Phim Sex
Con địt mẹ thay bố

Con địt mẹ thay bố

Ðăng : 30/03/2018

572.75K lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Con địt mẹ thay bố tại TruyenSex88.Net

Con địt mẹ thay bố

Gia đình nó đã từng có một ngôi nhà nho nhỏ, trong con ngõ nhỏ nội thành Hà Nội. Chẳng giàu nhưng cũng chẳng nghèo, nó lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ và những vật chất đơn thuần như đám bạn, đủ để nó không cảm thấy quá thiếu thốn và tự ti. Nó đang học lớp 10, mẹ nó làm kế toán công ty tư nhân, bố nó làm chủ một công ty quảng cáo. Rồi nó chẳng biết thế nào, đùng một cái, chủ nợ kéo đến đầy nhà, đập phá đồ đạc, chửi mắng, dọa dẫm, khủng bố đủ trò. Bố nó thì trốn biệt tăm, mẹ con nó chỉ biết đứng nhìn và ôm nhau khóc. Nó nghe nói khoản nợ của bố nó lớn lắm, vì bóng đá lô đề mà ra, có bán nhà đi cũng chỉ trả được phân nửa. Bố nó gọi điện về, nói đang ở miền Trung, hỏi thăm tình hình mẹ con nó ở nhà. Mẹ nó nói thì ít mà khóc thì nhiều. Nó chỉ nghe loáng thoáng thấy bố nó nói xin lỗi rất nhiều. Xin lỗi thì làm được gì chứ. Bố nó chịu khổ đã đành, mẹ con nó làm gì nên tội mà phải chịu theo, lòng nó thắt lại. Rồi thì nhà cũng phải bán, phần lớn để trả nợ, một phần mẹ nó giữ lại để trang trải cuộc sống và dự phòng.

Hai mẹ con ở tạm trong căn phòng thuê, dãy trọ ấy chỉ có hai phòng, ẩm thấp và ọp ẹp. Căn phòng nhỏ, bên dưới là tý bếp, vệ sinh, khách, tổng khoảng 15m2; trên có gác xép gỗ ép khoảng 8m2, mẹ con nó kê tạm hai cái đệm để ngủ, ngăn cách bằng tấm rido mỏng; mọi sinh hoạt trở nên bất tiện, bí bách vô cùng. Ngày hai mẹ con chuyển đến ở, mẹ nó cứ khóc mãi, nó thì buồn ngẩn ngơ, cắm cúi dọn dẹp cho mẹ. Nó thương mẹ và giận bố vô cùng. Đang nhà cửa đàng hoàng, bây giờ tất tần tật cuộc sống chỉ gom lại với hơn chục m2, nó chán 1 thì mẹ nó chán 100, phấn đấu cả một đời, đâu dễ có nhà ở nơi đất chật người đông này. Nhưng dù có cay đắng thế nào, sống vẫn cứ phải sống, nó tỏ ra cứng cỏi để động viên mẹ, còn mẹ nó vẫn phải cố gồng mình để sống cho nó. Mẹ nó lại tiếp tục đi làm, còn nó trở lại học sau 3 ngày nghỉ. Sau một tháng, cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, nó không thấy mẹ nó khóc nữa, chẳng biết vì bà đã hết buồn hay đã trở nên chai sạn và cạn nước mắt. Nhưng từ ngày biến động xảy ra, nó chưa từng nhìn thấy mẹ nó cười.

Nói về mẹ nó, mẹ nó năm nay 36 tuổi, dáng người nhỏ, da trắng, nét duyên đậm đà, nhìn trẻ như chỉ vừa chớm 30. Mẹ nó đảm đang trong việc nhà, nhà cửa lúc nào cũng ngăn nắp gọn gàng. Ngày trẻ nhiều người theo đuổi lắm, nhưng trót yêu cái tính phong lưu của bố nó nên 20 tuổi đã theo bố về làm vợ. Cái duyên cái số, biết làm sao được. Mẹ nó có khuôn ngực tròn đầy, không to mà vừa đủ, vòng 3 nở nang, đúng dáng con ong. Nét quyến rũ trên khuôn mặt mẹ nó là đôi môi căng mọng, đôi mắt biết nói. Dáng đi thanh thoát, uyển chuyển, không uốn éo, không phô trương mà thanh lịch, nhẹ nhàng. Giọng nói trong, ấm, thoang thoảng. Đôi tay búp măng, ngón dài, trắng trẻo, không để móng tay dài bao giờ. Mẹ nó cơ bản ít khi trang điểm, nếu có thì trang điểm rất nhẹ nhàng trong những sự kiện của công ty. Ăn mặc đơn giản, gọn gàng, không quá cầu kỳ, được cái phom người mẹ nó khá chuẩn rồi nên cũng dễ ăn mặc. Đi làm và về đúng giờ, chỉ thỉnh thoảng đi chơi với nhóm bạn thân cấp 3, ít khi la cà. Nói chung mẹ nó là người của gia đình, là mẫu người mà đa phần đàn ông đều mong ước. Bố nó hơn mẹ nó 4 tuổi, cũng dáng người vừa phải, không cao to. Điển trai, hài hước, phong lưu nhưng chưa từng quan hệ lăng nhăng bên ngoài. Trước khi xảy ra biến cố, bố mẹ nó rất hạnh phúc, nó cảm nhận được tình yêu bố mẹ nó dành cho nhau rất lớn. Sự việc xảy ra làm cho nó và mẹ nó rất bất ngờ vì từ trước đến giờ chưa bao giờ thấy bố nó cờ bạc, rượu chè cũng ít, sống chuẩn mực. Cuộc đời thật lắm chữ ngờ.

