Phim Sex
Ảo tưởng (p2)

Ảo tưởng (p2)

Ðăng : 17/06/2017

2.09M lượt xem

Bạn đang đọc truyện sex Ảo tưởng (p2) tại TruyenSex88.Net

loading...

Ảo tưởng

“Vậy anh đã gián tiếp đặt tên cho đứa bé này đấy,àhíhí!” Nhi nhìn Ban trên tay tuấn rồi nói.

“Đi namek chơi không em?”

Nhi đáp:”Hăm được đâu, em phải bế quan để đột phá lên Linh Trưởng đã,một năm qua em toàn phải tìm chỗ trốn anh để hấp linh lực đó,giờ đến giới hạn của Hữu Hình rồi…”

“Quá chất! haizzz….!” Tuấn thở dài.

“Anh kiếm cho em một nơi yên tĩnh nhé”

Tuấn trả lời:”Ừ! sẽ mất bao lâu vậy?”

“Chắc tầm một tháng hoặc hơn anh a!” Nhi đáp.

“Anh biết rồi,vậy lên bức tượng của anh đi,ở đó không ai làm phiền”

“Dạ! em biết rồi!” Nhi cười rồi phóng đi.

***

“Haa……hài” Tuấn vừa ngáp vừa uể oải đứng dậy.

Nhìn về phía nhi,nàng vẫn đang ngồi hấp linh lực, tuấn buồn chán thế là tạo ra một kết giới ngăn gió,mưa tiến vào rồi dịch chuyển về nhà thằng bạn.

“Ê cu! liên minh không?” Tuấn nói với biên.

“Đậu phộng riot như cặc ấy, tưởng con velalin của tao kì này được buff mạnh hơn ai ngờ bị nerf nặng đến nỗi đéo ngóc đầu lên được, bố đéo đi,đéo chơi…” Biên bất mãn nói.

(Đó là liên minh huyền thoại năm 2026, nên sẽ có vô số tướng mới)

Dứt câu thì biên thấy mình đang ở quán điện tử Ngã tư đường quen thuộc.

“Ơ sao….sao tao lại ở đây được hả mày?” Biên nhìn quanh rồi hỏi.

Tuấn cười bí ẩn:”Chơi đã, về tao kể cho nghe, hêhê…”

“Bác nạp cháu 5 nghìn vào tài khoản biennaten” Biên nói với lão chủ quán.

“Vãi lòng! vợ mày vẫn quản lí tiền chặt thế à?” Tuấn dài mặt ra nói.

“Đù! xin mãi mới được 5 nghìn định đập con đề kiếm tí tiền uống bia mà mày lôi tao vào đây thế là tan giấc mộng…” Biên tặc lưỡi một cái.

“Cạn lời….mà vay không? tao cho vay này!!!” Tuấn cười gian xảo.

Biên đáp:”Thôi!!!! trước vay có tí mà một ngày mày đòi mấy lần,tao không dám vay mày nữa…”

“Hây!!!!….chọn được rồi haha ,Yasuo huyền thoại của tao hahahà…” Biên cười phá lên.

Còn tuấn thì chọn và khóa ngay Master Yi.

“Sao bao năm mà mày vẫn chơi Yi à?, tao muốn lạy mày quá!!” Biên lắc đầu.

hihihaha…..

Tuấn trịnh trượng nói:”Một chiến binh sơn cước,một kiếm sư Wuju, chỉ cần ta cầm Master Yi trong tay thì không một ai không một kẻ nào có thể đánh bại…!!!”

“Ơ rồi rồi…” Biên ngán ngẩm lên tiếng.

‘Chào mừng các bạn đến với Summoner’s Rift ,bản đồ hiện lên biên và tuấn đi top, bên kia ashe và mundo cũng đi top,

“Chiến nào!!!” Tuấn hô to.

Thế là biên và tuấn điều khiển Yasuo và Master Yi đang núp trong bụi ra đánh bọn ashe và mundo đang nhẩy múa tưng bừng,…

10 giây sau….Yi chạy trước với hơn 100 máu còn lại, Yasuo chạy ngay phía sau và kẻ truy sát chính là con ad máu giấy và mundo người không người ngợm không ra ngợm, vừa đến vòng trụ thì Yasuo nằm xuống……kết thúc số phận của một lãng khách….

Chiến công đầu….

