Phim Sex
Dòng máu dâm

Dòng máu dâm

Ðăng : 02/08/2017

1.33M lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Dòng máu dâm tại TruyenSex88.Net

Cả Long và bà Linh cùng nhìn nhau, hai người chẳng biết nên vui hay nên buồn khi thấy Gia Hân như vậy. Ai cũng muốn con bé hòa đồng với thế giới con người, chính vì vậy khi thấy Gia Hân cứ quẩn quanh chơi với cây cảnh và nuông thú thì mọi người lại càng tỏ ra lo lắng thêm.

Hai người ngồi chơi với Gia Hân khoảng độ nửa tiếng thì bà Linh đứng lên về trước vì hiện giờ gia đình bà đã sống ở một thành phố khá xa Berlin. Long cũng đứng lên tiễn bà mẹ vợ ra đến tận ngoài cổng trường, vừa đi hai người vừa nói chuyện.

– Các con nên để ý đến Gia Hân một chút. Tội nghiệp con bé quá. Lúc con chưa đến, nó cứ hỏi mẹ là ” bà ơi, cháu sinh ra để làm gì hả bà? “. Nghe con bé hỏi câu đó mà mẹ không kìm được nước mắt, chẳng biết trả lời thế nào, chỉ biết thương nó vô vàn. Bà Linh nói đến đó thì đôi mắt đỏ hoe như đang rơm rớm nước mắt.

Long cũng thương con gái anh lắm chứ, nghe bà Linh nói như vậy thì anh chỉ biết thở dài rồi nói :

– Con bé đúng thật là tội nghiệp. Con nghĩ con bé sinh ra như là để gánh hết cái họa cho mọi người trong gia đình hay sao ý. Nhà mình, tất cả mọi người chẳng ai sao cả, thế mà không hiểu sao mỗi mình Gia Hân lại như vậy.

Long dừng lại, im lặng một hồi rồi anh nói tiếp cái điều mà anh đã nghĩ bấy lâu :

– Đôi lúc con có cảm tưởng hình như trong con người Gia Hân đã biết hết những chuyện của mười mấy năm về trước.

Bà Linh cũng im lặng, cái quá khứ hiện về, cái quá khứ mà bà đã cố quên trong suốt mười mấy năm qua. Giờ nghe Long nhắc lại, bà Linh bỗng rùng mình nhói hết cả người khi nhớ lại ngôi nhà mà đã diễn ra những cảnh loạn luân vô cùng dâm dục của cả mấy người, trong đó bà cũng là một diễn viên chính.

– Sao con lại nghĩ vậy?

– Con có cảm nhận như thế. Cái quá khứ luôn hiện về trong con hàng đêm.

” Vậy là nó vẫn luôn nhớ đến mình!” bà Linh nghĩ thầm về câu nói của Long. Bà đi tiếp như để lảng tránh cái tình cảm có lẽ đang bùng phát trong con người cậu con rể.

Long định nói cho bà Linh biết chuyện Gia Bảo sắp lấy chồng, nhưng anh thấy dáng đi của bà hơi vội vã, như thể bà đang trốn chạy điều gì đó nên anh không muốn níu kéo mà cứ để cho bà bước đi.

– Mẹ về đây, thôi con đi vào trong với Gia Hân đi. Bà Linh nói xong liền nổ máy cho xe chạy.

Long vẫy tay chào. Mười mấy năm rồi mà cứ mỗi khi nhìn thấy nhau là cảm xúc lại lùa về. Đó có lẽ chính là lý do mà bà Linh ngại gặp lại Long. Càng ngày Long càng tỏ ra trưởng thành và chín chắn hơn.Anh không còn hành động hồ đồ và thiếu suy nghĩ như ngày xưa nữa. Quá khứ đã là quá khứ! Long vẫn luôn nhủ thầm với lòng mình : Hãy để cho bà Linh được yên ổn và hạnh phúc với người bà đã chọn.

Long trở lại với Gia Hân sau khi đã tiễn bà Linh đi về. Hai bố con ngồi trò chuyện với nhau về trường học, về bạn bè nơi đây. Bỗng Gia Hân quay sang hỏi Long :

– Hình như nhà mình sắp có thành viên mới hả bố?

Ban đầu Long không hiểu sao Gia Hân lại hỏi như vậy, nhưng nghĩ đến đúng là Gia Bảo sắp lấy chồng thì anh bỗng giật mình thảng thốt :

– Ai nói cho con biết vậy?

