Phim Sex
Dòng máu dâm

Dòng máu dâm

Ðăng : 02/08/2017

1.33M lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Dòng máu dâm tại TruyenSex88.Net

– Vâng, bye bye anh.

Thảo vừa tắt máy thì ngay lập tức Phan Hải với khuôn mặt lo lắng nói với cô :

– Thảo, em để anh lo vụ này nhé.

Mắt anh ta long lanh, đây là lần đầu tiên Thảo thấy Phan Hải có vẻ sốt sắng và quan tâm đến Loth như vậy.

– Anh định làm như thế nào?

– Vấn đề về chứng khoán là chuyên môn của anh vì anh đã được tôi luyện ở bên Mỹ. Và em cũng đã trao cho anh cái chức vụ Giám Đốc điều hành thì em hãy tin anh và để anh lo được không? Đây là cơ hội đầu tiên để anh chứng tỏ chuyên môn của mình với mọi người trong Loth. Hãy cho phép anh được quyết định thay mặt em.

Thảo rơi vào thế khó xử. Đây là việc nghiêm túc chứ không phải là công việc giường chiếu đơn thuần. Trên giường anh ta thật tuyệt vời, nhưng còn chuyện kinh doanh thì cho dù có giỏi đến mấy cũng không thể nào có kinh nghiệm bằng cô và ông Quân được. Trong khi Thảo còn đang đắn đo thì Phan Hải bực tức vì thấy cô không coi trọng anh. Đùng đằng Phan Hải đứng dậy leo xuống giường và tuôn ra những câu nhằm cố ý ép Thảo :

– Ok, anh bây giờ đã hiểu anh là gì trong mắt em. Anh chỉ là một con trâu giúp em thỏa mãn chuyện giường chiếu thôi đúng không? Em chẳng bao giờ tin anh bằng ông Quân.

– Anh Hải! Không phải như vậy. Anh không hiểu là…

– Anh không hiểu là tại sao anh mù quáng tin vào tình yêu của em.

– Em yêu anh thật mà.

– Yêu anh? Vậy hãy chứng tỏ tình yêu đó cho anh xem đi.

Thảo như sợ mất báu vật, cô lưỡng lự vài giây rồi bấm số ông Quân và đưa điện thoại cho anh ta.

– Chú Quân! Cháu Phan Hải đây. Cháu sẽ lo vụ này. Chúng ta sẽ không mua cổ phiếu, tránh đổ vào đấy một lượng tiền lớn mà đang cần để lo cho hai siêu dự án. Cháu đã có sẵn phương án đây. Việc này không quá nghiêm trọng như chú nghĩ đâu. Ở bên Mỹ nó là chuyện hết sức bình thường. Chúng ta hoàn toàn có thể để cho thị trường tự định giá cổ phiếu của chúng ta. Nhu cầu đối với cổ phiếu của “Loth Company” sẽ không giảm đâu: vị trí của chúng ta đang vững chắc. Còn nếu người ta mua ồ ạt thì giá của chúng sẽ tăng lên.

Một khoảng im lặng như nhà mồ. Ông Quân bực mình vì thằng nhãi nhép nói mà như đang giảng dậy vấn đề kinh tế cho ông.

– Cho tôi nói chuyện thêm một chút với Thảo. Ông Quân đề nghị.

Phan Hải nghe vậy liền cáu lên :

– Cháu là ai? Chú nên nhớ rằng cháu là Giám Đốc điều hành của Loth đấy. Thảo đã đồng ý cho cháu giải quyết chuyện này và chú cứ việc làm theo yêu cầu của cháu đi.

– Thằng khốn! Tao bảo mày đưa máy cho Thảo cơ mà! Ông Quân gầm lên trong điện thoại.

Phan Hải bị ông Quân chửi, anh ta cũng tỏ ra e dè và sợ cái uy của ông đã gắn bó với Loth từ mười mấy năm nay. Đưa điện thoại cho Thảo, anh ta ghé sát miệng vào tai cô thì thầm ” Em hãy ủng hộ ý kiến của anh nhé…”

Thảo biết rằng những lời của Phan Hải rất đúng, nhưng chỉ đúng trong sách vở. Cô thấy đó là ý kiến thật ngu ngốc, chỉ đơn giản muốn làm trái ngược với cô và ông Quân để bằng cách đó chứng tỏ sự độc lập và năng lực của mình trong việc giải quyết công việc của Loth. Nhưng nhìn vào ánh mắt như muốn cầu cứu của anh ta, Thảo lại hơi động lòng, sự mạnh mẽ thường thấy trong con người cô bỗng biến mất.Thay vào đó là cái sợ mất người tình mà mười mấy năm nay cô mới gặp được, cô muốn chiều anh ta, tất cả mọi thứ…

– Anh Quân à! Anh cứ làm theo ý kiến của Phan Hải đi. Em thấy anh ta nói cũng đúng.