5 giây sau…Yi đang biến về thì một luồng sóng âm từ đâu bắn vào người,và rất nhanh một tên lao ra tung cước khiến cho tuấn nhận ra nhưng không tránh được nữa, thế là cũng ngậm ngùi nằm xuống…….số phận của vị kiếm sư cũng kết thúc…

Ba người còn lại của team thi nhau chửi bọn top ngu, mới đầu đã free hai mạng thì còn làm ăn gì nữa…

Hơn một tiếng sau Master Yi như là một hung thần vậy, kẻ nào bị hắn đuổi thì chỉ có một con đường,đó là …..chết ,không thể chịu nổi nữa team bọn nó đầu hàng trong sợ hãi tột cùng….

“Về thôi!” Tuấn nói xong thì cảnh vật thay đổi.

Biên lại há mồm…

“Cái này là dịch chuyển tức thời, không phải ngạc nhiên ,hôm nay chắc về con 23 đấy!” Tuấn nói xong thì đi về lấy một chút thức ăn rồi lại lên chỗ nhi.

Mười ngày trôi qua ……

Hai mươi ngày trôi qua …vẫn chưa có động tĩnh…

Đến ngày thứ 36 linh lực quanh nhi vận chuyển mạnh mẽ hơn bình thường, sau vài tiếng linh lực vận chuyển mạnh ấy dừng lại, Nhi đứng dậy nhưng loạng choạng do ngồi lâu, vậy là nhi đã bước vào thời kì Bành trướng cho linh hồn của mình.

Bộp….bộp….bộp..:”Chúc mừng em đã đột phá thành Linh Trưởng…” Tuấn vỗ tay chúc mừng nhi.

“Cảm ơn anh nha…..em lại đói rồi….mình đi ăn đi…” Nhi ôm bụng nhõng nhẽo nói.

“Tèn tèn..đồ ăn đây,…” Vừa nói tuấn vừa lấy ra từ khuyên tai một cái túi to toàn đồ ăn.

(Khuyên tai cũng là một tiên bảo không gian của tuấn chế tạo ra)

Họ ngồi bên nhau, vừa ăn vừa trò chuyện và ngắm hoàng hôn đang dần dần mờ nhạt….

***

Ngày hôm sau….

Ngày hôm sau…..

“Đi namek thôi anh, dậy đi…..nhanh…” Nhi kéo tung chăn ra.

Tuấn lờ đờ mở mắt rồi nói:”ờ………”

Một lúc sau…..cả hai đã đứng trên hành tinh namek.

“Đợi anh ở đây nhe! đừng đi đâu đó!” Tuấn dặn dò.

“Vâng!” nhi chưa nói xong thì tuấn đã bay đi.

Đáp xuống trước cửa cung điện hoàng tộc của vua namek, tuấn trong bộ đồ đồng phục của đội tuần tra thiên hà đã được đám tùy tùng mời vào trong…..

(Khi google bảo trả hộp kim tiêm,hắn đã nghĩ nát óc mới ra được một cách khá hay)

“#%%zzxcrzzxxx%ccxd&##%…” Kẻ ngồi trên một chiếc ghế to bằng ngọc được chạm khắc tinh xảo nói.

Đó là vua của người namek, quốc vương threekati.

Do trước đó được google truyền cho ngôn ngữ của người namek nên tuấn hiểu là quốc vương đang chào mình.

“Chào ngài! Thời gian trước nghe tin hành tinh HTC-NF4-1973 namek bị trộm,nên chúng tôi đã điều tra và đã bắt được tên đó, còn đây là thứ hắn đã trộm, chúng tôi xin gửi lại ngài!” Vừa nói tuấn vừa lấy ra một cái hộp, chính là hộp kim tiêm mà hắn đã ăn trộm.

Quốc vương bật dậy khỏi ghế và lao nhanh về chỗ tuấn đang đứng, miệng không thốt lên lời….

Cầm lấy cái hộp,quốc vương lắp bắp nói:”…Đa tạ…….đa tạ các người….đã tìm lại nó……thứ này chính là báu vật của hành tinh chúng tôi…..rất……hết sức cảm ơn mọi người trong Đội tuần tra,các người có yêu cầu gì xin cứ nói, nếu làm được thì chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để làm…”

“Yêu cầu à? ..vậy thì thỉnh thoảng ta đến đây chơi, được chứ?”

Quốc trả lời:”Tất nhiên là được rồi….,ngươi có thể đến bất kì lúc nào!”

“Tạm biệt,ta đi đây,hahaha….” Tuấn nói xong thì bay đi, cả quốc vương lẫn đám tùy tùng đều há mồm vì có thể bay thì cũng phải là Linh Đế trở lên.