Một đêm, bố nó về. Nó đang ngủ thì nghe thấy tiếng thì thầm bên dưới nên mò dậy ngó xuống. Trông bố nó tiều tụy và già đi hẳn. Đôi mắt trũng sâu, khuôn mặt sạm đen, tóc bạc một mảng. Mẹ nấu cho bố bát mì tôm, bố nó nhìn mẹ nó, nước mắt lưng tròng, không ăn nổi. Bố mẹ nó ôm nhau khóc. Nó chợt thấy bớt giận bố và cảm thấy thương bố nhiều hơn. Nó chui vào màn để bố mẹ nó tâm sự. Một lúc sau bố mẹ nó lên nằm, hai người thì thầm lâu lắm, nó chẳng nghe rõ chuyện gì, rồi ngủ thiếp đi. Gần sáng, nó thức giấc bởi sự chuyển động nhẹ của gác xép. Bên kia tấm rido, nó nghe thấy tiếng thở gấp gáp nhưng rất nhẹ, tiếng gỗ cọt kẹt. Chẳng hiểu sao nó chảy nước mắt, thương bố mẹ nó ghê gớm; có lẽ bởi vì đến cái chuyện riêng tư ấy lẽ ra phải được bùng nổ, phải được thăng hoa, phải được tự nhiên nhất trong các lẽ tự nhiên, thì giờ đây lại bị kìm nén đến cùng cực. Sau khi xong chuyện ấy, mẹ nó xuống tắm, bố nó sang nằm với nó một lúc, bố xin lỗi nó, bố khóc, nó cũng chỉ khóc mà chẳng nói gì. Rồi bố nó lại đi trước khi trời sáng.

Ngày hôm sau dài lê thê. Mưa phùn lất phất, gió đông se sắt thổi, vi vu qua cánh cửa tôn của phòng trọ. Mới 8h tối mà cả hai mẹ con đã chùm chăn chui trong màn; mai là Chủ Nhật, sẽ lại là một ngày dài với nó vì chỉ ngồi nhà mà chẳng biết làm gì. Từ lúc xảy ra chuyện, ngày nghỉ nó chỉ quanh quẩn ở nhà với mẹ chứ không đi chơi với đám bạn nữa. Một phần vì nó ngại bạn bè, một phần vì nó muốn dành thời gian và tình cảm nhiều hơn cho mẹ. Hai mẹ con nằm vậy chứ cũng chẳng ngủ được. Nằm xem điện thoại, thỉnh thoảng nó lại nghe thấy tiếng thở dài như nén lại của mẹ. Rồi đột nhiên mẹ nó gọi nó sang.

– Con trai sang đây nằm với mẹ cho ấm.

Nó tắt điện thoại, lồm cồm bò sang, chui vào chăn với mẹ. Mẹ choàng tay ôm nó vào lòng. Nó cảm nhận thấy tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho nó. Nó nằm cuộn tròn trong lòng mẹ, ấm áp vô cùng, không chỉ bên ngoài mà cả trong tâm. Cảm giác nó như bé lại, như cả thế giới bỗng nhiên ngừng chuyển động, như vũ trụ đang bao quanh nó, ấm ấp và bình yên. Hơn chục năm rồi nó mới lại được nằm ngủ trong vòng tay mẹ thế này. Mặt nó dụi dụi vào bầu ngực mẹ nó, bầu ngực căng tròn đầy hơi ấm, tuyệt nhiên không có tà ý gì, chỉ có tình mẫu tử thiêng liêng. Mẹ thì thầm kể với nó về bố, bố đang sống ra sao, đang ở đâu và làm gì. Mẹ nói mẹ nhớ bố và bố cũng nhớ mẹ nhiều lắm. Bố nói bố đang cố gắng khắc phục một cách sớm nhất những lỗi lầm mà bố đã gây ra, rồi sớm thôi, cả nhà sẽ lại đoàn tụ, sẽ làm lại từ đầu, tương lai còn dài, còn xa. Giọng mẹ nó đều đều, nằm trong lòng mẹ, nó nghe trọn vẹn từng từ.

– Mẹ ơi, hay là con nghỉ học, đi làm gì đấy phụ giúp bố mẹ nhé. Học hành vào lúc này con chẳng có tâm trạng.

– Sao con lại có ý nghĩ như vậy? Bố mẹ phấn đấu, cố gắng đến đâu cũng chỉ là để mong cho con có một tương lai tốt. Con mới 16 tuổi, làm gì ra tiền? Nếu con nghỉ học vào lúc này, mọi vất vả chống đỡ của bố mẹ coi như bỏ đi hết, nhà ta mất hết chẳng còn gì. Cuộc sống này sẽ chẳng còn ý nghĩa gì với bố mẹ nữa.