– Đúng cái cứt! Ông Quân nổi điên trong điện thoại và hét lên. Em làm sao vậy? Một cô gái thông minh đâu rồi?

– Anh cứ làm theo anh ta đi. Thảo chốt vấn đề và tắt máy luôn.

Ông Quân chẳng biết làm gì khác ngoài việc phục tùng. Ông chỉ là một người điều hành, trong khi Thảo là chủ công ty và là chủ tịch hội đồng quản trị. Vậy nên một khi cô ta đã quyết định như vậy thì tất cả những gì ông có thể làm là thực hiện quyết định của cô ta. Về lý thuyết thì Phan Hải đúng, nhưng linh cảm nghề nghiệp mách bảo ông rằng cần phải lựa chọn phương án thận trọng hơn.

Sự việc xảy ra đột ngột làm chuyến ” công tác” của Thảo mất vui khi cả ngày cô chỉ lo lắng cho Loth. Còn Phan Hải luôn luôn bên cạnh, anh ta cố gắng xua đuổi công việc trong đầu cô để không nghĩ đến vấn đề đó.

Ông Quân làm đúng theo như Phan Hải, và chưa đến một ngày sau, sự việc xảy ra đã khẳng định sự đúng đắn của ông. Khi cổ phiếu của Loth xuất hiện trên thị trường. Vì số lượng quá lớn và đột ngột, chúng cộng với cơn sốt kèm theo trên thị trường chứng khoán đã gây ra sự khủng hoảng lòng tin đối với công ty. Thêm vào đó, không biết do đâu, những tin đồn thất thiệt gây ảnh hưởng xấu đến việc kinh doanh của Loth xuất hiện trên mạng khiến các nhà đầu tư hoảng hốt, vội vã bán tống bán tháo cổ phiếu của Loth, và cuối cùng giá của chúng tụt xuống rất nhanh khiến ông Quân và mọi người không thể ngờ và cũng không kịp trở tay.

Phan Hải đứng một mình bên hồ, không phải anh ta thích thú ngắm phong cảnh nơi đây, mà bởi anh ta có cuộc điện thoại riêng tư.

– Bà ta đang phát điên lên…kaka…không ngờ mọi việc tiến triển rất tốt đẹp như chúng ta mong đợi. Phan Hải nói chuyện với người đàn ông hôm nọ gặp ở quán cà phê.

– Cậu làm tốt lắm. Người đàn ông bí mật lên tiếng. Nhưng Loth là một công ty tầm cỡ và có rất nhiều người giỏi, đặc biệt là lão Quân. Vì vậy sự việc này chắc chắn vẫn chưa thể làm cho Loth lao đao được đâu.

– Cái lão chết tiệt! Phan Hải gầm gừ cay cú. Ngày nào lão đó còn làm cho Loth thì lão ấy còn cản trở chúng ta.

– Đúng vậy! Lão ấy không những giỏi mà còn là một con cáo già nguy hiểm. Phải loại bỏ!

– Ý ông là….

– Đúng. Phải tìm cách loại lão ta ra khỏi Loth, bằng bất cứ giá nào. Có như vậy thì chúng ta mới dễ dàng chiếm được Loth.

– Nhưng bằng cách nào? Loại lão ta ra khỏi Loth là điều quá khó. Ông cũng biết rằng lão Quân là cánh tay đắc lực của mụ Thảo, không có ông ta thì Loth cũng không được như ngày hôm nay.

– Cậu là người thông minh cơ mà! Người đàn ông khích tướng Phan Hải. Tôi nghĩ cậu sẽ biết cách xử lão ta như thế nào. Giờ chỉ có mình cậu là tay trong của Loth, cho nên chỉ có cậu mới giải quyết được việc này.