“Đội tuần tra thiên hà quả nhiên không tầm thường…!” Quốc vương tán thưởng một câu rồi đem cái hộp đi cất.

“Nhiii…” Tuấn gọi to khi vừa nhìn thấy nhi đang hái hoa,vẻ mặt u buồn.

“Anh về rồi, anh vừa đi đâu lâu vậy? bỏ em ở đây một mình em sợ lắm!” Nhi giả bộ giận dỗi.

“Híhi dỗi à? thôi cười đi anh xin lỗi mà!” Tuấn vừa nói vừa thọc nách nhi rồi vô tình chạm phải ngực của nhi khi nàng đang dẫy dụa vì buồn cười.

Im lặng….cả nhi và tuấn đều không làm gì nữa, đơn giản là vì Nhi một cô gái mười tám tuổi còn trong trắng thuần khiết, Tuấn một chàng trai hai sáu tuổi,còn din và chưa bao giờ nắm tay ai chứ đừng nói là sờ phải ngực con gái, tất nhiên là không tránh được sự ngại ngùng rồi….

Tuấn lên tiếng trước xua đi khoảnh khắc im lặng này :”Dạo một vòng rồi chúng ta đi về nha?”

“Dạ!”

Cả hai cùng bay đi với tốc độ không thể chậm hơn, suốt dọc đường bay, chả ai nói với ai câu nào vì Tuấn chả có gì để nói,Nhi thì không dám nói, nhưng cả hai người đều có cảm nhận rõ ràng là đối phương thích mình không ít.

“Bay vèo vèo được một lúc lâu với cảnh vật như trong mơ vậy lung linh huyền ảo thật khiến con người ta xao xuyến,cả hai đều muốn rằng sẽ có một lúc nào đó họ sẽ quay lại nơi này……

***

Trong một không gian ở vũ trụ thứ sáu, một kẻ thương tích đầy mình đang cầm thanh kiếm rực lửa trốn chạy khỏi một đám đen xì chạy bằng bốn chân, chúng là loài Hắc Cẩu Phi. Còn kẻ cầm kiếm đang chạy bỗng dưng quay lại tung một đường kiếm khí và lảo đảo chạy tiếp…..

Một lúc sau hắn chạy đến gần một con tàu,trông giống như tàu vũ trụ, mở cửa hắn cố gắng bước vào, thương tích quá nặng làm hắn sắp chịu không nổi…..

Cuối cùng kẻ đó cũng khởi động được con tàu và kịp nhấn nút bay trước khi lâm vào hôn mê, tuy không rõ là đi đâu nhưng phải rời khỏi nơi này đã….

Con tàu đó đang tiến thẳng đến……hành tinh trái đất…

Mắt tuấn cứ chăm chăm nhìn vào người con gái ấy…..

….Có lẽ tớ không thể!!!….

…Cảnh vật trở nên mơ hồ hơn…

…KHÔNG!!!!!! đừng đi…….Tuấn gào lên…

..Không thể níu giữ cậu mình đành cho cậu vào ký ức thôi…….tạm biệt.

Giật mình, tuấn bật dậy khỏi giường, mắt thẫn thờ nhìn vô định vào bức tường…

” Người ấy…….suốt một năm qua mình đã quên đi người ấy sao! …”

Nghĩ rồi Tuấn nhắm mắt,răng nghiến chặt, Tuấn hận…,hận chính bản thân mình tại sao có thể quên đi một người đã ở trong ký ức hắn rất lâu.

Hỏi google về người đó thì nó nói không biết, do không biết tên và không thể truyền được suy nghĩ cho google nên Tuấn chỉ còn một cách duy nhất để tìm lại người con gái trong ký ức, đó là tự đi tìm…

Nắm chặt nắm đấm,Tuấn quyết tâm phải tìm bằng được người đó…

Vài tiếng sau….lượn vài vòng quanh xã Thanh Luông mà không thấy gì, Tuấn ngồi xuống một ngọn cây và buồn bã nghĩ :”Không được rồi, có khi cô ấy đã không còn ở nơi đây nữa,tìm hoài cũng phải cách hay!”

Chợt Tuấn trợn mắt, “Đúng rồi!!! HỒ SƠ….hồ sơ học sinh trường trung học cơ sở Thanh Luông!!!! , HAHAHA………..google! đưa ta bản đồ đến trường đó nhanh!” Tuấn hừng hực hỏi google.

Nhận được bản đồ tuấn vội vã dịch chuyển đến ngôi trường đó ngay lập tức.