– Con chỉ…!

– Đừng suy nghĩ nhiều con à. Việc gì đến sẽ phải đến. Bố mẹ không ngại vất vả, không sợ sóng gió, chỉ sợ đánh mất tương lai thôi. Con cố gắng gạt bỏ tất cả, tập trung vào việc học. Sau này ra đời, có việc làm tốt thì muốn giúp bố mẹ sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Rồi cả hai mẹ con đều im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau. Tự nhiên, nó muốn được là đứa trẻ thật sự, nó ngọ nguậy nũng nịu mẹ:

– Mẹ ơi con muốn sờ ti.

Sau một giây như khựng lại, mẹ có bật cười.

– Cha bố anh, lớn bằng tầm này rồi mà còn sờ ti, không sợ các bạn cười cho à.

– Kệ các bạn.

Nói rồi nó luồn tay vào lớp áo len của mẹ. Mẹ nó hơi rúm người lại, có lẽ do lâu lắm rồi nó không sờ ti nên cảm giác cũng thật nhột nhạt. Rồi mẹ nó vén cả áo lên, qua bầu ngực cho nó sờ, như mười mấy năm trước mẹ nó vẫn làm. Nó thích thú áp mặt vào ngực mẹ, dụi dụi, hít hà. Tối lắm, nó chẳng nhìn thấy gì nhưng tay và mặt nó cảm nhận được trọn vẹn bầu ngực tròn đầy, ấm nóng của mẹ nó. Nó chẳng biết phải tả cảm giác ấy như thế nào, chỉ biết nó thấy nâng nâng, sung sướng và hạnh phúc tột cùng. Vẫn chỉ là tình mẫu tử, không có chút gì vẩn đục. Chẳng biết nó hạnh phúc như thế được bao lâu và ngủ thiếp đi từ lúc nào. Dù ngày mai có mưa rét thế nào, thì với nó, ngày mai sẽ luôn là một ngày Chủ Nhật cuối Đông đầy nắng.

9h30 sáng, nó mở mắt dậy. Cuối tuần bao giờ mẹ nó cũng để nó được ngủ nướng. Hôm nay quả là một ngày thật đẹp, chưa có nắng nhưng thời tiết khô dần, không còn ẩm ướt như hôm qua. Rét ngọt chứ không sắc. Nó vươn vai khoan khoái trong chăn ấm. Qua một đêm thật đẹp, nó thấy mình tràn đầy sức sống. Nó bật dậy, chống đẩy mấy cái cho khí thế. Gấp gọn chăn màn rồi đi xuống dưới. Mẹ nó vừa đi chợ về, đang chuẩn bị nấu cơm trưa. Nó đi qua ôm mẹ từ đằng sau nũng nịu, việc mà nó chưa bao giờ làm từ khi lớn, mẹ nó quay lại xoa đầu nó.

– Dậy muộn thế ông tướng, vệ sinh đi rồi ngồi chờ mẹ nấu cơm, ăn sớm không sợ con đói.

– Thôi khỏi cần mẹ ơi, con bú ti một lúc là no ấy mà.

– Sư bố nhà anh, không còn sữa đâu mà no. Anh vắt hết từ chục năm nay rồi.

Nó cười sung sướng rồi lách người vào nhà vệ sinh. Xong xuôi nó ra dọn dẹp nhà cửa giúp mẹ. Gọi là dọn dẹp nhà cửa cho oai, chứ cái phòng trọ bé tí, dọn mấy phút là hết rồi. Nó ngồi vểnh mặt xem ti vi chờ cơm. Ăn xong, mẹ nó đi cắt tóc. Ừ mà lâu rồi mẹ chưa có thời gian chăm chút cho mình. Cũng đến lúc cần lấy lại tinh thần. Nó lại leo lên gác xép nằm xem điện thoại, chuẩn bị sách vở cho ngày mai đi học. Đến 5h chiều mẹ nó mới về đến nhà. Mẹ làm tóc rồi đi chợ cho bữa tối luôn. Trông mẹ trẻ và đẹp hơn hẳn. Nó khen mẹ nó hết lời, tíu tít quấn chân mẹ. Mẹ nó má ửng hồng sung sướng. Bữa tối diễn ra đầm ấm và nhẹ nhàng, đã có nhiều nụ cười và tiếng nói hơn trong căn phòng trọ. Không gian bớt phần u ám và tĩnh lặng. Trước hoàn cảnh này, được như vậy là tốt rồi, nó chẳng mong ước gì hơn. Và khi màn đêm buông xuống, nó lại được nằm trọn vẹn trong vòng tay mẹ, được ôm cái bầu nguồn cội nóng ấm đã nuôi lớn nó từ những ngày còn đỏ hỏn. Nó thiếp đi trong biển ký ức ngọt ngào của tuổi thơ, với kẹo ngọt, đồ chơi và tình yêu thương vô bờ bến của bố mẹ.