Phan Hải thấy được khen nên cũng máu và bản thân anh ta cũng rất ghét ông Quân nên nhận lời ngay.

– Nhưng ông có cách nào giúp tôi không?

Bên đầu điện thoại bên kia im lặng hồi lâu rồi trả lời :

– Tình!

– Cái gì? Tình là sao? Phan Hải không hiểu.

– Hãy dùng chữ ” Tình ” thì mới mong gạt lão ấy ra khỏi Loth.

– Ý ông là…là…tuyệt! Tôi hiểu rồi. Được lắm! Tôi sẽ dùng chính bà ta để loại bỏ lão ấy.

– Haha, cậu đúng là thông minh như tôi đã nghĩ. Chờ tin của cậu. Người đàn ông cười vang rồi tắt máy.

Thông báo cho Thảo về những điều xảy ra tại Berlin, ông Quân không cần phải giải thích chi tiết. Với kinh nghiệm dày dặn của mình, cô lập tức hiểu tất cả. Đối với cô việc nghe hãng chịu những thiệt hại không những về tài chính mà còn cả về uy tín là một điều cực hình. Nhưng Thảo còn đau lòng hơn khi thấy Phan Hải bị bẽ mặt vì đã ra một quyết định sai lầm chỉ để thỏa mãn cái ý muốn thể hiện trình độ của của mình. Cả buổi nhìn anh ta ngồi im trên ghế không nói câu nào đâm ra Thảo thấy mình cũng có lỗi trong chuyện này. Thảo coi thất bại của Phan Hải cũng như là thất bại của chính mình.

– Thôi anh chuẩn bị đồ đạc đi. Chúng ta phải về Berlin sớm trước một ngày. Hủy hết các cuộc gặp ngày mai vậy.

Phan Hải tự nhiên giận dữ vô cớ, anh ta giận cả Thảo và ông Quân.

– Tại sao lại có thể như vậy được? Chắc chắn có kẻ nào muốn hại chúng ta, muốn Loth phá sản.

– Anh nói rõ ra được không?

– Sao em ngu ngơ vậy hả Thảo? Sao em không tự hỏi rằng tại sao tự nhiên cổ phiếu của chúng ta bị tung ra thị trường một số lượng lớn như vậy? Vô tình ư? Anh không tin vào cái trùng hợp ngẫu nhiên như vậy. Rồi tại sao lại có người rình đúng sự việc như thế này để tung tin đồn xấu về Loth? Chắc chắn phải có kẻ phá đám chúng ta.

Thảo ngồi thưỡn ra ghế, cô suy nghĩ và thấy Phan Hải nói cũng có lý. Nhưng có một điều cô nghĩ mãi không ra kẻ muốn phá hoại Loth của cô. Ai có thể?

– Người Việt Nam bên này em có thù hằn với ai không?Kể các các bạn hàng cạnh tranh. Phan Hải muốn phân tích chi tiết và muốn tìm ra kẻ đứng đằng sau vụ việc.

– Em không có thù hằn với ai cả. Nhưng người làm được việc này không những phải có tiền mà còn phải am hiểu chuyên môn.

– Nếu vậy thì đúng rồi. Phan Hải giả vờ lấp lửng.

– Anh nghĩ được ra người nào rồi à? Thảo tò mò muốn biết cái tên đó ngay lập tức.

Phan Hải ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ rồi nói :

– Người này không có thù hằn với em, nhưng lại không ưa anh. Hắn ta muốn loại anh ra khỏi Loth.

Thảo vô cùng ngạc nhiên khi Phan Hải nói vậy. Cô hỏi luôn :

– Anh đang nói ai? Ai muốn loại anh ra khỏi Loth?

– Còn ai ngoài lão Quân. Phan hải trả lời xong rồi liền nhìn Thảo dò xét thái độ. Cái khó nói nhất cuối cùng anh ta cũng thốt ra được.

Thảo lại lần nữa bất ngờ, cô không tin những gì Phan Hải nói. Cô vội xua ngay cái ý nghĩ điên rồ của anh ta ra khỏi đầu:

– Anh đừng có nói linh tinh. Anh Quân không đời nào làm vậy. Em biết tính của anh ấy nên em luôn luôn tin tưởng. Không bao giờ anh Quân đánh đổi sự thù hằn cá nhân để làm hại Loth. Anh ấy luôn coi Loth là xương máu của mình.