Gia Hân tay cầm bông hoa, mắt cô vẫn mải mê ngắm vẻ đẹp của chúng, miệng thì trả lời tỉnh bơ như không có gì là bất ngờ :

– Không ai nói cả. Tại con cảm nhận được như thế.

” Con bé có cái giác quan thật kỳ diệu!”,Long nghĩ thầm như vậy.Đã rất nhiều lần rồi, Long và Thảo đều ngạc nhiên về cái giác quan thứ sáu của Gia Hân. Con bé có thể dự đoán được nhiều thứ chính xác trong tương lai mà người bình thường không thể có.Đôi lúc Long gọi đó là ” Giác quan của đàn bà “, nhưng thỉnh thoảng anh lại nghĩ rằng có thể Gia Hân cảm nhận được là bởi cô hay tiếp xúc với thiên nhiên và các loài nuông thú, cô có khả năng nói chuyện với chúng mà người khác không thể.

Sau chuyến đi đến trường thăm con gái là Gia Hân, Long trở về nhà với tâm trạng trấn tĩnh hẳn ra. Sự trong sáng và thánh thiện của Gia Hân khiến anh không còn quá quan tâm đến sự đời,kể cả việc Thảo có tình nhân hay là yêu ai đi chăng nữa. Mấy ngày hôm sau sự nghi ngờ của Long về việc vợ có tình cảm đặc biệt với chàng rể tương lai ngày càng rõ khi anh thấy cô không còn cau có nữa. Từ hôm Phan Hải bắt đầu chính thức là người của Loth Company, Long thấy Thảo sáng nào cũng hào hứng khi chuẩn bị đồ đi làm. Cô ăn mặc đẹp hơn, trang điểm lâu hơn và hay mỉm cười một mình.Trong ngôi nhà bây giờ ngoài Gia Hân ra, có lẽ Long là kẻ cô độc nhất khi mà Gia Kiên vẫn thỉnh thoảng đi lại với Minh Thư, còn Gia Bảo và Thảo thì lại cùng yêu một người là anh chàng Phan Hải.

Hôm nay trước khi bước vào cuộc họp của hội đồng quản trị, Thảo kéo Phan Quân lên trên tầng thượng của tòa nhà để bàn kế hoạch quan trọng trước khi hai người bước vào cuộc họp.

– Thảo, hôm nay em đẹp quá. Như một bức tranh! Ông Quân không ngần ngại khen vẻ đẹp của Thảo.

– Cám ơn anh. Thảo luôn sung sướng mỗi khi ai đó khen mình xinh đẹp.

– Có chuyện gì mà em kéo anh lên trên này vậy? Ông Quân bắt đầu vào vấn đề chính.

– Anh đã chuẩn bị mọi thứ như em đã dặn chưa?

– Rồi. Nhưng anh thấy không được ổn lắm. Ông Quân tỏ ra thận trọng.

– Sao không ổn vậy anh? Mấy hôm vừa rồi Phan Hải thế nào?

– Rất tốt. Ông Quân thừa nhận. Anh ta đúng là người rất thông minh và có chuyên môn cao. Ông Quân ngập ngừng rồi nói tiếp. Nhưng anh phải nói để em biết là các thành viên hội đồng quản trị chẳng thích thú gì việc này đâu.

– Em cũng chẳng chờ đợi là họ sẽ thích thú . Trong những thời điểm như thế này, Thảo thường rất cứng rắn và kiên quyết. Em hy vọng là anh sẽ thu xếp xong hết việc đó.

– Tất nhiên. Bao giờ em cũng có thể tin tưởng ở anh Thảo ạ….Ông Quân lại ngập ngừng. Nhưng anh vẫn thấy mọi thứ quá dễ dàng.

– Anh lo ngại điều gì mới được chứ? Anh nghĩ em là một con ngốc ư?

– Gia đình Loth chẳng bao giờ có người ngu ngốc cả. Em có thể điều hành Loth theo ý em muốn. Ừ, cứ cho là anh ta có tài và sẽ là chồng của Gia Bảo trong mấy tháng nữa. Nhưng về con người của anh ta thì hầu như chúng ta vẫn chưa biết gì. Đó là điều anh rất lo lắng và thấy rằng em đang quá vội vã. Mọi khi em vẫn hay thận trọng trong mọi vấn đề cơ mà?