Lại một tuần trôi qua thật nhẹ nhàng, chẳng có gì đặc biệt xảy ra. Nó vẫn nằm chung với mẹ vì quen rồi, còn mẹ nó thì chẳng nỡ lòng nào mà đuổi nó về giường vì thương nó và sợ nó ngủ lạnh.

Chiều thứ 6, nó đi như người mộng du, người nóng ran, về đến nhà như thế nào nó cũng chẳng biết nữa, chỉ đi theo thói quen. Đầu óc nó hỗn độn chất chứa nhiều thứ, nhiều hình ảnh đan xen làm căng phồng cái đầu non nớt mới lớn của nó. Chuyện là sáng nay ra lớp nó được thằng bạn ngồi cùng dúi cho sấp giấy photo, trong ấy là một mớ truyện người lớn. Quả thật nó chưa từng tiếp xúc thể loại văn hóa ấy bao giờ. Nó mới kịp đọc lướt vài trang, mặt và tai nó nóng bừng, đỏ ửng. Thằng bạn nhìn nó cười nham nhở:

– Mày đọc từ từ thôi không tẩu hỏa nhập ma đấy. Hai ngày cuối tuần nghỉ ở nhà thì tha hồ mà nghiền ngẫm. Thôi dừng đi, cái gì mới cũng phải cần thời gian để tiếp thu. Mà có cần tao đưa mày về không? Trông mày như thằng say rượu ấy.

Nó không nói gì, chỉ cười mỉm. Cất tập giấy vào cặp sách, thu dọn ra về. Về đến nhà, nó leo ngay lên gác xép, chùm chăn đọc tiếp mớ truyện vừa đọc dở. Quả thật thế giới người lớn thật ma mị đối với đứa trẻ mới lớn như nó. Nó đọc như nuốt từng câu từng chữ, nhớ như in từng hoạt cảnh chạy trong đầu. Giá mà sách giáo khoa được chuyển thể hết sang truyện sex thì rõ ràng là chẳng còn đứa nào học ngu nữa, thay vào đó sẽ toàn là học sinh giỏi, mặt khác còn kích thích trí tưởng tượng ghê gớm. Đọc được hơn nửa truyện “cô giáo Thảo” thì mẹ nó về, nó ngó xuống chào mẹ rồi lại chui vào chăn đọc tiếp. Mẹ nó lúi húi nấu cơm, dọn dẹp dưới nhà. Khi vừa đọc hết truyện cũng là lúc mẹ nó gọi xuống ăn cơm. Nó ăn cơm mà tâm trí nó ở tận đẩu tận đâu. Ăn theo bản năng, gắp – nhai – nuốt, lặp đi lặp lại. Mẹ nó nói cái gì đó, nó vâng vâng dạ dạ nhưng rõ ràng là nó chẳng biết mẹ nó nói gì. Nó chỉ giật mình sực tỉnh khi mẹ nó gọi to:

– Con, con mải suy nghĩ gì mà như người trên mây thế? Từ nãy đến giờ mẹ nó gì con có nghe thấy không? Ở trường có vấn đề gì sao con?

– Dạ, mẹ nói gì cơ? À, con đang mải nghĩ đến bài tập trên lớp hôm nay ấy mà.

– Thế à? Làm mẹ tưởng con có chuyện gì lớn. Mà làm sao mặt mũi đỏ gay lên thế kia? Hay là ốm rồi? Con thấy trong người thế nào?

– Không sao đâu mẹ, tại con vừa nằm chùm chăn nên hơi nóng vậy thôi.

– Ừ, giữ gìn sức khỏe nhé. Giờ nhà chỉ có hai mẹ con, con mà lăn ra ốm thì mẹ không yên tâm làm gì cả. Mà mẹ vừa nói gì con có biết không?

– Dạ không, con mải suy nghĩ nên không biết. Mẹ nói lại con nghe đi.

– Mẹ bảo mai công ty mẹ có sự kiện, tối mai chắc mẹ về muộn. Thức ăn mẹ nấu và để sẵn trong tủ lạnh rồi, mai con về cho vào lò vi sóng hâm lên rồi ăn thôi.

– À vâng. Con biết rồi, mẹ cứ yên tâm công việc.

Tối đến, nó chủ động nằm riêng, nó bảo với mẹ nó là để con nằm nghiên cứu bài tập, sợ thức khuya ảnh hưởng tới giấc ngủ của mẹ nó, nhưng thực tế là để nằm đọc truyện sex. Tất nhiên là mẹ nó không ý kiến gì. Gần đến 2h sáng mệt quá nó mới tắt đèn đi ngủ. Trong giấc mơ, những hình ảnh trần tục bay lượn quanh nó. Nó mơ thấy cô giáo thực tập, khuôn mặt ấy nhưng cơ thể lại giống như cơ thể của mẹ nó. Nó ôm cô giáo, hôn môi, trong khi tay luồn vào tà áo dài để bóp ngực cô, khuôn ngực tròn và đầy đặn như của mẹ nó. Và rồi cái gì nữa mông lung, huyền ảo, vụn vặt với những mảnh ghép hỗn độn, nó không nhớ hết; nó chỉ nhớ cái cảm giác sung sướng, được yêu, được ôm ấp, mơn trớn cơ thể của một người phụ nữ vừa xa lạ nhưng lại vừa thân quen. Giấc mơ tình ái đó làm nó mộng tinh, bắn đầy ra quần, nhưng do ngủ muộn mệt quá nên nó không biết để dậy thay quần.