Nhờ vị trí google cung cấp, Tuấn tìm được phòng hiệu trưởng và định mở cửa đi vào,nhưng không mở được vì đã khóa trong,Tuấn đẩy cửa mạnh một cái,bản lề bật ra khỏi tường…..

Tuấn bước vào dẫm lên cánh cửa hỏng đang nằm dưới đất,,,và đập vào mắt tuấn là một cảnh tưởng dâm dục vô cùng!!!

Người phụ nữ tầm tuổi 50 mà tuấn nghĩ là hiệu trưởng đang bò trên chiếc ghế dài,đằng sau là một thằng học sinh,vì tuấn thấy nó vẫn còn đeo khăn quàng, và đằng trước lại có một thằng nữa,thằng đằng sau còn mặc áo thằng trước thì trần truồng hoàn toàn, nhìn qua tuấn cũng hiểu họ đang làm gì nhưng vẫn không chút biểu cảm vì đã luyện tới cảnh giới tim gan bất động..à nhầm Tâm can bất hoạt, và cũng còn một lí do khác là Xem Sex quá nhiều nên cảnh tượng trước mắt chả là gì so với những bộ phim AV HD với những diễn viên xinh mà tuấn từng xem.

Tuấn lên tiếng trước :”Bà là hiệu trưởng?”

“Là tôi,mà xin cậu…đừng nói chuyện này ra cho ai được không,nếu không thì tôi….tôi….” Hiệu trưởng run rẩy cầu xin.

Tuấn vẫn biểu cảm lạnh tanh nói :”Ta không quan tâm, thứ ta cần là hồ sơ học sinh của năm 2013, bà có không?”

“Tôi không biết nữa, nhưng có lẽ vẫn còn,để tôi đưa cậu đi tìm” Nói xong hiệu trưởng cũng mặc xong áo quần, hai thằng học sinh cũng dời đi.

“Đây là phòng lưu hồ sơ học sinh, cậu đọi chút để tôi đi tìm” Nói xong bà hiệu trưởng tiến vào một cái kệ lớn.

Đợi được nửa tiếng tuấn mất dần kiên nhẫn,chợt nhớ ra mình có một thứ cái gì cũng biết mà đéo biết hỏi,đúng là ngu người mà!

Chưa kịp hỏi thì bà hiệu trưởng đi ra rồi nói :”Cậu đi theo tôi!”

Đi theo bà ta một lúc thì tuấn thấy khá nhiều thùng giấy lớn được bịt kín, đó là những hồ sơ về học sinh từ lớp 6 đến lớp 9 năm 2013.

“Bà đi làm việc của bà đi,khi tìm được ta sẽ báo cho bà một tiếng” Tuấn lạnh lùng nói.

“Việc cậu nhìn thấy cậu có thể coi như không thấy được không?? nếu bị đồn ra ngoài…….” Bà hiệu trưởng đang nói thì Tuấn ngắt ngang :”Ta đã nói ta không quan tâm,bà không phải lo,ta chỉ cần tìm được một hồ sơ thôi,bà đi đi”

Bà hiệu trưởng rời đi thì tuấn mở tung cái hộp ra và ngồi đó xem hết hồ sơ này qua hồ sơ khác,đến tối vẫn chưa xem hết một khối lớp, bà hiệu trưởng cũng ra một thông báo rằng không ai được đến chỗ của tuấn.

Đêm xuống trên thành phố Điện Biên,từng dòng xe cộ vẫn chạy trên đường, người đi chơi người đi làm, Một thân ảnh xinh xắn đang ngồi trên một chiếc ghế ở tượng đài chiến thắng ngắm bầu trời đêm,đó là nhi,khuôn mặt xinh đẹp có chút buồn,nàng nhìn xuống thành phố sáng rực bởi những ánh đèn đường, những ngôi nhà, những chiếc xe vẫn tấp nập qua lại, nàng nghĩ đến anh…anh giờ ở đâu,đã một ngày không thấy anh rồi! Nhi rời ghế đứng dậy rồi bay….nàng bay lên….bay rất cao,rồi nhi nhìn xuống dưới mặt đất,….thật đẹp!!!… mặt đất sáng lung linh vì được thắp bởi những ánh đèn,nàng nghĩ có thể anh đang ở một chỗ nào đó dưới kia….

…Trong khi đó ở một ngôi trường yên tĩnh,Tuấn vẫn miệt mài xem từng hồ sơ mặc dù đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm.

Bỗng tiếng nhạc từ đâu vọng đến…..