Nghe ông Quân phân tích một tràng dài, Thảo biết ông nói đúng. Nhưng cô không thể nói cho ông biết được rằng là cô đã yêu anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Giờ đây cô chỉ muốn hàng ngày được ở bên cạnh anh ta, vì anh ta mà cô có thể làm mọi thứ nếu như anh ta muốn.Việc Thảo muốn bổ nhiệm Phan Hải vào chức Giám Đốc điều hành là cô muốn một luồng gió mới, trẻ trung hơn thổi vào công ty. Và sâu xa hơn thì cô coi đó như một món quà trước để kéo anh ta về với mình….cô đã quyết định rồi….Phan Hải phải thuộc về cô.

– Không phải anh ta sắp là con rể của em mà em làm như vậy đâu. Thảo đang cố giải thích cho ông Quân hiểu. Em cần một người trẻ trung và có tài năng như anh ta.Em cần một luồng gió mới với những ý tưởng táo bạo hơn. Và cuối cùng em cần một người tin tưởng để chia sẻ bớt công việc cho em.

Phan Quân nghe Thảo nói xong, ông cảm thấy hơi tự ái vì vỗn dĩ mười mấy năm nay Thảo chỉ tin tưởng mình ông. Giờ đây thấy Thảo chia sẻ sự tin tưởng cho một người khác khiến ông hơi hụt hẫng.Mười mấy năm trung thành và lăn lộn với Loth, bây giờ lại để cho một kẻ kém mình đến hai mươi tuổi và chưa có đóng góp được gì ngồi vào cái ghế mà chức vụ ngang hàng với mình thì không thể nào chấp nhận nổi. Ông Quân nhìn thẳng vào mặt Thảo và nói :

– Loth Company bây giờ có lẽ đã trở thành một đế chế vững chắc. Anh thấy mình cũng đã già rồi và chắc em không còn cần sự giúp đỡ của anh nữa.

– Anh Quân! Anh đừng bao giờ nói vậy. Em thực sự lúc nào cũng cần anh. Thảo kịch liệt phản đối ý kiến của ông Quân khi muốn rút lui. Anh phải biết rằng mười mấy năm nay nếu như không có anh thì Loth đã không thể có được như ngày hôm nay.

Rồi Thảo mỉm cười ngượng ngịu, cô tiến gần đến ông Quân, vẫn còn bài cũ quen thuộc là chinh phục đàn ông bằng sự gợi cảm của mình. Với Thảo, tất cả đàn ông phải nằm dưới chân cô và biết nghe lời. Chỉ có cô mới là người có quyền muốn ai đi thì đi, ai ở thì ở….đó là quyền lực tối thượng mà Thảo luôn muốn có.

– Từ trước đến nay em mới chỉ bay bằng một cánh, giờ em muốn mình có đủ hai cánh để bay được xa hơn. Có anh và Phan Hải bên cạnh thì em tin là Loth sẽ trở thành số 1 của nước Đức trong 10 năm tới.

Ông Quân cảm nhận được bàn tay của Thảo đang mơn trớn ngực mình, mùi thơm của cơ thể cô tỏa ra, ngực cô thật là mềm mại ép nhẹ vào cánh tay ông….ông Quân hoàn toàn gục ngã trước người đàn bà đẹp mê hồn như Thảo, và một lần nữa ông phải đồng ý tiếp tục đi bên cạnh cô để trung thành với Loth.

– Thôi được, có thể là em đúng. Nhưng anh nghĩ sẽ hợp lý hơn nếu… hừm… nếu em cho anh ta một chức vụ gì đấy cũng được. Hội đồng quản trị rất phản đối việc kết nạp anh ta vào BQT.

Thảo mỉm cười, đôi môi gợi cảm của cô cố gắng rót mật vào tai ông Quân :

– Em biết điều đó chứ. Em còn biết là anh cũng đang ghen với anh ta nữa đấy. Anh không hiểu hết suy nghĩ của em rồi. Em muốn anh ta trở thành một con ngựa chiến chung thành và làm hết mình vì Loth. Muốn anh ta thể hiện được hết khả năng thì phải cho anh ta cái quyền.

– Em đúng là một người đàn bà nguy hiểm! ông Quân bắt đầu cảm thấy sợ khi thấy Thảo không tha cho bất cứ ai, kể cả là con rể của mình. Ông cảm nhận ngày mình rời xa Loth cũng không còn bao lâu.