7h sáng, mẹ nó chui vào màn, hôn lên trán nó rồi dặn dò gì đó trước khi đi làm. Mắt nó díp lại, không mở ra nổi, chỉ vâng dạ rồi lại lăn ra ngủ. Đến mãi 9h nó mới dậy, nó thấy mệt rã rời như đêm qua xúc cả tấn than; một mảng ướt ướt, nhơn nhớt ở đũng quần làm nó thấy khó chịu, nó hồi tưởng lại giấc mơ đêm qua – một giấc mơ đẹp và thật nhiều cảm xúc. Nó dậy thay quần, vệ sinh, rồi nấu bát mì tôm ăn tạm. Dọn dẹp qua nhà cửa, nó lại tìm đến bến đáp là cái đệm và tấm chăn ấm áp, cùng với “tập tài liệu” trên tay. Đêm qua nó mới chớm đọc đến “chuyện nhà cô Nga” nhưng do buồn ngủ quá nên nó tạm dừng để hôm nay nghiên cứu tiếp. Ngày hôm nay sẽ là một ngày dài nhưng cũng sẽ là một ngày mà nó được thoải mái lang thang ở xứ sở thần tiên mà nó vừa mới mở cánh cửa bước vào từ hôm qua.

Mới đọc truyện, nó cảm thấy hơi ghê ghê, vì mẹ con làm sao mà làm cái chuyện ấy được. Có cái gì đó như vượt quá tầm suy nghĩ của nó, biến thái, bệnh hoạn và vô đạo. Nó tạm dừng, chuyển qua truyện khác. Cả một ngày dài, nó đọc qua vài truyện, mỗi truyện mang đến cho nó một cảm xúc khác nhau. Nó thấy trong người bí bách vô cùng, muốn xả ra nhưng không biết làm thế nào. Nó cũng nghe bọn bạn nói về chuyện thủ dâm và cách thực hiện nhưng thật sự nó chưa làm chuyện đó bao giờ. Tay nó nắm lấy chim, nhẹ nhàng chuyển động lên xuống. Có cái gì đó khoan khoái, không rõ ràng nhưng mơn man, làm cơ thể nó giãn ra. Nó lim dim tận hưởng. Trong lúc ấy, những hình ảnh của “chuyện nhà cô Nga” lại tự nhiên lởn vởn trong đầu nó. Có lẽ là tại vì câu chuyện vẫn còn đang dang dở, chưa có hồi kết nên làm nó thấy lấn bấn trong lòng. Ranh giới trái – phải tự nhiên bị nhòe đi một khoảng, trộn lẫn vào nhau, thật khó phân biệt. Nó nghĩ chắc có lẽ là bản năng thôi, dù sao, người phụ nữ đầu tiên trong cuộc đời bất kỳ thằng con trai nào cũng là người mẹ; thời gian, sự chăm sóc, tình yêu thương, sự ngưỡng mộ, sự va chạm… đầu tiên và nhiều hơn tất cả cũng lại chính là người mẹ. Nó như cái gì đó ẩn rất sâu, rất khó để nhận biết nhưng vẫn luôn luôn tồn tại, chỉ chờ thời gian và không gian, hoàn cảnh phù hợp là bùng lên thôi.

Sau một hồi thủ dâm nhưng không ra được, nó thấy mệt mỏi nên dừng lại. Có lẽ đêm qua mộng tinh nó bắn hết tinh khí rồi, chẳng còn để mà ra nữa. Nó nghĩ thế. Nhưng cũng có thể là do lần đầu nó thủ dâm, chưa biết cách nắm bắt cảm xúc của cơ thể nên khó hoàn thành. Lần sau sẽ khác – nó tự nhủ. Nó xuống tắm rửa, cắm cơm và hâm lại thức ăn. Qua cơn mê, nó mệt rã rời và đói ngấu. Nó đã bỏ qua bữa trưa vì mải đọc truyện, những câu truyện hấp dẫn làm nó mất cảm giác đói. Ăn uống xong, nó lên gác xép nằm, nghiền ngẫm tiếp truyện “Chuyện nhà cô Nga”. Nó đâu biết rằng chính câu truyện ấy sẽ làm cuộc đời nó rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà chắc chắn nó sẽ ước mình không bao giờ đặt bước đi đầu tiên nếu nó có thể làm thời gian quay ngược trở lại.

Càng đọc nó càng thấy cuốn hút, càng không thể rời mắt khỏi trang giấy. Những phân cảnh sex chuyển động từ bản năng, dần dần mãnh liệt, rồi trở nên hoang dại quá mức tưởng tượng làm nó u mê, quay cuồng, không thể ngừng đọc để thoát ra. 10h đêm, tiếng mở cửa phòng lạch cạch làm nó bừng tỉnh. Mẹ nó về với một cô cùng cơ quan. Mẹ nó say mềm, người lả lướt, đi không vững nữa.

