâu, con quái vật này sợ nước. Bây giờ, chúng ta tiến phía trước ở đó có 1 đường mòn, tôi nghĩ là sẽ dẫn chúng ta đến 1 nơi nào đó có người ở.
– U..hm uhm !! – Giọng bà Linsay run run vì sợ
Rồi cả hai tiến nhanh về phía đường mòn, con quái bên bờ bên kia vẫn theo họ sát nút. Tới đường mòn tương đối dễ đi, cả hai nhìn lại con quái rồi chạy như bay theo lối mòn, để lại đằng sau tiếng hú rợn người của con quái vật.
Cả hai chạy được một lúc thì bắt gặp một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ, mạng nhện bụi bặm bám đầy, chắc là lâu lắm rồi không có ai ở đây. Bên hông phải có một cái giếng nhỏ phía trên là 1 cái cần xoay để múc nước, một cây rìu vất chỏng trơ gần thành giếng. Cả hai tiến lại phía cửa chính ngôi nhà, cánh cửa không khóa, Minh đẩy cửa đi vào, tiếng cánh cửa kêu kên ken két, Minh nhìn xung quanh dưới ánh sáng mập mờ, vì các cửa đều đóng kín, ánh sáng duy nhất là những tia nắng len qua các kẽ hở để Minh có thể quan sát. Căn nhà không lớn lắm khoảng 5mx7m, chính giữa nhà là 1 cái bàn dài với vô số giấy tờ trên mặt bàn, xung quanh là 4 cái ghế, cái thì ngả dưới đất, cái thì ngả vào bàn. Phía sát tường 2 bên là 2 cái kệ đựng đầy hóa chất và các vậy dụng nghiên cứu. Phía sau cái bàn là 1 vách ngăn, Minh tiến vào, bà Linsay theo Minh sát nút. Sau vách ngăn là 1 chiếc giường đôi, cùng 1 vài bộ quần áo bám đầy bụi của nam lần nữ. Phía bên trái là 1 cánh cửa, Minh lướt nhìn sơ qua căn phòng rồi đi về phía cánh cửa dẫn ra bên. Sau cánh cửa là nhà bếp, với đầy đủ vật dụng của một nhà bếp đúng nghĩa, điều làm Minh chú ý là sát bên đống củi là một cái máy phát điện. Minh ngoái lại nhìn về phía phòng ngủ, Minh thấy có bóng điện. Minh tiến tới quan sát và thử khởi động nó. Minh loay hoay một hồi trong vô vọng mà cái máy vẫn trơ trơ, thì ra là hết xăng rôi. Minh thất vọng, nhìn bà Lisay nắm lấy tay bà rồi cả hai đi ra ngoài cái giếng.
Trời lúc này đã quá trưa, Minh múc nước lên cho cả hai uống rồi nói:
– Hôm nay, có lẽ chúng ta nên ở đây.
– Uhm, vậy còn nếu con quái vật kia xuất hiện ở đây thì sao? – Bà Linsay vẫn còn ám ảnh vì hình dáng con sói 3 đầu lúc nãy.
– Tạm thời thì chắc con quái đó vẫn chưa qua đây được đâu. Chúng ta hãy tạm nghỉ ngơi, dọn dẹp lại chỗ này, có lẽ chúng ta sẽ ở đây lâu đó. Vì ở nơi hoang vắng này, sao lại có ngôi nhà. Tôi muốn tìm hiểu xem rốt cuộc ai đã ở đây.
– Ok, tất cả theo ý anh vậy!
Hai người nói chuyện thêm một hồi, rồi Minh nói bà Linsay dọn lại chỗ phòng ngủ, còn Minh thì đi 1 vòng xung quanh căn nhà xem xét. Minh đi lòng vòng xung quanh ngôi nhà. Rồi Minh thấy phía sau nhà có 4-5 cái thùng phi, Minh reo lên mừng rỡ, vì đó là xăng. Minh lật đật kiếm đồ múc xăng ra mang lại chỗ cái máy phát điện. Minh đổ xăng vào, sau một lúc ấn nút khởi động. Cái máy cứ kêu lên chứ không chịu chạy. Minh vẫn kiên trì nghĩ: “chắc xăng chưa chạy đều, ta cứ thử tiếp xem sao” loay hoay đề-pa một lúc lâu, cuối cùng cái máy đã hoạt động, Minh vui sướng đi lên trên nhà, nơi bà Linsay đang loay hoay dọn dẹp, phủi bụi. Minh tìm công tắc, bật lên, thật là may mắn, bong điện vẫn còn sáng. Bà Linsay hơi giật mình khi bong điện sáng lên. Bà quay lại nhìn Minh, Minh nháy mắt mỉm cười với bà rồi nói:
– Vậy là đêm nay chúng ta có chỗ ngủ đàng hoàng rồi, giờ để tôi đi múc nước và nhóm lửa, xem dưới bếp xem còn có gì có thể lót cái dạ dày của hai ta không?
Xong Minh quay đầu lại tắt máy và và lục lọi trong bếp. Khi mở cái tủ sắt gần chỗ bếp lò ra. Ồ thật may mắn làm sao, bên trong có 1 thùng gạo lớn, mấy thùng đồ hộp và đây đủ gia vị nấu nướng. Minh vui mừng, xách nước đổ đầy vô hai cái lu phía ngoài cửa bếp. Rồi xách 1 xô nước lên phụ bà Linsay dọn dẹp. Khi Minh lên thì bà Linsay đã dọn dẹp ngăn nắp tất cả, các cánh cửa được mở ra, căn nhà không còn u ám như lúc đầu nữa. Minh vừa làm vừa cười nói với bà Linsay, vì hôm nay cả hai không phải màn trời chiếu đất nữa. Hai người vừa dọn dẹp, rồi nấu ăn. Trông họ thật là vui như đôi tình nhân vừa trải qua song gió. Khi mọi thứ đã xong, đồ ăn được bày lên bàn thì trời cũng gần tối. Họ ăn uống, cười nói như quên hết đi cái hoàn cảnh mà họ đang gặp phải. Khi bữa ăn kết thúc, bà Linsay mang chén dĩa xuống bếp. Minh nhìn theo cặp mông ngúng nguẩy của bà, Minh đứng dậy đi theo sau Linsay xuống bếp.