– Cả thế giới này phải là của em. Thảo nói xong hôn nhẹ lên má ông Quân rồi cô quay người bước đi.

Ông Quân nhìn chằm chằm vào dáng đi của Thảo, ông cố gắng trấn tĩnh và nén cơn tức giận. Vậy là ông đã hiểu, Thảo coi ông cũng chỉ là con chó chung thành giúp cô ấy đạt được tham vọng. Hôm nay là lần đầu tiên ý kiến riêng của ông đã bị cô bỏ ra ngoài tai. Nhưng rồi ông cũng nhớ ra trước mặt mình cô ấy là bà chủ tịch của Loth và cô ta đã ra tối hậu thư. Ông Quân mỉm cười một mình, ông không có cách nào khác ngoài việc phải nghe lời và từ bây giờ ông phải chia sẻ quyền lực cho Phan Hải.

Phan Hải tự tin bước vào phòng Thảo, anh đoán chắc phải có việc gì đó rất quan trọng bởi cuộc họp của Hội Đồng Quản Trị vừa mới kết thúc. Nhìn thấy bà mẹ vợ vừa xinh đẹp, vừa uy nghi ngồi ở bàn làm việc nơi có tấm biển để hai ” Chủ Tịch” mà anh lại càng muốn chinh phục. ” Không biết sẽ tuyệt vời như thế nào khi mình được ở trên giường với bà ta nhỉ?”, Phan Hải đứng nhìn và suy nghĩ.

– Cậu ngồi xuống ghế đi. Tiếng Thảo cất lên làm đứt dòng suy nghĩ của Phan Hải. Thảo biết nó đang ngắm nhìn mình.

– Dạ vâng. Có việc gì mà cô gọi cháu vào phòng riêng thế ạ? Phan Hải ngồi xuống chiếc ghế salon và hỏi.

Thảo đứng lên đi ra chiếc ghế rồi ngồi xuống cạnh anh ta. Trước khi thông báo tin quan trọng thì cô hỏi :

– Chuyện của cậu với Gia Bảo vẫn tốt đẹp chứ?

Mùi nước hoa của Thảo thơm phức làm Phan Hải hơi lúng túng, anh bình tĩnh quay sang mỉm cười trả lời :

– Dạ vẫn tốt cô ạ. Nếu cô chú đồng ý thì ba tháng nữa cháu xin phép được cưới Gia Bảo làm vợ.

Thảo có lẽ chẳng thích thú điều đó cho lắm, bằng chứng là cô không thể hiện niềm vui trên khuôn mặt, thay vào đó cô cứ biết là vậy và nói luôn vào ciệc chính :

– Hội đồng quản trị vừa thống nhất đề bạt cho cậu vào chức Giám đốc điều hành công ty.

Phan Hải hơi bất ngờ, anh nhìn chằm chằm vào Thảo như không tin vào lời nói của cô. Anh không tin là mọi người tán thành cho một kẻ mới vào làm được vài hôm nếu như không có sự bảo lãnh của bà mẹ vợ tương lai này. Phan Hải có vẻ đã hiểu lý do, anh mỉm cười hỏi lại :

– Đó là ý của Hội Đồng hay là ý của cô?

Thảo rơi vào thế bí, cô không ngờ anh ta lại hỏi thẳng mình như vậy. Cô có cảm giác mỗi khi đối diện với người đàn ông này, cô luôn rơi vào trạng thái của người cửa dưới….đó là điều mà chưa một người đàn ông nào làm được, kể cả Long.

– Cậu hơi thông minh đấy, không có gì là qua được con mắt của cậu. Thảo trả lời lấp lửng.

Phan Hải cười đắc ý, vậy là anh đã đoán đúng. Tuy Thảo là mẹ vợ tương lai, và cũng là bà chủ tịch đầy quyền lực, nhưng anh vẫn ngửi thấy được ở nơi cô toát ra sự thèm muốn thể xác đến mãnh liệt.Chính vì lẽ đó, Phan Hải luôn luôn tự tin và ngạo nghễ mỗi khi đối diện với người đàn bà này.

– Cậu đã sẵn sàng cho thử thách mới chưa?

– Cháu luôn sẵn sàng với bất cứ thử thách nào. Phan Hải nhìn chằm chằm vào Thảo và trả lời đầy tự tin.