– Mẹ cháu hôm nay uống hơi say, chắc do mệt vì phải chuẩn bị một núi công việc cho sự kiện công ty. Cháu đưa mẹ cháu đi nghỉ đi. Cô về đây.

– Vâng, cháu cảm ơn cô nhiều. Cô về nhé.

Nó cõng mẹ nó lên gác nằm, đắp kín chăn, mắc màn cho mẹ nó. Người mẹ nó nhỏ nhỏ mà nặng thế, cứ mềm oặt, nó cõng được lên đến nơi mà bở hơi tai, thở hổn hển. Mẹ nó nói vài câu về công ty, về việc mẹ nó uống say rồi lăn ra ngủ, chẳng còn biết gì nữa. Sau khi mẹ nó ngủ, nó cũng về chỗ mình nằm và tắt đèn đi ngủ, đầu óc nó ngoài việc lo cho sức khỏe của mẹ nó thì vẫn còn vương vấn hình cảnh câu truyện đã in sâu vào tâm trí nó. Nửa đêm, nó tỉnh dậy bởi tiếng nôn ọe, nó ngồi dậy, bật đèn rồi sang chỗ mẹ nó…

Mẹ nó đang nửa ngồi nửa nằm, nôn hết ra đệm và quần áo, có lẽ mẹ nó định đi xuống dưới nhà để nôn nhưng say quá không đủ sức để mà ngồi dậy, nói gì đến việc đi xuống. Nó vội vàng chạy xuống nhà lấy cái chậu, mang lên cho mẹ nó nôn, vừa đỡ người bà, nó vừa vỗ vỗ vào lưng mẹ. Sau khi nôn vài đợt, mật xanh mật vàng ra cả, mẹ nó xua tay ra hiệu cho nó rằng mẹ không nôn nữa. Nó bỏ cái chậu ra ngoài, cởi áo khoác cho mẹ. Chất nôn cũng dính cả sang quần, nó tần ngần mãi, ngại chưa muốn cởi, nhưng chẳng lẽ cứ để vậy thì không được. Vậy là nó cởi cúc quần của mẹ. Trong cơn say, mẹ nó vẫn còn chút tỉnh táo, bà đưa tay xuống níu lại.

– Mẹ nôn cả ra quần đây này, để con thay quần cho mẹ chứ để thế này sao được, vừa bẩn lại vừa lạnh người.

Nghĩ thế nào, mẹ nó cũng buông tay, quần bẩn thế không thay không được, dù sao vẫn còn quần lót. Cởi quần xong, nó bế mẹ sang đệm của nó, đắp chăn cho bà, rồi nó loay hoay dọn dẹp bên chỗ mẹ nó. Mang hết chăn bẩn và grap trải đệm bê bết chất nôn xuống, xả qua và ngâm hết vào chậu.

Khi nó lên, mẹ nó nằm co ro, người run lên từng đợt. Chắc vừa do say rượu, lại vừa do thời tiết nên mẹ nó thấy lạnh. Nó tìm cái quần mềm để mặc vào cho mẹ, thấy chiếc áo len bên trong cũng ngấm bẩn rồi, thế là nó lại cởi ra và thay luôn cho mẹ nó cái áo len khác. Xong xuôi nó nằm xuống ôm sau lưng để sưởi ấm cho mẹ. Một lúc sau, nhờ hơi ấm của nó, mẹ nó không còn run nữa, hơi thở đã đều đều, dần chìm vào giấc ngủ.

Nó nằm mãi chẳng ngủ được. Những hình ảnh vừa thoáng qua cứ hiện ra. Nó nhớ tới lúc cởi quần mẹ nó. Cái mu tròn trịa, cao vun lên làm nó để ý mãi. Cặp đùi mẹ nó trắng, thon thả và mịn màng. Khi cởi áo, khuôn ngực mẹ nó căng đầy trong cái áo lót, cũng trắng và mịn màng vô cùng. Mấy ngày qua nó được sờ ti mẹ nhiều rồi nhưng đây là lần đầu tiên nó được nhìn. Vòng bụng mẹ nó tròn trịa nhưng phẳng phiu, không gợn mỡ. Nó nhìn thấy có vết sẹo chạy ngang bên dưới, cách rốn khoảng 10cm, sát mép chiếc quần lót. Nó chợt hiểu ra đó là cánh cửa đón nó bước ra với thế giới loài người.

Nó luồn tay vào áo mẹ, khẽ mở nút áo ngực, rồi đưa tay lên phía trước để xoa nắn bộ ngực mà nó mới vừa được ngắm. Tay ôm bầu ngực nóng ấm, cảm giác của nó khác hẳn mọi hôm. Có cái gì như chạy xoẹt qua tâm trí nó. Nó mân mê, lần sờ từng chút một. Cả bàn tay nó ôm trọn một bên ngực. Nó hết xoa bên này, rồi lại sờ đến bên kia. Hơi thở của mẹ nó vẫn đều đều, chắc giờ này bà đã ngủ say lắm, chẳng biết gì nữa đâu.