– Nhưng ngoài ông ta ra thì làm gì còn ai có khả năng. Phan Hải cố gắng giải thích. Ngay từ đầu ông ấy đã không thích anh và anh còn biết ông ấy cũng là người phản đối em bổ nhiệm anh vào Hội Đồng Quản Trị và chức vụ giám đốc như bây giờ.

– Đúng là anh ấy có phản đối. Thảo thừa nhận sự thật. Nhưng em vẫn tin anh Quân không bao giờ làm như vậy.

– Tin..Sao em cứ hay tin người như vậy nhỉ? Phan Hải ghắt lên. Em không biết hay là em cố tình không biết vậy? Có cần anh phải nói rõ thì em mới hiểu không?

– Anh nói rõ ra đi.

Phan Hải tu một hớp nước rồi chậm rãi nhìn Thảo, anh ta bắt đầu luyên thuyên hòng làm lay chuyển suy nghĩ của Thảo về ông Quân :

– Ai cũng thừa biết Loth được gây dựng lên như thế này là nhờ có công của lão Quân. Chính vì lẽ đó, ông ấy nghiễm nhiên mặc định mình cũng là chủ một phần của Loth.Anh tin không đời nào ông ấy dám bỏ Loth đâu, em cứ thử mà xem. Việc anh cưới Gia Bảo, sẽ là con rể của em và là thành viên chính thức của gia đình Loth sẽ gây cho lão ấy lo sợ rằng tương lai anh sẽ chiếm đoạt miếng bánh của lão ta. Thêm một vấn đề nữa, việc em bổ nhiệm anh vào chức vụ Giám Đốc, có nghĩa là từ nay lão ấy phải chia sẻ quyền lực cho anh. Đó là điều anh nghĩ ông ấy không muốn một chút nào. Chính vì vậy anh chính là kẻ lão ấy muốn hại chứ không phải là Loth.

– Thôi anh im đi đừng nói nữa! Lần đầu tiên Thảo lớn tiếng với người tình của mình để bảo vệ ông Quân, người trung thành với cô suốt mười sáu năm qua.

Thảo hai tay ôm đầu đau khổ, cô không muốn tin vào sự thật đó. Thiệt hại hàng triệu đô cũng không làm cô đau khổ bằng việc mất niềm tin vào một người mà cô vẫn tin tưởng.Những phân tích của Phan Hải càng đúng thì Thảo càng đau đớn, cô cảm thấy như ai đó đang cầm dao đâm vào tim mình.Cho dù có thế nào, Thảo vẫn luôn tin tưởng ông Quân. Mười sáu năm qua cô tin ông như thế nào thì bây giờ niềm tin của cô vẫn như vậy. Cô không hiểu tại sao, cô chỉ biết là cô cảm nhận được như thế.

– Anh biết em rất đau khổ. Nhưng em phải nhìn vào thực tế một chút. Phan Hải dịu giọng. Đừng yếu lòng mà có ngày để Loth rơi vào tay kẻ khác.

– Em không tin anh Quân lại làm như vậy. Thảo vẫn cố gắng bảo vệ ông Quân.

Phan Hải bực mình vì vẫn không thuyết phục được người đàn bà thép này, anh ta đứng lên lớn giọng :

– Sao em khù khờ vậy. Được rồi. Anh sẽ cá với em là chỉ trong vòng 2-3 ngày lão ấy sẽ đưa Loth trở về vị trí an toàn. Tuy thiệt hại chút ít nhưng mục đích của ông ta nhằm vào anh đã thành công mỹ mãn. Ông ta muốn anh bị mất mặt. Ông ta tức giận khi phải làm theo ý kiến của anh, và chính ông ta là người vừa đá bóng vừa thổi còi.

Thảo đứng lên, cô đẩy Phan Hải ra rồi chạy một mạch ra hồ. Ở đó cô ngồi trấn tĩnh tinh thần, nhớ lại những năm tháng vui vẻ và tốt đẹp khi cô và ông Quân sát cánh bên nhau.