– Tốt. Thảo thấy anh ta thật tự tin và cô thích điều đó ở một người đàn ông bản lĩnh như vậy. Đừng làm cô thất vọng nhé. Thảo vỗ nhẹ tay lên đùi anh ta.

Phan Hải như có phản xạ, anh cầm luôn bàn tay mềm mại đó và tấn công :

– Cháu đã nói rồi. Cháu chưa bao giờ làm cho người phụ nữ nào thất vọng cả.

Ý đồ của anh ta quá rõ ràng và trắng trợn đến phát tởm, Thảo rụt tay lại xấu hổ, cô đã thua anh ta. Khi vừa rụt được bàn tay lại, Thảo đỏ mặt nhìn lên, vậy là anh ta đã cho quả bom nổ trước, đã tỏ ý muốn gì..bốn mắt nhìn nhau đầy dục vọng. Thảo đang cảm thấy khó chịu ở giữa háng thì bất ngờ Phan Hải nhích đầu lại gần, anh ta hôn lên môi cô rất nhanh nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Tim Thảo đập thình thình, anh ta hôn hơi lâu và Thảo tránh nụ hôn thèm khát đó, cô đứng lên.

– Cậu đang làm cái quái gì thế hả Hải? Thảo ra vẻ chống cự.

Hải đứng lên, anh ta vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, nhìn thẳng vào đôi mắt to lấp lánh của Thảo rồi trả lời thẳng :

– Cháu đang làm cái điều mà cả hai đều muốn.

Anh ta nói đúng, chân Thảo như muốn quỵ xuống, môi cô vẫn đang còn dư vị của nụ hôn vừa rồi. Chưa biết khống chế ra sao thì rất may có tiếng gõ cửa bên ngoài. Thảo như vớ được chiếc phao cứu sinh, cô đi luôn về bàn ngồi và trả lời :

– Vào đi!

Cánh cửa mở ra, người bước vào chính là Phan Quân. Nhìn thấy Phan Hải cũng đang ở bên trong, ông Quân như có linh cảm ở đây vừa diễn ra một cuộc chiến vì nhìn thần sắc của hai người ông thấy có điều gì đó ko bình thường.

– Chúc mừng cậu nhé. Cố gắng phát huy. Ông Quân xòe tay ra bắt với Phan Hải.

– Cám ơn chú đã tin tưởng và ủng hộ cháu. Phan Hải bắt tay lại.

Nhìn thẳng vào mắt Phan Hải, ông Quân nói thẳng cho cậu ta hiểu :

– Người tin tưởng nhất là bà chủ tịch. Vậy cậu đừng để bà ấy thất vọng.

– Chắc chắn rồi. Phan Hải tự tin trả lời và đưa mắt nhìn Thảo mỉm cười. Đây là sự kiện lớn trong đời cháu,vậy có lẽ chúng ta nên uống cái gì để cho có khí thế chứ nhỉ. Thế này nhé, tối nay cháu sẽ mời tất cả mọi người đi ra nhà hàng để ăn mừng cho việc này. Chú và cô Thảo thấy thế nào?

” Chẳng có gì phải ăn mừng cả “, với ông Quân là như vậy vì ông chẳng ưa gì cậu ta.

– Mọi người cứ vui vẻ, tôi có việc bận không đến được. Mong cậu thông cảm và hẹn khi khác. Ông Quân lấy lí do để từ chối.

– Không có chú thì thật là điều đáng tiếc. Phan Hải cũng cảm nhận được sự khó chịu của ông Quân.

– Anh đi cho vui. Thảo nói cho có lệ chứ cô cũng biết lý do vì sao ông Quân từ chối.

– Anh có cuộc hẹn mất rồi. Để anh bảo Minh Thư, cho nó đi để vui cùng Gia Bảo.

– Nếu anh đã có hẹn thì thôi không ép anh nữa vậy. Anh nhớ bảo Minh Thư đi nhé.

– Ở Berlin cháu không biết nhiều lắm, cô Thảo có thể giúp cháu chọn nhà hàng được không?

Thấy Phan Hải nhờ tìm nhà hàng, Thảo suy nghĩ một hồi rồi trả lời :

– Thôi đến nhà hàng làm gì, ăn món tây cũng không ngon cho lắm. Thế này đi, chiều nay về sớm chút rồi tụ tập ở nhà cô nướng thịt.Cả cái vườn rộng, mấy chục người cũng chứa được hết. Để cô gọi điện bảo mọi người ở nhà chuẩn bị nhé.