…Bước xuống phố sáng tinh mơ, dạo qua góc công viên….

có bao điều, người người chào bình minh đang đến ….nhìn cụ già tập dưỡng sinh ..sao trong tâm ta thấy bình yên….một Hà Nội rất thân quen…..

Mặt trời hồng rạng rỡ phố xá bỗng nhiên càng đông hơn….

nhìn dòng người vội vã nối những chiếc xe dài lê
thê…ê ì ế ê…..

Đưa em đi qua phố phường bao sắc màu bao ánh đèn..

ngồi ăn một quán ven đường, Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp…….dịu dàng đậm chất thơ, một ngày xa một cảm giác lòng chợt nhớ……

Đưa em đi qua thăng trầm bao tháng năm đã úa màu..

gọi tên từng phố cổ, chiều nhạt nhòa hồ Gươm lung linh……ngọt ngào hoa sữa thơm…

Gọi mùa thu về thật lâu để ta biết….. nồng nàn…

Nghe xong bài hát thì bụng tuấn cũng hò reo, tuấn dịch chuyển đi đâu đó….

Một phút sau tuấn quay lại với cái bánh mì và hộp sữa, bóc vỏ ra …chiếc bánh mì biến mất chỉ trong năm giây,một tốc độ ăn siêu khủng khiếp. Cả hộp sữa cũng có kết cục tương tự….

Ăn xong,tuấn tiếp tục xem tiếp dù đêm qua thức trắng.

***

Thanh niên vùng tay ra khiến cô gái ngã xuống, rồi bỏ đi….

Cô gái vẫn chưa đứng dậy được, cứ ngồi đó ôm mặt khóc…..

…một lúc lâu sau,trời đã tối, cô gái đứng dậy, với ánh mắt bất cần đòi cô bước đi vào màn đêm lúc màn sương lạnh đang rơi, bước đi trong vô thức..cô gái đi đến một cây cầu và đứng đó, mắt nhìn vô định vào màn đêm……

Trong lúc đó một thanh niên đẹp trai tiêu sái lạnh lùng với ánh mắt đượm buồn vẫn lật từng bộ hồ sơ chỉ để tìm lại một thứ đã qua trong cuộc đời……..bất chợt tuấn khựng lại, ánh mắt sáng lên,tay run run cầm một hồ sơ của một cô gái…

Tuấn thẫn thờ khi nhìn vào hình ảnh chân dung trong bộ hồ sơ.

.. Trần Lê Linh Chi…..sinh ngày 18/1/2000…..quê….quán…….

“Google! Cô gái này…..hiện tại đang ở đâu?…”

Để lại tờ giấy với dòng chữ ‘Ta đã tìm được,cảm ơn’ rồi dịch chuyển thẳng đến nơi mà google vừa chỉ cho.

Vừa dịch chuyển đến nơi cũng là lúc tuấn nhìn thấy một bóng người nhẩy khỏi cầu,”không cần biết gì cả cứu người trước đã” Nghĩ xong tuấn vận khinh công và nhẩy xuống với tốc độ nhanh hơn nên chỉ sau vài giây tuấn đã đỡ được người kia và nhận ra là một cô gái.

Do trời tối nên tuấn chưa nhìn rõ mặt, đạp nhẹ vào không khí lấy đà bay lên trước khi rơi xuống nước, lúc này tuấn đã đưa được cô gái lên cầu và do tối quá nên tuấn bế cô gái ra một chỗ sáng hơn rồi tuấn như mất hồn khi nhìn thấy khuôn mặt của cô gái ấy…

Trong lòng Tuấn như gào thét “Chii!!! ANH TÌM ĐƯỢC EM RỒI!!!…”

“15 năm rồi, cuối cùng…..cuối cùng anh cũng đã….gặp được em! chi à! anh biết tên em rồi này,haha” Tuấn nhìn chi với những suy nghĩ đó.

Chi thì không chút biểu cảm, chỉ có ánh mắt đang chực trào lệ tuôn,nàng nghĩ về người yêu của nàng,sao anh ấy lại vô tình như vậy, rõ ràng mình đã giải thích mà sao anh ấy không nghe, lại còn nghĩ mình là con người như vậy…

Trở lại 15 năm trước…..

Vào một buổi sáng thứ 6 mát mẻ ngày 18-1-2013 ,tuấn đến trường để tham dự một cuộc thi văn nghệ với tư cách khán giả.

Từ cổng trường có một đoàn người tiến vào,đó là đoàn của trường Thanh Luông, tuấn quét ánh mắt nhìn lần lượt từ cuối đoàn lên rồi dừng lại ở cô gái đi đầu tiên,nàng có một vẻ đẹp không quá nổi bật nhưng có cái gì đó của nàng đã thu hút Tuấn mãnh liệt như vậy…..đó là gì?…

Tuấn có thể cảm nhận nơi lồng ngực có trái tim đang đập mạnh ….