Đúng như Phan Hải nói. Giá cổ phiếu của Loth tụt dốc không phanh chỉ kéo dài được hai ngày. Nhờ uy tín khá vững chắc của công ty trong giới làm ăn bao năm qua khi ông Quân đứng lên phát biểu để trấn an các nhà đầu tư và nhờ đầu óc nhanh nhạy khi ông tự quyết định mua cổ phiếu qua những nhân vật trung gian. Sự tụt giá cổ phiếu được chặn lại, hãng qua khỏi cơn lao đao. Tuy nhiên Loth phải chịu những thiệt hại nặng nề về thời gian và tiền bạc, nhưng điều chủ yếu là uy tín của công ty bị giảm sút, mà uy tín là điều quý giá nhất đối với họ. Cái giá phải trả lớn đến mức ông Quân sẽ thấy sung sướng hơn nếu ý kiến của mình sai lầm.

Hết mình vì Loth là vậy, vui mừng vì Loth đã qua khỏi cơn bão giá, nhưng ông Quân đâu biết rằng giờ đây cô thận trọng với tất cả, kể cả là ông.Vì mọi chuyện diễn ra mà Thảo thấy như được ai đó sắp đặt và lên chương trình.

Phan Hải lái xe lòng vòng trên phố không biết đi đâu. Thảo đang đau đầu về công ty và về ông Quân nên tạm thời cô không có hứng thú chút nào về tình dục. Suy nghĩ của Phan Hải liền chuyển sang Gia Bảo. ” Dù gì cô ấy cũng sẽ là vợ mình cơ mà”, Phan Hải tự dưng thấy tội nghiệp cho cô bé, anh dừng xe mua một bó hoa để tặng cô như là chuộc lỗi trong lòng.

Gia Bảo đang ngồi học trong lớp. Thấy người yêu nhắn tin rủ đi chơi, cô vui sướng và không ngần ngại trốn học. Phan Hải lái xe thẳng đến khách sạn, anh ta đưa một cô gái vẫn trong bộ đồng phục học sinh lên thẳng phòng. Gia Bảo hạnh phúc và sung sướng khi thấy người yêu lao vào mình như con hổ đói, thích thú khi thấy anh ta thèm khát mình đến điên cuồng. Nhưng cô đâu ngờ rằng, cô chỉ là nơi trú thân tạm thời cho anh ta xả stress.

– Mấy hôm nay anh có chuyện gì mà sao anh trông cau có vậy? Gia Bảo trần truồng nằm ép vú vào ngực Phan Hải hỏi sau khi hai người đã thỏa mãn dục vọng.

– Công việc. Phan Hải trả lời cộc lốc. Đối với anh ta, tất cả đàn bà dù có cao sang đến đâu nếu mà đã ở trên giường thì vẫn luôn luôn chỉ là đàn bà mà thôi.

– Công việc không trôi chảy hả anh? Chắc tại anh mới lên làm giám đốc nên vẫn chưa quen.

– Không phải vậy. Vấn đề là mẹ em không tin tưởng anh. Phan Hải tự dưng muốn giãi bầy cho Gia Bảo biết.

– Sao lại thế? Em thấy mẹ rất quý anh mà. Hai người trông cũng rất hợp nhau nữa. Nhiều lúc nếu không phải là mẹ thì chắc em đã phát ghen lên rồi khi hai người đi với nhau.

– Em chẳng biết gì. Ông Quân không thích anh, ông ấy muốn hãm hại anh. Nhưng vấn đề là mẹ lại tin lão ấy mà không tin những gì anh nói. Cứ như là thằng cha ghen với anh vậy.

Những lời nói vô tình của Phan Hải khiến Gia Bảo phải suy nghĩ, bởi cô cũng có chút nghi ngờ.

– Bác ấy ghen với anh là đúng rồi..hihi…chồng em chẳng biết gì cả.

– Sao em lại nói vậy? Phan Hải ngạc nhiên quay sang, anh muốn tìm hiểu thông tin từ chính Gia Bảo.

– Em nói cho anh biết nhưng anh không được nói cho ai biết nữa đâu nhé.

Phan Hải mỉm cười, anh ta hứa ngay tức khắc.

– Anh không biết thôi. Gia Bảo nói từ từ. Đã có lần em và Minh Thư nhìn thấy bác ấy và mẹ quan hệ tình dục ngay tại nhà bác ấy đấy. Hai người chắc cũng có tình cảm và chắc cũng đã đi lại với nhau lâu rồi. Thật buồn là bố em vẫn không biết gì.