– Thế thì tuyệt vời quá rồi. Để cháu gọi điện báo cho vợ tương lai của cháu biết trước một câu. Như vậy nhé cô, giờ cháu về phòng làm việc cái đã.

Phan Hải đi ra ngoài, anh nháy mắt rất tình ý với Thảo. ” Người đàn bà này coi như đã thuộc về anh, quan trọng là khi nào thôi “, Phan Hải vừa đi vừa nghĩ để lên kế hoạch.

Phan Hải đi rồi, ông Quân nhìn Thảo nói :

– Anh linh cảm có điều gì đó không ổn. Cậu ta có một sự tự tin thái quá.

Thảo mỉm cười đi lại gần về phía ông Quân đang đứng, cô trả lời nhỏ nhẹ như không có vấn đề gì :

– Rồi thời gian sẽ chứng minh cho anh thấy rằng em đã lựa chọn đúng.

Ông Quân vẫn không thể hiểu tại sao lần này Thảo lại quá mụ mị như vậy, ông hy vọng là mình sai để không có chuyện gì xảy ra. Ông tự ái nói một câu rồi đi luôn ra ngoài :

– Có vẻ mọi thứ em đã chuẩn bị và quyết định hết rồi. Anh giờ như người thừa khi em không còn nghe anh.

Trên đường từ công ty về, Phan Hải lái xe chạy theo hướng về nhà Gia Bảo. Nghĩ đến mọi việc đã đạt được, anh ta liền lôi điện thoại ra gọi cho một người. Khi đầu máy bên kia co người đã nghe máy thì Phan Hải liền hớn hở thông báo :

– Kế hoạch đang tiến triển một cách hoàn hảo. Sắp tới Loth sẽ có nhiều biến động nhé.

– Tốt! Đầu máy bên kia một giọng nói hài lòng cất lên. Cứ theo kế hoạch mà làm. Nhưng nhớ không được nôn nóng và đặc biệt là không được dính quá sâu vào chuyện tình cảm đấy nhé.

– Em biết em phải làm gì. Có gì em sẽ thông báo sau. Bye!

Phan Hải tắt máy, mỉm cười sung sướng vì đã làm cho hai mẹ con bà Thảo như một con rối trong tay mình. Nhưng nghĩ tới đoạn sắp tới phải lấy Gia Bảo làm vợ thì anh ta thoáng buồn rầu. ” Cuộc sống gia đình hoàn toàn không phải dành cho mình..” Về khoản này, Phan Hải thấy sợ, anh luôn luôn sợ một ngày nào đó mình sẽ bị mất sự tự do. Nhớ tới lời dặn vừa nãy là không được lún quá sâu vào chuyện tình cảm, Phan Hải liền nghĩ ngay đến bà Thảo. Vừa nghĩ bà ta, tâm trạng Phan Hải phấn trấn hẳn lên và anh cảm thấy sự thèm muốn mãnh liệt. ” Nếu như ông Quân không xuất hiện lúc đó thì sẽ thế nào nhỉ? “, Phan Hải hồi tưởng lại cái lúc hai người đã dành cho nhau nụ hôn chớp nhoáng. “Rõ ràng bà ta đã bị mất kiểm soát và cũng thèm muốn
như mình “,Phan Hải mỉm cười khi nghĩ đến điều đó. Nhưng giờ đây anh ta đã có Gia Bảo và cô ấy luôn ở bên cạnh. Phan Hải suy nghĩ về điều đó và anh ta thấy mình phải thật cẩn trọng không hỏng hết việc.Không được quên nhiệm vụ chính của mình là gì nên anh ta dừng xe ở một cửa hiệu bán hoa,mua một bó to tướng cả hoa hồng đỏ lẫn hoa hồng trắng để lát tặng cho Gia Bảo.