Nó khẽ lật mẹ nó nằm ngửa ra. Mẹ nó hơi ậm ừ rồi lại sớm chìm vào giấc ngủ sâu. Đầu óc nó căng như dây đàn, nó hồi hộp cực độ. Nửa muốn tiếp tục khám phá cơ thể mẹ nó, nửa muốn dừng lại, quay ra ngủ. Nó quyết định quay lưng vào mẹ nó, không làm gì nữa. Nhưng rồi nó không thể ngủ được vì sự thôi thúc ngày càng lớn khiến nó thấy cảm thấy như kiến bò trong bụng. Nó muốn nhìn kỹ hơn bầu ngực của mẹ nó; nó muốn biết cái mu tròn trịa, vun cao kia khi cởi bỏ chiếc quần lót trông sẽ như thế nào? có giống như trong truyện mô tả hay không? có như trí tưởng tượng của nó suốt từ hôm qua đến giờ khi nó đọc truyện hay không? Nó quay người lại về phía mẹ nó, nằm suy nghĩ một lúc rồi đưa tay kéo cái áo len lên. Cái áo đã được vén lên qua ngực, lòng thòng vướng víu chiếc áo lót nhưng nó đành chịu vì giờ khó cởi hẳn áo lót ra lắm. Nó bật màn hình điện thoại, mờ mờ để ngắm khuôn ngực mẹ nó. Trong ánh sáng mờ ảo, trước mắt nó là bộ ngực vun đầy, no tròn, chỉ hơi sịu xuống chứ chưa xệ. Đầu ti nhỏ, núm gọn và còn khá hồng hào. Tạo tác của tự nhiên thật tuyệt diệu. Nó mê mẩm ngắm, rồi mân mê sờ nắn. Nó đưa miệng tới, khẽ ngậm vào đầu ti, một cảm giác sung sướng lan tỏa.

Mâm mê một lúc, nó chợt nhận ra còn thứ quan trọng hơn mà nó chưa được tìm hiểu. Lướt qua mảng bụng trắng ngần, cái lỗ rốn sâu sâu đầy nhục cảm, ánh mắt nó dừng lại ở khu vực đỉnh đồi. Cái đồi mà nó đang khao khát được chinh phục và khám phá. Vẫn nằm trong chăn, nó trượt người xuống phía dưới. Khẽ kéo cái quần của mẹ nó xuống, vừa kéo vừa dừng lại để ý xem nó có làm mẹ nó tỉnh giấc hay không, nhưng tuyệt nhiên mẹ nó chẳng hay biết gì, men rượu ngấm quá sâu rồi. Sau một lúc hì hụi, nó cũng kéo được cái quần của mẹ nó xuống đến đầu gối. Cái mu mà nó khao khát đây rồi, nhưng vẫn còn nằm dưới lớp quần lót. Lại một hành trình dài để kéo chiếc quần lót xuống. Chỉ khoảng 5-7 phút thôi mà nó tưởng như hàng giờ đồng hồ. Cái mu hiện dần ra sau mỗi lần kéo, lớp lông mềm mại, mọc nối tiếp nhau, gọn gàng và thẳng lối. Rồi đến cái khe huyền thoại dần được lộ diện, khít khao và hồng hào. Không từ gì có thể diễn tả cảm giác của nó lúc này. Huyết áp tăng vọt, mặt mũi đỏ ửng, mồ hôi chân, tay vã ra. Miệng nó khô khốc, còn mắt nó nhìn chằm chằm vào bướm mẹ nó. Khi chiếc quần qua được mông, nó kéo tụt xuống đến đầu gối. Nó há hốc mồm khi lần đầu được chiêm ngưỡi bộ phận sinh dục của người phụ nữ. Cái mu cao, nhô lên, trắng ngần, mịn màng; giữa đó là đám lông mềm đen nhánh, được cắt tỉa gọn gàng; cái khe nằm tụt giữa hai mép mum múp, vun đầy, hồng hào… tất cả những điều đó tạo lên một cái gì đó mà nó chưa thể định nghĩa được, thôi thì tạm gọi là bức tranh đi, một bức tranh tuyệt đẹp, vượt xa trí tưởng tượng của nó; một vẻ đẹp mà đối với nó, tất cả những cái đẹp nó từng gặp trên đời, dù có gộp lại cũng chỉ là nhỏ nhoi, vô nghĩa. Có vẻ nghe ghê gớm vậy nhưng quả thật, lần đầu tiên của thằng con trai bao giờ cũng có ý nghĩa thật sự lớn lao, vô cùng ấn tượng và sâu đậm. Sau một khoảnh khắc ngây dại, nó đưa mũi lên ngửi, hít hà cái bảo vật tuyệt đẹp ấy. Không như nó nghĩ (nó nghĩ thơm như múi mít, hay đại loại là da cá dìa gì đó như nó đọc trong truyện), sộc vào mũi nó là một mùi khai khai, ngai ngái. Cũng phải thôi, cả một ngày mẹ nó đi làm, không rửa ráy gì; chỗ ấy lại ẩm ướt, khép kín nên có mùi như vậy cũng là bình thường. Nó chẳng thấy đó là ghê, mà ngược lại nó còn cảm thấy thích, có cái gì đó mang tính đặc trưng của bộ phận sinh dục. Khẽ kéo quần ra khỏi một chân mẹ, nó bê dạng chân mẹ nó ra hai bên, giờ nó đã nằm lọt thỏm ở giữa, mặt nó áp sát vào bướm mẹ. Nó bật hẳn đèn pin của điện thoại để được nhìn ngắm cho rõ hơn, vì là bên dưới và lại ở trong chăn nên nó không sợ ánh sáng làm mẹ nó lóa mắt và tỉnh giấc. Khe bướm chạy dài xuống dưới, hai bên mép không có lông, sát mép cạnh khe da có sắc hồng, bên ngoài trắng ngần. Nó đưa mũi lại hít căng lồng ngực một lần nữa, như muốn đưa tất cả cái mùi đặc trưng của mẹ vào kín hai lá phổi của nó, dạo chơi trong đó một lúc rồi nhẹ nhàng thở ra, thật chậm, thật chậm. Nó đưa tay, ngón trỏ và ngón cái khẽ tách mép bướm. Như có chất keo nhẹ dính hai bên mép, khi mở ra, nó được nhìn thấy toàn cảnh. Thật ấn tượng. Cái khe hồng hào, âm ẩm, ngoài hai mép mum múp thì còn có hai nếp thịt nhỏ hồng, chạy dài từ trên mép khe xuống bên dưới, kết thúc bằng một cái lỗ nhỏ xíu. Bên trên, hai nếp thịt ấy gặp nhau tại một hạt thịt nhỏ bằng đầu ngón tay út, trong truyện, có lẽ đây được gọi là hột le, nó nghĩ vậy. Mọi cái gần giống như trong truyện mô tả, chỉ khác là thực tế đẹp và hấp dẫn hơn nó tưởng tượng rất nhiều. Mẹ nó mới chỉ qua một lần sinh nở, lại sinh mổ nên cái ấy gần như vẫn được bảo quản nguyên trạng, có lẽ chẳng khác gái trinh là mấy. Hai bên mép thịt có chút chấy nhầy nhầy trắng bám vào, nó quệt tay rồi đưa lên mũi ngửi, hơi khăm khẳm nhưng nó thích. Rời tay ra, nó xoa lên mu bướm mẹ nó. Thật mềm mại. Đám lông mượt lạo xạo dưới tay nó, da mu mềm và mịn hơn da ngực, nó cứ muốn xoa như thế mãi. Chụm tay lại, tay nó nó ôm vừa khít lấy cái mu mà nó khao khát, nó muốn gối đầu vào đó, vừa ngủ vừa hít hà nhưng không dám. Tất cả mọi cái đúng sai, đạo đức, luân thường đạo lý… hiện tại đã trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại sự cám dỗ, những xúc cảm vô thường, những ham muốn mãnh liệt hiện diện trong tâm trí của nó.