” Còn nhiều cái bố em vẫn chưa biết lắm..” Phan Hải nghĩ đến đó liền cười nhẹ thích thú. Anh ta trả lời Gia Bảo :

– Thảo nào mẹ em cứ tin ông ấy đến chết thì thôi. Anh đã giải thích các kiểu, và thực tế đúng như anh nói nhưng mẹ em vẫn nhất quyết không tin anh. Hừ!

– Thì anh phải hiểu là hai người thân thiết với nhau suốt mười mấy năm qua mà. Cả nhà em đều quý bác ấy. Nhưng thật em không ngờ là họ lại yêu nhau.

– Mèo nào mà đi chê mỡ bao giờ đâu. Phan Hải vô tình châm biếm.

Nhưng ngay sau đó anh ta lẩm bẩm ” mèo nào mà đi chê mỡ “. Đúng rồi, đã có cách, Phan Hải mừng rõ khi nghĩ ra được một kế nhằm hạ gục ông Quân. “Tại sao ta không dùng chữ ” Tình ” nhỉ? “

– Sao tự nhiên anh lại cười trông vui thế? Gia Bảo không hiểu gì khi thấy Phan Hải tự dưng cười một mình.

– Em có coi anh là chồng em không? Phan hải laiij làm Gia Bảo bất ngờ khi hỏi câu hỏi đó.

– Thế mà anh còn hỏi. Em không coi anh là chồng thì còn coi ai nữa.

– Được rồi anh tin em. Thế giữa ông Quân và chồng em thì ai quan trọng hơn?

– Tất nhiên là chồng em rồi. Gia Bảo véo nhẹ lên má Phan Hải vì câu hỏi ngu ngốc.

– Thế em có nhận lời giúp chồng em không? Phan Hải bắt đầu vào việc chính.

– Tất nhiên là có, nhưng em phải biết giúp cái gì mới được chứ? Mà sao tự dưng từ nãy anh hay hỏi những câu ngu ngốc thế nhỉ?

– Hihi, việc này chắc chắn em làm được. Anh chỉ sợ em không làm vì anh thôi.

– Nếu em làm được thì chắc chắn em sẽ làm giúp chồng em chứ. Gia Bảo ngu ngơ từ từ đi vào cái bẫy mà Phan Hải đang răng ra.

Phan Hải ngừng lại trong giây lát rồi ghé sát đầu vào tai Gia Bảo thì thầm điều gì đó rất lâu. Gia Bảo nghe xong hoảng hốt lắc đầu nguầy nguậy từ chối :

– Không được, việc này em không giúp được và em cũng không muốn làm như vậy với bác Quân.

Phan Hải đã biết trước được sự việc, anh ta biết Gia Bảo sẽ không sẵn lòng làm theo. Sự ranh ma quỷ quyệt lại được Phan Hải thể hiện, anh ta ngồi dậy nói cộc lốc và khuôn mặt biểu hiện sự thất vọng.

– Anh biết ngay là em có muốn giúp anh đâu.

– Nhưng với ai thì được, với bác Quân thì em không thể. Bác ấy luôn tốt với mọi người trong gia đình Loth.

– Nhưng ông ta vẫn lên giường với mẹ em!

– Việc đó…

Khi Gia Bảo còn đang ấp úng thì Phan Hải tiếp tục tấn công :

– Ông ta là kẻ đạo đức giả. Ông ta đã lừa mọi người trong gia đình Loth mười mấy năm qua mà không ai biết gì. Đầu tiên là ông ấy từ từ gạt bố em ra và chiếm mẹ em. Sau đó sẽ là Loth, khối tài sản kếch sù mà một thằng điên cũng không thể bỏ qua được. Khi anh xuất hiện, ông ta đã lo sợ và coi anh như là cái gai trong mắt cần phải nhổ. Chính vì vậy mấy hôm nay ông ta liên tục lập kế hãm hại anh.

– Có chuyện đó thật ư? Gia Bảo sững sờ bán tín bán nghi.

– Chuyện quan trong như vậy anh sao nói đùa được. Mà cái việc anh bảo em làm là làm cho cả gia đình mình chứ không phải cho riêng mình anh đâu. Em có muốn một ngày Loth rơi vào tay kẻ khác không? Giờ em chọn đi, ông Quân hay là chồng? Nếu không loại bỏ được ông ta thì chính chồng em là kẻ phải cuốn gói khỏi Loth.