Mặc dù đã 6h chiều nhưng thời tiết mùa hè vẫn tỏ ra khá nóng nực. Trong ngôi vườn là những tiếng nói cười hết sức sôi động. Ngôi nhà này Thảo và Long đã mua từ hơn mười năm trước, tất nhiên nó to và hoành tráng hơn nhiều so với ngôi nhà cũ mà bốn người đã từng chung sống thời còn có ông Hùng và bà Linh. Ngôi vườn được trang trí toàn những cây cảnh, những bộ bàn ghế bằng gỗ quý mà Thảo cất công nhập từ Việt Nam sang. Ngay gần đó là một bể bơi lớn để thỉnh thoảng mọi người xuống tắm cho mát. Gia Kiên và Minh Thư như hai đứa trẻ, hai người mải mê đùa nghịch dưới nước. Còn Thảo và Phan Hải đứng gần bệ nướng thịt, hai người nhâm nhi rượu vang và nói chuyện về công ty. Thảo say sưa đứng nghe cậu con rể tương lai và cũng là giám đốc điều hành của Loth vẽ ra các kế hoạch để mở rộng công ty phát triển hơn nữa. Gần đó là Long và
Gia Bảo ngồi ghế cũng nói chuyện về nhiều thứ. Hôm nay Gia Bảo vô cùng hạnh phúc vì nghe tin mẹ đã cho chồng sắp cưới của mình vào hẳn vị trí giám đốc điều hành. Như vậy là chuyện cô với Phan Hải thành vợ chồng chỉ còn đếm từng ngày. Nghĩ đến mình sắp sửa lấy chồng, Gia Bảo hỏi dò bố :

– Bố này, sống gần hai mươi năm liền với một người thì như thế nào nhỉ?

Long mỉm cười với câu hỏi ngây thơ đó, anh biết cô con gái rượu của mình đang tò mò về việc lập gia đình.

– Điều đó có mặt tốt và mặt hạn chế của nó. Không có cái gì là hoàn hảo con gái ạ. Long trả lời dè dặt.

– Thế bố và mẹ thấy như thế nào? Có bao giờ hai người tỏ ra là chán nhau chưa? Gia Bảo hỏi điều đó là bởi cô đã thấy mẹ ngoại tình với người đàn ông khác.

Cũng muốn nói cho con gái mình biết chuyện quá khứ của hai người nhưng lại thấy chưa phải là lúc nên Long chỉ trả lời câu hỏi của Gia Bảo với cái bề nổi bên ngoài mà ai cũng có thể thấy được :

– Nhiều gian nan và thử thách lắm con gái ạ. Nhưng dù sao sống với mẹ con bố cũng thấy vui và không buồn chán. Muốn hạnh phúc thì mỗi người phải nghĩ cho nhau, đừng bao giờ tỏ ra ích kỷ.

– Ích kỷ? Bố nói rõ cho con nghe xem nào?

Long cười khà khà vì thấy Gia Bảo đang hơi đi quá sâu, anh trả lời khéo :

– Con gái. Khi nào con lấy chồng, có va vấp thực tế thì con sẽ hiểu.

Nhìn mẹ trông vô cùng vui vẻ, cười luôn miệng khi đứng nói chuyện cùng bạn trai, Gia Bảo cũng vui không kém vì mấy hôm trước cô cứ nghĩ mẹ không thích anh ta.

– Mọi chuyện trong gia đình mình có vẻ đang tiến triển tốt bố nhỉ. Gia Bảo quay sang Long nói. Con rất mừng là mẹ hợp và thích anh Hải. Thế mà mấy hôm trước con cứ lo mẹ không còn thích anh ấy.

– Con cứ lo hoài sức. Long lạnh nhạt nói.

Từ hôm Phan Hải bắt đầu vào làm cho Loth, Long thấy Thảo tỏ ra tươi tỉnh hẳn và vui vẻ một cách lạ thường. Anh biết lý do không phải nơi anh, và chắc chắn cũng không phải từ nơi Gia Bảo.Nhưng Long cũng không thể phát hiện điều gì khả nghi ở cậu con rể tương lai của mình, không thể nói rằng thái độ của Hải vượt quá sự lịch thiệp bình thường.

Sau khi nói chuyện với nhau về công việc, Phan Hải bắt đầu chuyển sang đề tài khác mà theo anh nó sẽ thú vị hơn.

– Cháu chưa thấy một người phụ nữ nào ở cái tuổi gần bốn mươi mà vẫn giữ được vóc dáng đẹp như cô. Phải nói là thật hoàn hảo. Chắc cô cũng phải hay chơi thể thao đúng không?

Thảo cười tươi,cô biết thừa anh ta đang nịnh mình, nhưng cô cũng không phủ nhận là mình thuộc dạng người đàn bà đẹp.