… đây có được gọi là Tình Yêu Sét Đánh không?…

Người con gái tuấn thích mà tuấn chỉ gặp đúng một lần,không biết tên,không một lời trò chuyện, vậy tại sao tuấn lại thích cô ấy….

Điều này tuấn cũng không hiểu tại sao, chẳng lẽ chỉ vì một chữ ‘Duyên’….

Buổi văn nghệ cũng kết thúc,trường cô ấy dành giành giải nhất, nhìn gái vui vẻ cười đùa thành ra nỗi lòng tuấn cũng vui theo ….

..Cũng đã đến lúc cô gái ấy cũng phải đi về, tuấn tiếc nuối nhìn theo, bất chợt tim tuấn hơi nhới lên….

Chiếc xe mang theo hình bóng của cô gái ấy……Xa dần………Xa dần……..
giống như mang luôn cô gái bé nhỏ ấy đi khỏi cuộc đời của..tuấn.

Hơn 4 năm,ngày nào tuấn cũng luôn nhớ hình ảnh người con gái ấy dù là mờ nhạt do thời gian xóa nhòa, nhưng tuấn vẫn nghĩ rằng sẽ có một ngày hai ta gặp lại nhau….ở một nơi nào đó….

Ra trường, rồi tìm việc làm rồi đi vào con đường võ đạo, tuấn không còn thời gian nữa nên việc đi tìm lại bóng hình ấy là không thể được nữa rồi, nhưng tuấn chấp nhận. Chấp nhận đánh đổi tình yêu và ký ức của mình để trở nên mạnh hơn…..và Tuấn đã thành công nhưng lựa chọn đó đã làm lòng trắc ẩn và sự tốt bụng hiệp nghĩa của tuấn bị sự vô cảm chiếm giữ, hắn cũng đã giết vài chục mạng người, đánh vô số kẻ thành tàn phế nhưng không mảy may cắn rứt gì cả, điều này trái ngược hoàn toàn với con người trước kia của tuấn.

Rồi nhi xuất hiện…. nàng như một thiên thần mang lại nhân cách,cảm xúc cho tuấn,rọi vào cuộc đời mù mịt của Tuấn Kamê những ánh nắng bình yên,tươi đẹp….có thể tạo hóa sinh ra nàng để nàng cảm hóa tuấn chăng?!

Ngày Tuấn Kamê hồi sinh sau cái chết có lẽ cũng là ngày hắn tìm lại được nhân cách cảm xúc của mình, nhưng hắn lại quên đi một thứ khác, một thứ quan trọng hơn….đó là tình cảm mà hắn giành cho một người con gái,một tình cảm đơn phương sâu đậm….

Trở lại thực tại…

Chi sau một hồi nghĩ ngợi rồi cũng nhận ra bản thân thật ngu ngốc khi quyết định tự tử chỉ vì một gã đàn ông.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn tuấn, “…ánh mắt người con trai này thật ấm áp…” chi nghĩ thầm,…..nhớ lại lúc nãy nàng vẫn cảm thấy khó hiểu nên đành hỏi :”Bạn..à ..anh…”

“Cứ gọi là anh vì anh nhiều tuổi hơn!” Tuấn nói.

“Ukm! cảm ơn anh đã cứu em nhưng em không hiểu tại sao em đã nhẩy khỏi cầu mà phía dưới là nước nhưng em lại không bị ướt và anh cứu em kiểu gì nhỉ? em khó hiểu quá” Chi nói với tuấn,hai người vẫn đứng đối diện nhau.

Tuấn nhẹ nhàng trả lời :”Anh là một cao thủ võ thuật ,vì vậy sẽ có khinh công, mà có khinh công thì có thể đứng trên mặt nước,hiểu chưa…?”

“Cao thủ võ thuật,khinh công” Chi nhíu mày nghi ngờ.

“Em không tin….vậy thì xem đây” Tuấn nói xong thì nhảy lên lan can của cây cầu và nhảy lần nữa thì bay lên dây cáp, đạp nhẹ vào đây cáp rồi chạm chân xuống ngay đỉnh của trụ cầu và đứng đó nhìn xuống.

Chi ở dưới há hốc mồm, cảnh tượng nhìn nhẹ nhàng như trong phim vậy, nếu không tận mắt nhìn thấy mà xem qua màn hình nào đó thì chắc chắn nàng sẽ tin rằng đó là kỹ xảo.