Pages: 1 2

Từ khóa: , ,
Truyện cùng thể loại
Hối hận muộn màng

Hối hận muộn màng

Hối hận muộn màng Nhân vật chính của chúng ta tên Nam 23 tuổi. Khi xưa hắn bước lên máy bay qua Mỹ du học,...

7.85K 3 giờ trước
Loạn luân với Dì

Loạn luân với Dì

Loạn luân với Dì Dì thình lình lên thăm mẹ khi tôi vừa bước vào kỳ nghỉ hè. Kết quả học tập cũng khá nên...

7.83K 3 giờ trước
Mẹ với chồng trẻ

Mẹ với chồng trẻ

Mẹ với chồng trẻ Câu chuyện được kể lại bắt đầu cách đây mấy năm, khi tôi 14 tuổi. Gia đình tôi sống ở một...

153.25K 3 ngày trước
Mẹ Tiểu Cương

Mẹ Tiểu Cương

Mẹ Tiểu Cương Mẹ tôi Lã mị, ba mươi lăm tuổi,cái số khổ nữ nhân, ba năm trước đây đã ly hôn với ba, tuy...

151.93K 3 ngày trước
Mẹ là cảnh sát (loạn luân)

Mẹ là cảnh sát (loạn luân)

Mẹ là cảnh sát (loạn luân) Thằng Tuấn mở mắt, ngáp ngáp mấy cái, gãi đầu mấy hồi rồi lồm cồm bò dậy, hôm nay...

307.61K 6 ngày trước
Tình buồn xóm trọ

Tình buồn xóm trọ

Tình buồn xóm trọ Xóm trọ buổi sáng , nói là sáng cho vui chứ 9h giờ xừ rồi ! .Em đang lúi húi giặt...

292.25K 6 ngày trước
Hoang tưởng

Hoang tưởng

Hoang tưởng Trên tầng 2, quán café ngay ngã tư, bàn ngoài ban công, ai có vô tình nhìn thấy một gã đang nhìn xuống...

284.63K 6 ngày trước
Nhục dục (loạn luân)

Nhục dục (loạn luân)

Nhục dục (loạn luân) Trong đám bạn của tôi, có 1 thằng nhóc nhỏ tuổi, tên là Long, năm nay nó 13 tuổi, nhưng là...

352.20K 1 tuần trước
Truyện sex Dì mông to

Truyện sex Dì mông to

Truyện sex Dì mông to Tôi sinh ra và lớn lên ở một tỉnh lẻ gần HN. Dì, em ruột của mẹ, hơn tôi 16...

340.85K 1 tuần trước
Truyện sex Đắng Tình

Truyện sex Đắng Tình

Truyện sex Đắng Tình Tháng 6 năm 2011, sau khj thi tốt nghiệp tôi 1 thằng Sv đang ở lài chốn ngoại ô Sài Thành...

335.16K 1 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: Phim Sex, Xem Phim Sex, XNXX, XVIDEOS, Xem sex, Phim Sex Mới, Phim Sex Viet Nam, PHIM SEX, XHAMSTER
Gai17 Network: Phim Sex 2017 - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online