– Thể thao cô cũng thích nhưng hầu như không có thời gian để chơi.

– Thời gian là do mình sắp xếp cô ạ. Phan Hải nói. Ngồi nhiều bàn giấy cũng không tốt cho sức khỏe đâu cô. Như cháu đây, dù bận đến mấy nhưng cháu vẫn thỉnh thoảng dành thời gian đi đánh quần vợt.

” Thảo nào người trông chắc và đẹp thế…” Thảo thầm nhận xét về anh ta.

– Quần vợt cô cũng thích chơi lắm, nhưng lâu lắm rồi cô không chơi.

Phan Hải như vớ được điều gì đó, anh ta nắm lấy ngay cơ hội có một không hai để rủ rê :

– Ồ thật là thú vị. Không ngờ là cô cũng thích quần vợt đấy. Quan trong là có thích hay không thôi. Còn nếu lâu không chơi thì cháu sẽ dậy cô. Nếu cô đồng ý thì cháu sẽ làm huấn luyện viên riêng cho cô.

Nhìn Hải nói và đôi mắt lại hay háy, Thảo hiểu ngay ngụ ý của anh ta. Bên trong người cô, hai đầu ti tự dưng cương lên sẵn sàng cho cuộc phưu lưu mạo hiểm này. Mặc dù chỉ nhìn lướt qua, Thảo vẫn thấy rõ cái đùm đang nổi lên ở giữa háng. Cố gắng kìm chế sự ham muốn, cô trả lời :

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

Từ khóa: , ,
Truyện cùng thể loại
Thả thính vợ bạn

Thả thính vợ bạn

Thả thính vợ bạn Em có thằng bạn, thằng này có con vợ ngon thôi rồi, mà làm như nó ngán hay sao ấy, tối...

338.38K 1 tuần trước
Màu nắng (p4)

Màu nắng (p4)

Những ngày sau đó, tôi cố gắng dành nhiều thời gian ở bên em hơn, tối tối đều cùng em đi dạo bên Chùa Láng...

336.96K 1 tuần trước
Ký ức đã qua

Ký ức đã qua

Ký ức đã qua Tôi là con trai một trong một gia đình cũng tạm gọi là đủ sống, năm nay cũng đã hơn 18...

759.79K 2 tuần trước
Mẹ làm tình

Mẹ làm tình

Mẹ làm tình Sáng thứ 7, lại một ngày cuối tuần nữa, Nga vội vã thậy bộ đồ vest nữ, để lên trường họp phụ...

761.77K 2 tuần trước
Lời đồn (Đời lồn)

Lời đồn (Đời lồn)

Lời đồn (Đời lồn) Tuấn đi lững thững vào nhà, ngồi bẹt xuống ghế, mở điện thoại ra check con game. Tuần này có sự...

739.22K 2 tuần trước
[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần

[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần

[Loạn luân] Mẹ đẹp thiên thần 23h tối , cảm giác buốt buốt của máy lạnh , hơi thở dồn dập ,ảnh mắt châm chú...

1.01M 3 tuần trước
Mẹ con tôi

Mẹ con tôi

Mẹ con tôi Tôi tên Long năm nay 17t, tôi sống ở một thị xã nhỏ cách thành phố khoảng 5km, gia đình tôi chỉ...

994.80K 3 tuần trước
Sống sót

Sống sót

Sống sót Trái đất năm 2050…….. Trong một viện nghiên cứu về gen và sự đột biến của con người tại Luân Đôn – Anh...

952.51K 3 tuần trước
Chuyện phòng tầng dưới

Chuyện phòng tầng dưới

Chuyện phòng tầng dưới Em năm nay 23 tuổi ở tại SÀI GÒN, thành phố của những hoa lệ và cám dỗ. Gia đình em...

1.48M 1 tháng trước
Cuộc chiến LOL

Cuộc chiến LOL

Cuộc chiến LOL Hắn vung kiếm lên chống lại cả học viện để đào thoát… Yasuo đi mãi và đến một nơi băng giá… Yasuo...

1.47M 1 tháng trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: Phim Sex, Xem Phim Sex, XNXX, XVIDEOS, Xem sex, Phim Sex Mới, Phim Sex Viet Nam, PHIM SEX, XHAMSTER
Gai17 Network: Phim Sex 2017 - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online - SEX - Phim XXX