Tuấn từ đỉnh của trụ cầu nhảy xuống chỗ chi đứng và tiếp đấy nhẹ nhàng không tiếng động….

“Anh đúng là giỏi thật đấy!” Nhi tít mắt tán thưởng.

Tuấn cười không đáp…

Cả hai ngồi xuống một chiếc ghế đá gần đó….

Bầu trời đêm muôn vì sao…..

……những đám mây lững lờ trôi….

Từng cơn gió nhẹ thoảng qua…..

……hai ta đã ngồi đây sau 15 năm xa nhớ….

Nhưng chỉ mình anh biết…..

Còn em…….

…em không thể biết anh thích em đâu…..

Anh là người đến sau vì vậy anh chấp nhận…..

…Anh sẽ luôn theo sau bảo hộ em…nhìn em hạnh phúc

Anh không đủ cam đảm nói ra lời yêu…..

“Anh tên gì? Nhà ở đâu? trò chuyện nãy giờ mà em quên hỏi” Chi quay sang tuấn hỏi.

Tuấn vẫn nhìn bầu trời trả lời :”Anh tên tuấn,nhà ở thanh nưa điện biên!”

“Em cũng từng ở điện biên, mà anh nhà ở đấy vào Huế này làm việc gì vậy?” Chi hỏi.

Tuấn nghĩ một lúc rồi đánh liều nói ra, dù ra sao thì ra, không nói bây giờ tuấn sợ sau này hối hận “Anh thích em nên anh vào đây tìm em!”

Chi tròn mắt :”Chúng ta đã từng gặp nhau sao?

Tuấn lắc đầu :”Chỉ có anh từng thấy em còn em chưa từng gặp anh”

“Anh từng gặp em ở đâu?” Chi hỏi tiếp.

Tuấn nhắm mắt rồi nói :”15 năm trước ở trường trung học cơ sở thanh nưa ngày 18-1-2013 có cuộc giao lưu văn nghệ và anh đã nhìn thấy em ở đoàn của trường thanh luông!”

“15 năm trước….. ” Chi nhíu mày nhớ lại. “Đúng rồi! hình như năm đó mình đến mình đến trường cấp hai thanh nưa thì phải,nhưng chả nhớ rõ nữa!” Chi nghĩ thầm.

“Thôi! nếu không nhớ được thì đừng cố nữa” Tuấn nói.

Chi nhìn thẳng mắt tuấn rồi nói :”Anh tuấn! em đã có người yêu 6 năm rồi và chúng em sắp làm đám cưới, xin lỗi nhưng em không thể nhận tình cảm của anh được, em xin lỗi!”

Tuấn bất ngờ :”Thế tại sao em lại nhẩy cầu tự tử?”

“Em đâu có tự tử anh hâm à, ngày 29 tháng này em cưới,ở nhà hàng huyền châu, anh nhớ đến nhé, dù mới biết anh nhưng em cũng mời” Chi tuy cười nhưng lòng xót xa.

“Vậy sao?!” Tuấn hụt hẫng nói.

“Vâng!” Trả lời xong Chi cất bước đi.

Tuấn cứ ngồi đó đến sáng thì mới đứng dậy và hỏi nhà Chi từ google…

….Mấy ngày sau, không hiểu sao Chi và người yêu nàng đã làm lành và tiếp tục chuẩn bị cho tổ chức đám cưới…….

Đứng từ xa nhìn nàng, Tuấn chỉ còn lựa chọn là chúc cho nàng được hạnh phúc, dù sao thì Tuấn cũng không muốn chen vào hai người họ.

Lặng lẽ nhìn Chi từ phía xa lần cuối rồi Tuấn vận khinh công rồi bay đi, bay về phía hoàng hôn đang yếu dần….

“Anh không tham dự hôn lễ của em đâu chi ơi,…anh chờ đợi nhiều năm chỉ để gặp lại và nói lời yêu…..nhưng không được nữa rồi, em sắp lên xe hoa và trở thành vợ người ta, anh hết cơ hội rồi,,, vậy thì anh đành tạm biệt em,người con gái đã rừng làm anh trao tình cảm sâu đậm……Tạm Biệt Em!” Tuấn buông bỏ hoàn toàn và nói lời tạm biệt trong âm thầm lặng lẽ…

Ngày đám cưới của Chi đã đến, hôm nay nàng mang một chiếc váy cưới màu hồng, khách đến rất đông có lẽ là gia thế thằng chú rể cũng khá giả.