Khuôn mặt Gia Bảo thẫn thờ, một cô gái cá tính nhưng mới mười tám tuổi chưa va chạm với cuộc sống bon chen thì làm sao có thể nhận biết đâu là kẻ lừa dối. Bây giờ Gia Bảo chỉ biết rằng Phan Hải nói đúng và cô chỉ có một lựa chọn, và tất nhiên gái nào mà chẳng phải theo chồng.

– Được rồi, em đồng ý. Nhưng em thấy có lỗi với Minh Thư lắm. Em với cô ta chơi thân với nhau từ bé.

Nghe câu ” đồng ý ” thì Phan Hải mừng rỡ khôn xiết. Lần này anh ta nhẹ nhàng ôm lấy Gia Bảo vào lòng, vuốt ve cô như vuốt ve một con mèo. Tất cả đàn bà đều có nhược điểm, Phan Hải biết điều đó và anh ta biết phải làm thế nào để Gia Bảo không bị lăn tăn dằn vặt. Những cái mơn chớn ở vùng nhạy cảm của người phụ nữ, vừa vuốt ve anh ta vừa thủ thỉ :

– Tất cả những người ngoài cho dù có thân thiết đến mấy cũng không bao giờ quan trọng bằng gia đình của mình em ạ. Hãy quên cô ta đi. Em đã có anh phải không, em yêu? Chúng mình sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với những đứa con xinh đẹp. Em không phải làm gì cả, đã có anh lo hết. Anh sẽ là người chồng tuyệt vời của em. Những lời yêu thương được rót vào tai khiến Gia Bảo cảm thấy hạnh phúc. Cô quay mặt lại, hai người nhìn nhau trìu mến rồi những cái hôn lập tức quện vào nhau. Phan Hải đặt Gia Bảo nằm xuống, anh ta hôn lên khắp cơ thể cô, hôn đến đâu Gia Bảo phải ưỡn người lên vì bị kích thích…

– Ui…anh….cho vào đi…địt em đi…em không chịu nổi nữa rồi….

” Đúng là mẹ nào con nấy…”, Phan Hải mỉm cười nghĩ thầm so sánh hai mẹ con. Anh ta vẫn chưa đút dương vật vào, muốn cho Gia Bảo phải cầu xin, và cái đầu tiếp tục cúi xuống giữa hai chân cô để liếm….Lần này Phan Hải cảm thấy hứng thú thật tình bởi anh ta đang vui mừng khi nghĩ ngày ông Quân rời Loth không còn bao lâu.

Minh Thư hớt hải đi đến rạp chiếu phim vì sợ muộn. Đến nơi, thấy có mỗi mình Gia Kiên đang đứng chờ thì cô hỏi :

– Gia Bảo đâu cu?

Gia Kiên hừ một tiếng, nó không thích Minh Thư lúc nào cũng gọi mình là Cu. Gia Kiên tự cho mình là đã lớn, nó bắt đầu biết thích đàn bà, biết nhớ nhung và luôn thèm khát ái ân. Với Gia Hân, nó biết rằng cô vẫn coi nó là thằng trẻ ranh, coi nó là thằng đàn ông chỉ để giải tỏa sex trong người. Thực sự nó không thích như vậy chút nào.

– Đã bảo đừng bao giờ gọi như thế nữa cơ mà. Gia Kiên nhăn nhó cằn nhằn.

– Hihi, sorry nhé. Tại chị quen mồm. Con bạn của chị đâu mà sao không thấy vậy? Nó không đi cùng em à?

– Có đi cùng. Nhưng đi được nửa đường thì ông Hải gọi rủ đi chơi nên bà ấy té rồi.Giờ có mỗi hai chị em mình thôi.

– Có người yêu cái là quên hết bạn bè. Con ôn này hôm nào phải trị tội mới được. Thôi mình vào trong đi.

– Thế xem phim thật hả chị? Gia Kiên bỗng dưng ỡm ờ thật đáng yêu.

Minh Thư mỉm cười hiểu ý. Cô thấy Gia Kiên mới mười sáu nhưng lúc nào cũng đòi hỏi chuyện ấy. Nghĩ giờ này con bạn và anh chàng đẹp trai chắc đang trong khách sạn để mây mưa nên cô cũng thấy chút rạo rực.

– Thôi mình đi nhà nghỉ đi. Vào đây sờ mó nhau khó chịu lắm.