Pages: 1 2 3 4 5

Từ khóa: , , , ,
Truyện cùng thể loại
Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó

Ngày Tháng Năm đó Đối với tôi chuyện lúc xưa trôi qua như một giấc mơ, đến bây giờ tôi vẫn không nghỉ đó là...

183.24K 5 ngày trước
Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng

Những người bạn của chồng Đã gần 10g30 mà chồng vẫn chưa nhậu về, làm An bực mình. An gọi chồng nhưng để chắc ăn,...

180.86K 5 ngày trước
Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2)

Cô hàng xóm ly dị chồng (p2) Cả xóm chợt rần rần vì tiếng cãi nhau chí chóe trong một căn nhà… Vốn mọi người...

181.97K 5 ngày trước
Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ

Nữ sinh bé nhỏ Cô nữ sinh khoác trên người bộ đồng phục áo trắng, váy caro xanh đi thẳng vào giữa quán ăn, bẽn...

380.91K 1 tuần trước
Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật

Thế giới phép thuật 2069, năm mà Thiên Địa Corp tung ra sản phẩm VR-21 định nghĩa lại về game online, nó trở thành ước...

378.88K 1 tuần trước
Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii

Buông thả tại Hawaii Khẽ điều chỉnh chiếc váy đang bó sát vào cơ thể, Sofia cúi người bước ra khỏi chiếc BMW 116i bóng...

372.32K 1 tuần trước
Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL)

Tình yêu muộn màng (LL) Tức giận, căm phẫn và ý muốn trả thù cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi, mẹ tôi đang...

578.92K 2 tuần trước
Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3)

Mẹ làm bác sĩ (p3) 5h sáng… Tuy tôi ngủ ít…nhưng lại tỉnh giấc theo thói quen…dậy lên phòng gym tập dưỡng sinh chút…rồi xuống...

566.49K 2 tuần trước
Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình

Cưỡng hiếp vô hình Tôi cảm thấy dưới váy nhộn nhạo, đè nén cảm giác kì lạ lại vì đang ở lớp học. Cố gắng...

808.29K 4 tuần trước
Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà

Hương vị đàn bà Cơn mưa hè càng khiến cho con đường đất trở nên lầy lội. Hai người phụ nữ một tuổi mới lớn,...

665.52K 4 tuần trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Online - Phim XXX
Web Sex Tốt Nhất