Trên biển đông Tuấn Kamê đang đứng cách mặt biển vài mét, mắt nhắm, hắn định làm gì…

Tuấn từ từ vận năng lượng rồi biến hình thành siêu khí lực cấp hai, cả linh lực phong hệ cũng được vận lên, mặt biển xao động dữ dội, đến khi năng lượng đã đạt đến cực hạn mà cơ thể Tuấn cũng chưa biến đổi gì làm hắn hơi nhíu mày vì năng lượng lớn đến vậy mà hắn chưa thể tiến lên đẳng cấp cao hơn của trạng thái Siêu khí lực.

Trở lại bình thường Tuấn bay thẳng về hướng nhà của mình mà không dùng dịch chuyển, đơn giản là vì hắn không thích.

Tuấn cũng không thèm ghé qua đám cưới của Chi vì nàng đã chọn người khác rồi không nên níu kéo nữa,…

Pages: 1 2 3

Từ khóa: ,
loading...
Truyện cùng thể loại
Cậu cháu chung nhà

Cậu cháu chung nhà

Cậu cháu chung nhà Chuyện là vầy tui có 2 đứa cháu gái hiện đang sống chung với tôi chung 1 nhà 1 đứa 27t...

318.50K 1 tuần trước
Những tên trộm biến thái

Những tên trộm biến thái

Những tên trộm biến thái Trong một căn phòng khách sạn, có ba người đàn ông và một cô gái trẻ đẹp đang hưng phấn...

305.92K 1 tuần trước
Bạn thân, bạn chịch

Bạn thân, bạn chịch

Bạn thân, bạn chịch Lúc đó, em đang là sinh viên năm 2, lại còn là trai tân chưa biết gì nhiều, em có đứa...

302.17K 1 tuần trước
Trả thù

Trả thù

Trả thù Sài Gòn cuối thu, tòa nhà Golden tọa lạc trên con đường Lê Lợi, đây là trụ sở của tập đoàn Đông Á....

592.55K 2 tuần trước
Phải quên đến bao giờ

Phải quên đến bao giờ

Phải quên đến bao giờ Nó tên là Huy Hoàng, ở nhà từ bé vẫn được gọi là Nhất, vì nó nhất đủ thứ, nó...

590.54K 2 tuần trước
Dục tình (p2)

Dục tình (p2)

ĐỌC PHẦN 1 Hương nằm trên người Tùng, miệng nàng âu yếm con cặc nóng hổi, thỉnh thoảng lại rên nhẹ vì cái lưỡi như...

587.21K 2 tuần trước
Thu Sương

Thu Sương

Buổi sáng hôm nay là một ngày nhiều cảm xúc đối với Thu Sương, một người phụ nữ ở một vùng ven biển, sở hữu...

836.56K 3 tuần trước
Lửa tình, kiếp đào hoa

Lửa tình, kiếp đào hoa

Lửa tình, kiếp đào hoa “Lê Hoàng Minh, nếu cậu cứ cứng đầu thì tội sẽ nặng hơn. Hãy khai báo thành khẩn, sẽ được...

835.86K 3 tuần trước
Hằng

Hằng

Tôi tốt nghiệp ra trường đúng vào cái dịp Hà Nội đang hứng chịu đợt lũ lụt lịch sử, vì thế mà thật là đáng...

828.05K 3 tuần trước
Yêu thầm chị họ

Yêu thầm chị họ

Yêu thầm chị họ Haizzz… đêm nằm buồn quá, trằn trọc mãi không ngủ được nên lên đây tâm sự cùng các thím. Đây là...

1.31M 1 tháng trước
DANH MỤC

- Truyện Người Lớn

- Truyện Loạn Luân

- Truyện Phá Trinh

- Truyện Ma

TruyenSex88.Net là trang web đọc truyện sex miễn phí dành cho người lớn, bạn có thể đọc truyen sex online trên điện thoại, máy tính ở mọi nơi, mọi lúc. Website có nhiều thể loại truyện sex khác nhau như truyen sex pha trinh, truyen sex loan luan, truyen nguoi lon, truyen 18+ cực hay được cập nhật hàng ngày. Truyen sex được sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet, chúng tôi không viết ra truyện sex mà chỉ đăng tải. Chúc các bạn đọc truyện sex vui vẻ!!
Text: XNXX, XVIDEOS, Xem sex
Gai17 Network: Xem Sex - Xem Phim Sex - Anh Sex - Truyen Sex - Phim Sex Moi - Phim Sex Online - SEX - Phim XXX