Gia Kiên thích thú cười hềnh hệch trêu :

– Bà chị dâm phết. Nhưng mà em lại thích điều đó.

Minh Thư đỏ mặt lườm Gia Kiên, cô mắng yêu :

– Thế có đi không? Đi thì đi nhanh lên vì chị về muộn là hay bị bố mắng.

– Đùa chút xíu mà đã giận rồi. Gia Kiên vô tư khoác vai Minh Thư như người yêu rồi hai người thẳng tiến kiếm một cái nhà nghỉ để làm chuyện người lớn.

Khi Minh Thư vừa ra khỏi nhà được mười phút thì Gia Bảo xuất hiện trước cổng nhà cô. Vì như là người nhà nên cô không khách sáo tự mở cổng đi vào bên trong. Đã đến nhà Minh Thư nhiều lần, nhưng hôm nay Gia Bảo cảm thấy hồi hộp khi bấm chuông cửa, cô cảm thấy không được tự nhiên. Nghe thấy tiếng bước chân trong nhà đang đến gần, Gia Bảo hít một hơi dài lấy khí thế rồi chỉnh sửa cúc áo để làm sao cho…hở thêm một chút.

– Cháu chào bác. Gia Bảo mỉm cười nhìn ông Quân chào.

– Gia Bảo à? Ông Quân cũng mỉm cười với cô cháu gái yêu quý.

– Minh Thư có nhà không bác?

– Ơ, bác tưởng nó đi cùng cháu? Ông Quân ngơ ngác. Không phải hai đứa hẹn nhau đi xem phim ở rạp à?

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

Từ khóa: , ,
Truyện cùng thể loại
Thả thính vợ bạn

Thả thính vợ bạn

Thả thính vợ bạn Em có thằng bạn, thằng này có con vợ ngon thôi rồi, mà làm như nó ngán hay sao ấy, tối...

338.40K 1 tuần trước
Màu nắng (p4)

Màu nắng (p4)

Những ngày sau đó, tôi cố gắng dành nhiều thời gian ở bên em hơn, tối tối đều cùng em đi dạo bên Chùa Láng...

336.99K 1 tuần trước
Ký ức đã qua

Ký ức đã qua

Ký ức đã qua Tôi là con trai một trong một gia đình cũng tạm gọi là đủ sống, năm nay cũng đã hơn 18...

759.82K 2 tuần trước
Mẹ làm tình

Mẹ làm tình

Mẹ làm tình Sáng thứ 7, lại một ngày cuối tuần nữa, Nga vội vã thậy bộ đồ vest nữ, để lên trường họp phụ...

761.79K 2 tuần trước
Lời đồn (Đời lồn)

Lời đồn (Đời lồn)

Lời đồn (Đời lồn) Tuấn đi lững thững vào nhà, ngồi bẹt xuống ghế, mở điện thoại ra check con game. Tuần này có sự...

739.24K 2 tuần trước
[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần

[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần

[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần 23h tối , cảm giác buốt buốt của máy lạnh , hơi thở dồn dập ,ảnh mắt châm chú...

1.01M 3 tuần trước
Mẹ con tôi

Mẹ con tôi

Mẹ con tôi Tôi tên Long năm nay 17t, tôi sống ở một thị xã nhỏ cách thành phố khoảng 5km, gia đình tôi chỉ...

994.82K 3 tuần trước
Sống sót

Sống sót

Sống sót Trái đất năm 2050…….. Trong một viện nghiên cứu về gen và sự đột biến của con người tại Luân Đôn – Anh...

952.53K 3 tuần trước
Chuyện phòng tầng dưới

Chuyện phòng tầng dưới

Chuyện phòng tầng dưới Em năm nay 23 tuổi ở tại SÀI GÒN, thành phố của những hoa lệ và cám dỗ. Gia đình em...

1.48M 1 tháng trước
Cuộc chiến LOL

Cuộc chiến LOL

Cuộc chiến LOL Hắn vung kiếm lên chống lại cả học viện để đào thoát… Yasuo đi mãi và đến một nơi băng giá… Yasuo...

1.47M 1 tháng trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: Phim Sex, Xem Phim Sex, XNXX, XVIDEOS, Xem sex, Phim Sex Mới, Phim Sex Viet Nam, PHIM SEX, XHAMSTER
Gai17 Network: Phim Sex 2017 - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online - SEX - Phim XXX